Chương 1

Cập nhật lúc: 16-03-2026
Lượt xem: 476

Anh ta tắt điện thoại, vẻ mặt vẫn bình thản, thậm chí còn nở một nụ cười xã giao với tôi: “Xin lỗi nhé, bạn tôi  việc gấp.”

Tôi khẽ gật đầu.

Tôi biết bữa cơm này không cần thiết phải ăn tiếp nữa. Nhưng người cũng đã đến rồitôi không muốn cư xử khó coi như hắn.

Tôi mở thực đơn: “Anh muốn ăn gì?”

“Tùy ý đi.” Anh ta tựa lưng vào ghế, úp điện thoại xuống bàn: “Lát nữa tôi còn  việc, ăn đơn giản thôi.”

Mới ngồi xuống mười phút đã vội tìm lý do để chuồn rồi.

Tôi gọi hai món mặn một món canh, suốt quá trình đó anh ta không thèm nhìn vào thực đơn lấy một lần.

Lúc đồ ăn được bưng lên, anh ta chỉ lùa vài miếng cơm, đũa còn chẳng thèm động vào đĩa đậu que xào tỏi.

“Cô làm nghề gì?” Anh ta tùy tiện hỏi, giọng điệu như đang tán gẫu với người lạ lúc chờ lên máy bay.

“Quản lý sản phẩm. Làm ở công ty công nghệ.”

“Ồ.” Anh ta vừa nhai cơm vừa nói: “Chắc là tăng ca nhiều lắm nhỉ?”

“Cũng bình thường.”

Cuộc đối thoại kết thúc tại đó.

Anh ta đặt đũa xuống, cầm điện thoại lên xem giờ: “Bên kia tôi  chút việc, xin phép đi trước nhé.”

Đến đây được đúng hai mươi hai phút. Tôi đã liếc nhìn đồng hồ.

Lúc anh ta đứng dậy, chiếc áo khoác ngoài thậm chí còn chưa kịp cởi ra hẳn.

“Cái đó…” Anh ta vỗ vỗ vào túi quần, làm bộ dạng như đang tìm ví tiền.

“Không cần đâu, để tôi trả.” Tôi nói.

Anh ta cũng chẳng buồn khách sáo thêm: “Được, vậy tôi đi trước đây.”

Khi đi ra đến cửa, anh ta lại nghe một cuộc điện thoại khác.

Lần này anh ta không thèm hạ thấp giọng nữa. Chắc là nghĩ đã đứng đủ xa rồiNhưng từ cửa tiệm lẩu đến bàn của tôi, tính theo đường thẳng còn chưa tới tám mét.

“… Chẳng  gì để nói cả, nhan sắc bình thường, ăn mặc thì như đi làm, chẳng  chút nữ tính nào. Cậu bảo bác tôi tìm kiểu gì không biết? Cứ giới thiệu cho tôi mấy cái loại như thế…”

Đôi đũa trên tay tôi khựng lại giữa không trung, miếng đậu que được chiên cháy cạnh, mùi thơm vẫn còn đang tỏa ra ngào ngạt.

Tôi đặt đũa xuống  gọi nhân viên đến thanh toán, tính cả phần của anh ta. Tổng cộng hết một trăm bốn mươi ba tệ.

Lúc tôi bước ra khỏi quán lẩu, anh ta đã đi mất hút. Đường phố không quá đông người.

Gió cuối tháng Ba  chút se lạnh, tôi không mặc áo khoác, lúc đi sợ muộn nên vội vàng quá mà quên mang theo.

Đi ngang qua một cửa kính trưng bày, hình ảnh phản chiếu của tôi hiện rõ trong đó.

Tôi nhìn lại chính mình. Tóc ngắn, áo sơ mi kẻ caro, quần đen, đeo túi chéo.

Đúng là trông rất giống đang đi làm.

Tôi rời mắt đi, tiếp tục bước tiếp.

Điện thoại rung lên. Là tin nhắn của dì cả: [Mẫn Mẫn, chuyện với Tiền Hạo thế nào rồi? Bố nó làm bên vật liệu xây dựng, nhà  tận ba căn hộ đấy.]

Tôi không trả lời.

Tin nhắn thứ hai. Là mẹ tôi: [Dì cả vất vả lắm mới giới thiệu cho con, con hãy giữ thái độ tốt một chút.]

Tin nhắn thứ ba, vẫn là mẹ: [Đã ba mươi hai tuổi rồi, thấy ai ổn ổn thì thôi, đừng  kén cá chọn canh quá.]

Tôi nhét điện thoại vào túi xách.

Gió thổi mạnh hơn một chút.

Đến cửa ga tàu điện ngầm, tôi dừng lại vài giây.

Cạnh đó  một cặp đôi đang ngồi trên ghế dài. Cô gái tựa đầu vào vai chàng trai nghịch điện thoại, còn chàng trai thì lấy tay che gió cho cô ấy.

Tôi bước xuống bậc thang quẹt thẻ, vào ga.

