Tạm biệt
Mùa xuân năm thứ năm sau khi ly hôn.
Tôi và Chu Tố gặp lại nhau trong một studio xăm hình ven biển.
Anh đến để dặm lại màu cho cái tên người thương khắc trên ngực.
Còn tôi… đến để che đi vết sẹo cũ nơi cổ tay.
Xa cách nhiều năm, bốn mắt chạm nhau, lại chẳng ai nói nên lời.
Giữa khoảng lặng kéo dài ấy, Chu Tố vừa định mở miệng thì vạt áo bỗng bị một bàn tay nhỏ kéo nhẹ.
“Bố ơi.”
Cậu bé ngẩng đầu, ánh mắt tò mò nhìn tôi:
“Cô này là ai thế ạ?”