CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Gần như y hệt tôi thời đại học.
Tôi đã điều tra rõ ngọn ngành. Trong một bữa tiệc, Tô Đình bị người ta gây khó dễ, chính Chu Tố đã đứng ra giải vây.
Từ đó, con đường nghệ thuật của Tô Đình huy hoàng rực rỡ, vô số tài nguyên hàng đầu trong ngành được dâng đến tận tay cô ta.
Khi tôi ném xấp tài liệu xuống trước mặt Chu Tố, anh không hề giải thích, cũng chẳng mảy may hoảng loạn. Anh châm một điếu thuốc rồi hỏi tôi: “Em muốn làm thế nào? “
“Cổ phần hay dự án mới? ” Chu Tố nói: “Cái gì cũng có thể thương lượng, miễn là đừng lôi Tô Đình vào. Cô ấy đi đến được ngày hôm nay không dễ dàng gì. “
Thái độ bình tĩnh của Chu Tố khiến tôi phát điên.
Từ nhỏ tôi đã thiếu vắng tình thương của cha. Đối với tôi, Chu Tố là người đàn ông lớn tuổi bù đắp cho sự thiếu hụt đó.
Anh là người thầy dìu dắt tôi trước, sau đó mới trở thành chồng.
Những năm tháng công nghệ Thâm Độ đang trên đà phát triển, tôi chật vật, thiếu hụt kinh nghiệm, chính Chu Tố đã đứng sau cầm tay chỉ việc cho tôi.
Để tôi gả cho anh mà có được sự bảo đảm, anh đã dùng những lợi ích thiết thực nhất để xây dựng cho tôi một bức tường thành kiên cố.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng bức tường ấy sẽ sụp đổ, mà lại sụp đổ theo cách khó coi đến thế.
“Thế là cô đã vận dụng mọi mối quan hệ trong tay để phong sát Tô Đình. ” Ông chủ nói: “Nhưng thất bại. “
“Chẳng những thất bại mà còn thê thảm vô cùng. ” Tôi cười tự giễu: “Lúc đó trong lòng tôi thực ra vẫn còn sót lại vài phần may mắn. “
“Tôi cứ nghĩ Chu Tố chỉ chơi bời qua đường, hoặc ma xui quỷ khiến thế nào đó nên mới phạm sai lầm. “
“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. ” Tôi nhìn ông chủ: “Lúc đó tôi còn trẻ quá mà. “
Nhưng ngay sau đó, đòn phản công của Chu Tố giáng cho tôi một cái tát.
Anh dùng thái độ cứng rắn nhất để dìm tin hot search xuống, bảo vệ sự nghiệp cho Tô Đình.
Một tuần sau, Tô Đình – người tưởng như đã bị phong sát – lại vẻ vang trở thành nữ chính trong phim điện ảnh của một đạo diễn lớn.
9
Vết sẹo lồi màu hồng nhạt đầu tiên đã biến thành đường viền cánh dưới của con bướm, xanh biếc một màu.
Cảm giác đau nhói ở cổ tay dần chuyển sang tê dại, tôi nhìn hồi lâu rồi nói: “Vết sẹo đầu tiên là do thế mà có đấy. “
“Tô Đình đã tìm đến tôi, dùng gương mặt giống hệt tôi thời đại học để cầu xin tôi tác thành cho cô ta và Chu Tố. “
“Anh xem, được yêu có thể khiến con người ta trở nên ngu ngốc. ” Tôi thở dài: “Lúc đó cô ta còn dám thốt ra câu ‘kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba’. “
Thế là tôi tiến hành đợt trả thù thứ hai nhắm vào Tô Đình. Tôi mua chuộc hàng loạt tài khoản marketing, vạch trần bộ mặt thật “biết là tiểu tam mà vẫn chen chân vào” của cô ta.
Không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng rung của máy xăm.
Đã năm năm trôi qua, yêu hận có nhiều đến mấy cũng bị dòng chảy thời gian mài mòn, duy chỉ có chuyện này. ..
“Chu Tố dùng công nghệ Thâm Độ để uy hiếp tôi. ” Giọng tôi nghẹn lại: “Dùng chính tâm huyết mà chúng tôi cùng nhau gây dựng để nắm thóp tôi. “
Năm xưa thành lập Thâm Độ là do bản tính kiêu ngạo của Chu Tố, anh không muốn chuyện gì cũng phải dựa hơi gia tộc.
Thâm Độ từ con số không đến khi thành hình, chỉ có tôi và anh hiểu rõ những gian nan trong đó. Tôi nắm giữ đội ngũ kỹ thuật cốt lõi, còn Chu Tố vì Tô Đình mà sẵn sàng để Thâm Độ tan đàn xẻ nghé.