*

Ba tháng sau.

Sáng thứ Hai, tôi mở email. Đó là danh sách phân bổ thực tập sinh từ phòng Nhân sự.

Bộ phận Sản phẩm của tôi sẽ dẫn dắt hai người.

Người thứ nhất: Trần Giai Kỳ, sinh viên năm cuối, Đại học Chiết Giang.

Người thứ hai…

Ngón tay tôi khựng lại trên bàn di chuột.

Tiền Hạo. Nam, 25 tuổi, đang học MBA tại Đại học Kinh tế Tài chính Trung Nam. Ảnh thẻ là một khuôn mặt chữ điền, lông mày rậm, đường nét xương hàm rõ ràng.

Lần trước gặp, anh ta mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám, ống tay áo còn  một lỗ thủng nhỏ và suốt buổi chỉ dán mắt vào điện thoại.

Chính là anh ta.

Tôi nhìn khuôn mặt trên màn hình, chậm rãi tựa người ra sau ghế.

Ba tháng trướcanh ta thậm chí còn không đủ kiên nhẫn để ăn hết một bữa cơm với tôi.

Ba tháng sauanh ta phải gọi tôi là “Trưởng nhóm Triệu”.

Tôi tắt email, mở bảng tiến độ dự án của ngày hôm nay ra.

Mẹ tôi biết kết quả của buổi xem mắt đó vào ngay ngày hôm sau.

Không phải do tôi nói, mà là dì cả gọi điện tới: “Tú Vân này, bên phía Tiền Hạo bảo… không hợp lắm.”

Tôi đang ngồi ăn sáng ở phòng khách, nghe thấy tiếng mẹ nghe điện thoại trong phòng ngủ, giọng bà vọng qua cửa vẫn rất rõ ràng.

“Sao lại không hợp?” Mẹ tôi hỏi.

“Tiền Hạo bảo Mẫn Mẫn… không biết ăn diện. Ăn mặc đơn điệu quá.”

Dì cả không dùng từ “xấu“. Nhưng cụm từ “đơn điệu quá” là đủ hiểu rồi.

Mẹ tôi cúp máy rồi bước ra ngoài.

Tôi húp cháo, không ngẩng đầu lên.

“Hôm qua con mặc cái gì đi thế?”

“Áo sơ mi ạ.”

“Cái nào?”

“Cái kẻ caro ấy ạ.”

Mẹ tôi tặc lưỡi một cái rõ to: “Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần rồiđi xem mắt thì mặc đẹp vào một chút, con cứ nhất quyết không nghe.”

Tôi đặt thìa xuống: “Mẹ, không phải do vấn đề quần áo đâu.”

“Thế thì là vấn đề gì?”

Tôi im lặng.

“Con nhìn em họ con mà xem, lần nào ra ngoài nó cũng sửa soạn sạch sẽ, son phấn không thiếu thứ gì. Còn con thì sao? Quanh năm suốt tháng ăn mặc cứ như đi làm…”

“Thì con vốn dĩ là đi làm mà mẹ.”

Mẹ lườm tôi một cái: “Con còn bướng với mẹ cái gì nữa? Điều kiện người ta tốt như thế, nhà  tận ba căn hộ, bố lại làm bên mảng vật liệu xây dựng…”

“Mẹ, anh ta đứng ngay trước mặt con gọi điện thoại rồi chê con xấu đấy.”

Mẹ sững người một lát, chỉ đúng một lát: “Người ta chỉ nói miệng thế thôi, con đừng để bụng quá. Đàn ông mà, ai chẳng trọng sĩ diện. Nếu con chịu khó ăn diện, trang điểm một chút…”

“Con không muốn ăn diện.”

“Con không muốn ăn diện thì cứ xác định ở vậy cả đời đi!”

Tiếng đôi đũa va vào thành bát nghe cạnh một cái.

Tôi bưng bát vào bếp rửa.

Mẹ nói vọng theo một câu phía sau lưng. Tiếng không lớn, nhưng tôi không bỏ sót từ nào: “Giá mà con được như em họ con, thì mẹ  phải lo lắng thế này không?”

Vòi nước vẫn đang mở, tôi đặt bát vào bồn rửa chậm rãi kỳ cọ.

*

Em họ tôi tên là Lý Như Nguyệt, hai mươi bảy tuổi, kết hôn được ba năm và đã  một đứa con một tuổi rưỡi.

Em ấy là con gái của dì cả. Dì gặp ai cũng khoe: “Như Nguyệt nhà tôi sướng lắm, chồng làm ở ngân hàng, nó chỉ việc ở nhà chăm con, hưởng phúc thôi.”

Ngày Tết Thanh minh, cả gia đình tụ tập ăn uống, bàn tiệc lớn  mười ba người ngồi.

Như Nguyệt bế con ngồi cạnh vị trí chủ tọa, mọi người đều vây quanh đứa trẻ.

“Như Nguyệt, con bé trộm vía quá.”

“Giống bố ghê, đôi mắt to tròn.”