CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“. .. “
Cơ thể mảnh mai của Tô Đình run lên bần bật, gọng kính trong tay bị bẻ gãy cái “tách”.
“Bao nhiêu năm rồi mà vẫn chẳng khôn ra chút nào. ” Tôi nói nhẹ tênh: “Trong đầu cô chỉ còn mỗi thù hận thôi. Hận đến mức đi xuyên đêm đến đảo, vậy mà chẳng thèm quan tâm con mình ra sao, chỉ chăm chăm lao đến tìm tôi. “
Đúng lúc này, Tô Đình đột ngột ngẩng phắt lên nhìn tôi. “Đùng đoàng” một tiếng, sấm chớp ngoài cửa sổ rạch ngang bầu trời, chiếu sáng cả căn phòng.
Cũng soi rõ toàn bộ khuôn mặt của Tô Đình.
Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác quái đản kia từ đâu mà ra. ..
Biểu cảm và ngữ điệu của Tô Đình, gần như y hệt tôi thời đại học!
15
“Cô đắc ý cái gì chứ? ” Tô Đình bỗng nở một nụ cười, mang theo vài phần châm biếm đáng thương.
“Hứa Chung, cô biết tôi giống cô nhất ở điểm nào không? “
Không đợi tôi trả lời, Tô Đình tự biên tự diễn: “Bọn họ ai cũng bảo là đôi mắt, nhưng thực ra là đôi môi. “
Tim tôi đập thót một cái.
“Che nửa khuôn mặt trên đi, đố ai phân biệt được. ” Tô Đình cười không ngớt: “Lúc đi xăm tôi đã biết rồi. Khi tôi quỳ dưới chân Chu Tố, hôn lên mặt trong đùi anh ấy, anh ấy đã bịt mắt tôi lại. “
“Gả cho Chu Tố, nở mày nở mặt biết bao! Tôi là kẻ thứ ba leo lên chính thất thì đã sao? Ít nhất tôi cũng có được anh ấy! “
“Để bảo vệ tôi, anh ấy không tiếc tay chèn ép sự nghiệp của cô, dâng tài nguyên cho tôi, che chở và thiên vị tôi đến mức cực đoan như thế. “
“Tôi đã từng thật sự cho rằng, anh ấy yêu tôi đến không dứt ra được. “
“Kết hôn năm năm nay, anh ấy toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, đóng vai người chồng người cha hoàn hảo không chê vào đâu được, nhưng mà. .. “
“Nhưng mà Chu Tố là tên biến thái! Lúc lên đỉnh anh ấy chỉ gọi tên cô, anh ấy bắt tôi học theo cô, học thần thái giọng nói của cô, học cả những câu cửa miệng của cô. “
Tô Đình vừa khóc vừa cười, thân hình gầy guộc run rẩy dữ dội, cô ta như không chịu nổi sức nặng vô hình mà gập người xuống: “Cả một căn phòng, toàn là ảnh và video của cô thời đại học. “
“Tôi bị nhốt trong đó, học ngày học đêm không thấy ánh mặt trời, đến giờ thì được thả ra, làm một nữ minh tinh hào nhoáng trong mắt công chúng. “
Một cảm giác hỗn độn và buồn nôn bủa vây lấy tôi, tôi lùi lại một bước.
“Đứa trẻ đó, ha! ” Cảm xúc của Tô Đình đột ngột dâng cao: “Tôi có được gặp nó mấy lần đâu, tôi chỉ cần giả vờ dịu dàng, giả làm một người mẹ bận rộn công việc nhưng vẫn yêu thương con cái. .. “
“Tôi không ly hôn được, Chu Tố chỉ cần tôi trở thành bản sao của cô thời đại học, cần tôi làm biểu tượng cho cái gia đình hoàn hảo của con anh ấy. “
Tô Đình nhìn tôi chằm chằm, nghiêng đầu hỏi: “Cô nói xem tại sao chứ? “
“Ầm ầm. .. “
Sấm chớp giật liên hồi, cơn giông đã tới, bầu trời như bị xé toạc một nửa, mưa như trút nước đổ xuống.
“Đứa bé đó, ” Tô Đình nhả từng chữ một, “Thực ra năm nay đã sáu tuổi rồi. “
“Hứa Chung, cô nói xem chúng ta ai đáng thương hơn? “
Cơn ớn lạnh chạy dọc từ xương cụt lên tận đỉnh đầu, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi.
Tôi chộp lấy thẻ phòng, quay người lao ra khỏi cửa.
16
Cú chạy thục mạng khiến tôi gần như tắc thở, tôi đội mưa băng qua hành lang nối giữa hai tòa nhà.
Phòng suite của Chu Tố nằm ở khách sạn ngay cạnh tôi. Trong tiếng mưa xối xả, tôi điên cuồng đập cửa phòng anh ta.