“Em chỉ có một Thâm Độ, còn anh thì vẫn còn tập đoàn thị Chu. “
Đến lúc cãi vã khó coi nhất, Chu Tố vẫn giữ vẻ lạnh lùng: “Hứa Chung, em có thể đi đến ngày hôm nay, tất cả đều là do anh cho em, bao gồm cả Thâm Độ. “
“Lúc đó đúng là quá trẻ người non dạ. ” Tôi không biết đã cảm thán câu này bao nhiêu lần: “Ngày nổ ra tin hot search Chu Tố và Tô Đình vào khách sạn, vừa khéo là kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng tôi. “
“Tôi nhìn thấy hình xăm đôi môi đỏ trên đùi Chu Tố, và thế là có vết sẹo đầu tiên trên cổ tay. “
Khi tỉnh lại trong bệnh viện, Chu Tố túc trực bên cạnh, đỏ hoe mắt ôm tôi vào lòng. Lần đầu tiên, tôi chọn cách thỏa hiệp.
Bởi vì tôi đã mang thai, được ba tháng.
10
“Nếu đứa bé năm đó có thể chào đời, chắc bây giờ cũng trạc tuổi cậu bé ban nãy. “
Tôi có chút bùi ngùi, cười chua chát, cố nén ý định muốn hút thêm điếu nữa. Ngập ngừng một lúc, tôi mới có đủ can đảm để kể tiếp.
“Vì cái thai, tôi từ bỏ ý định ly hôn. Đứa trẻ này không chỉ có thể thừa kế Thâm Độ mà còn có thể nắm trong tay cả tập đoàn thị Chu. “
“Hôn nhân đã nát bét, Chu Tố hủy hoại mọi ảo tưởng của tôi về tình yêu, nhưng đây quả thực là một thương vụ chắc thắng không lỗ. “
Chu Tố cân bằng một cách hoàn hảo giữa hai người phụ nữ.
Tôi trở nên “rộng lượng”, nuốt ngược uất ức và máu vào trong, hết lần này đến lần khác đi xử lý tin đồn tình ái giữa chồng mình và nữ minh tinh đang nổi.
Sự nghiệp của Tô Đình ngày càng thăng hoa, thậm chí còn sinh ra một đám fan couple phát cuồng vì cô ta và Chu Tố.
Cho đến tháng thứ bảy, trên đường từ công ty Thâm Độ về nhà, tôi bị fan cuồng của Tô Đình lái xe tông phải.
“. .. Sinh non. Khi tỉnh lại, ” Tôi im lặng hồi lâu mới thốt nên lời: “Chỉ còn mình tôi sống sót. “
Cách làm của Chu Tố là, một lần nữa dìm tin tức xuống, tiếp tục bảo vệ con đường ngôi sao rực rỡ của Tô Đình.
Mặc cho tôi vì vụ tai nạn này mà nằm liệt giường nửa năm, mặc cho chúng tôi đã mất đi đứa con.
“Vụ kiện ly hôn kéo dài sáu tháng, tôi dựa vào sự tàn nhẫn và nỗi hận mất con để chia đi hơn nửa gia sản của Chu Tố tại Thâm Độ. “
Tiếng rung của máy xăm dừng hẳn, ông chủ dùng khăn nhẹ nhàng lau đi vết mực rỉ ra. Chú bướm xanh xinh đẹp như đang vỗ cánh bay lên.
“Đó là nguồn gốc của vết sẹo thứ hai. ” Tôi đưa tay vuốt ve hình xăm: “Ly hôn được nửa năm thì Chu Tố tái hôn, Tô Đình như nguyện được gả vào hào môn. “
“Họ có được một cái kết đẹp như cổ tích. “
“Tôi chuyển đến miền Nam sống, nhưng cảm xúc tiêu cực ập đến quá dữ dội, vô số lần tôi tỉnh giấc trong tiếng khóc của trẻ con. “
“Lúc nghiêm trọng nhất, tôi uống rượu rồi ngâm mình trong bồn tắm, dùng dao cạo lông mày làm chuyện dại dột thêm lần nữa. “
“Nhưng rồi cũng qua cả thôi. ” Tôi ngẩng đầu nhìn ông chủ, mỉm cười: “Đây đã là mùa xuân năm thứ năm chúng tôi ly hôn rồi. “
Bước ra khỏi studio thì trời đã ngả sang chiều, bầu trời trên đảo xanh đến chói mắt, gió mang theo hơi ẩm mặn mòi.
Tôi vừa cài dây đồng hồ vừa bước xuống bậc thềm, dường như cảm nhận được gì đó, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy chiếc Cullinan màu đen đỗ cách đó không xa.
Cửa kính ghế sau hạ xuống, Chu Tố nhìn về phía tôi.
11
“Em đặt khách sạn ở đâu? ” Giọng Chu Tố bình thản: “Anh đưa em qua đó. “
Cậu bé nằm bò trên vai anh, ngoan ngoãn dùng đôi mắt ầng ậng nước nhìn tôi.
Có lẽ là ảo giác của tôi, hoặc cũng có thể Tô Đình thực sự quá giống tôi, nên tôi luôn cảm thấy thằng bé này rất hợp mắt mình.
Chính vì chút hợp mắt ấy, tôi nán lại vài giây: “Tổng giám đốc Chu, không cần thiết đâu. “
“Tôi và anh bây giờ giữ khoảng cách thì tốt hơn. “