Đến cái đập thứ năm, cửa bất ngờ mở ra. Chu Tố mặc áo choàng ngủ, giọng điệu còn vương chút ý cười: “Sao thế. .. “
Tôi lao vào bóp chặt cổ anh ta, dùng hết sức bình sinh đẩy Chu Tố ngã vào bàn đảo bếp, giọng khàn đặc hỏi: “Chu Hựu Vân là con của ai? “
Lại một tia chớp lóe lên soi sáng gương mặt tôi và anh ta, hình bóng của nhau phản chiếu rõ mồn một trong đáy mắt đối phương.
“Nó họ Chu. ” Chu Tố chống một khuỷu tay đỡ lấy cơ thể, giọng bình thản: “Đương nhiên là con của tôi. “
“Tôi hỏi là ai đẻ ra nó? ” Tôi gào lên giận dữ: “Chu Tố, mẹ kiếp, anh có còn là người không? “
Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay Chu Tố, không biết là nước mắt hay nước mưa.
“Kết hôn với anh, tôi mất nửa cái mạng, tôi nhận, dù sao cũng là do tôi nhìn lầm người, không trách được ai. “
“Khi mất đi đứa con đó, tôi cũng cam chịu. ” Tôi trân trân nhìn anh ta, chớp mắt liên tục nhưng nước mắt vẫn tuôn ra không ngừng: “Nhưng hôm nay tôi hỏi lại lần cuối, Chu Hựu Vân là do ai sinh ra? “
“Hứa Chung, em lúc nào cũng vậy. ” Chu Tố thở dài, đưa tay lau nước mắt cho tôi: “Lúc nào cũng có một sự bướng bỉnh, chẳng bao giờ chịu phục. “
“Giá mà em cứ mãi là em của thời đại học thì tốt biết bao. “
Giọng anh ta dịu dàng đầy cảm thán: “Cái gì cũng dựa dẫm vào anh. “
“Chát. .. “
Dứt lời, tôi vung tay tát anh ta một cú nổ đốm mắt.
Chu Tố bị đánh lệch mặt đi, đường quai hàm bạnh ra căng cứng. Gã đàn ông đột ngột quay đầu bóp chặt cằm tôi, cưỡng ép hôn tới tấp.
Bàn tay anh ta siết chặt sau gáy tôi đau như muốn gãy cổ, Chu Tố ghì chặt tôi vào lòng, tôi càng giãy giụa kịch liệt, anh ta hôn càng tàn nhẫn.
Khoang miệng nồng nặc mùi tanh của máu, lưỡi môi quấn lấy nhau đau điếng, tôi cắn môi anh ta bật máu.
Chu Tố khựng lại, nhưng giây tiếp theo, nụ hôn bạo ngược lại ập đến như sóng trào, nhấn chìm tôi sâu hơn.
Ngọn lửa giận dữ bùng lên từ tận đáy lòng khiến toàn thân tôi run rẩy, gần như thiêu đốt tâm can tôi.
Tôi run bần bật, dùng hết sức bình sinh lên gối thật mạnh vào hạ bộ của Chu Tố.
Một tiếng rên đau đớn vang lên, anh ta không kịp đề phòng gập người xuống, tôi vung tay chặt mạnh vào yết hầu anh ta.
Chu Tố đau đến mức há miệng ra, tôi túm lấy mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh ta, nhổ bãi nước bọt lẫn máu trong miệng mình thẳng vào miệng anh ta.
17
Chu Tố trừng lớn mắt, miệng vẫn còn há hốc, tôi lại bồi thêm một bãi nước bọt lẫn máu nữa lên mặt anh ta.
Không gian chìm vào tĩnh lặng, tiếng mưa như trút nước bên ngoài lấn át tiếng thở dốc nặng nề. Chu Tố như bị rút hết sức lực, từ từ trượt xuống dựa vào bàn đảo.
Tôi run rẩy toàn thân, lảo đảo lùi lại hai bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Chu Tố quệt mặt, nhìn tôi vài giây rồi đột nhiên phá lên cười, hắn cười đến mức gần như không thở nổi: “Anh biết mà. .. “
“Anh biết mà ha ha ha, ” Giọng Chu Tố khàn đặc, “Anh mãi mãi không thuần phục được em. “
“Hứa Chung, em là do một tay anh đào tạo nên. Lúc mới khởi nghiệp, ngoài chút kiến thức chuyên môn ra, em chẳng biết cái gì cả. “
“Em cứ lon ton chạy theo sau anh hỏi đông hỏi tây, anh cũng không biết mình lấy đâu ra lắm kiên nhẫn đến thế, chuyện gì cũng cầm tay chỉ việc dạy cho em. “
Tôi thở gấp vì thiếu oxy, ôm ngực dựa vào bức tường phía sau, cố gắng chống đỡ cơ thể.
“Em thông minh lắm, lại còn cần cù, em trưởng thành nhanh quá. ” Chu Tố ngẩng đầu nhìn tôi, lặp lại lần nữa: “Em trưởng thành nhanh quá. “
“Em là tác phẩm ưng ý nhất của anh, chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, em đã có thể nắm trọn Thâm Độ trong tay. “