Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chị Dương đi ngang qua chỗ tôi ngồi: “Sắc mặt em không tốt lắm, đêm qua mấy giờ mới ngủ thế?”
“Mười hai giờ ạ.”
“Chú ý sức khỏe nhé.”
Chị ấy không hỏi hôm nay là ngày gì, cũng không ai cần phải biết cả.
Giờ nghỉ trưa, tôi mở hồ sơ thực tập sinh mà nhân sự gửi tới, xem lại lần nữa.
Tiền Hạo. Đang học MBA tại Đại học Kinh tế Luật Trung Nam. Tốt nghiệp đại học tại một trường dân lập ở Vũ Hán. Vị trí thực tập: Trợ lý sản phẩm.
Trong sơ yếu lý lịch liệt kê ba kỳ thực tập tại một công ty tư vấn, một công ty đầu tư và một công ty công nghệ.
Cách dùng từ rất hoa mỹ như: “Chủ đạo”, “Thúc đẩy”, “Tối ưu hóa”.
Câu nói của chị Dương chợt vang lên bên tai tôi: “Mấy đứa học MBA thường chỉ đến để mạ vàng hồ sơ thôi, em cứ chuẩn bị tinh thần đi.”
Tôi đóng tập hồ sơ lại.
Ngày kia anh ta sẽ tới.
Sáng thứ tư, đúng chín giờ. Hai thực tập sinh được nhân sự dẫn vào phòng sản phẩm.
Người đầu tiên là Trần Gia Kỳ, nữ, tóc ngắn, đeo một chiếc túi vải canvas, vừa vào cửa đã cúi chào rất lễ phép.
“Chào chị Triệu, em là Trần Gia Kỳ ạ.”
“Ngồi đi em.” Tôi chỉ tay vào chỗ ngồi bên cạnh.
Người thứ hai.
Lúc anh ta bước vào, tôi đang cúi đầu nhìn máy tính.
Tiếng giày da nện trên mặt sàn nghe rõ hơn nhiều so với giày thể thao.
Tôi ngẩng đầu.
Tiền Hạo diện bộ vest xám, sơ mi trắng, tóc vuốt keo bóng lộn, tay cầm một ly Starbucks, vẫn bảnh bao như ba tháng trước.
Và cũng giống như ba tháng trước, ánh mắt anh ta nhìn người khác luôn mang theo sự “định giá”.
Anh ta đảo mắt qua khu vực làm việc, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi chưa đầy nửa giây.
Không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh ta nhận ra tôi.
“Chào chị, tôi là Tiền Hạo.” Anh ta khẽ gật đầu với tôi, nở nụ cười xã giao.
Nụ cười ấy rất chuẩn mực. Khóe miệng nhếch lên mười lăm độ, vừa đủ lịch sự nhưng lại thiếu đi sự chân thành.
“Mời ngồi.” Tôi nói.
Anh ta kéo ghế, đặt ly Starbucks lên bàn.
“Chị Triệu.” Trần Gia Kỳ giơ tay: “Em muốn hỏi một chút, trong tuần đầu tiên chúng em sẽ tập trung làm những gì ạ?”
“Trước tiên phải làm quen với sản phẩm đã. Tôi sẽ gửi cho các bạn một danh sách tài liệu, hãy đọc hết trong vòng ba ngày, chiều thứ Sáu tôi sẽ kiểm tra lại với các bạn.”
Trần Gia Kỳ cẩn thận ghi chép vào sổ tay, còn Tiền Hạo thì đang mải xem điện thoại.
Tôi không nhắc nhở anh ta. Ngày đầu tiên, coi như cho anh ta một cơ hội.
“Tiền Hạo.” Tôi gọi tên anh ta.
Anh ta ngẩng lên: “Vâng?”
“Danh sách tài liệu tôi đã gửi qua tài khoản nội bộ cho cậu rồi. Ba giờ chiều thứ Sáu, trao đổi trực tiếp với tôi nhé.”
“Được, được.” Anh ta gật đầu: “Không vấn đề gì thưa chị Triệu.”
Ánh mắt anh ta nhìn tôi lúc này…
Thật trong trẻo, khách sáo và hoàn toàn xa lạ.
Anh ta không hề nhận ra tôi.
Ba tháng trước, anh ta ngồi đối diện tôi suốt hai mươi hai phút. Anh ta chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi quay sang nghịch điện thoại.
Anh ta còn thản nhiên gọi điện ngay trước mặt tôi, chê tôi “nhan sắc bình thường”, “không có chút nữ tính nào”.
Giờ đây, anh ta ngồi cách tôi chỉ hai mét. Nhưng anh ta chẳng nhớ nổi mặt tôi.
Bởi vì ngay từ đầu, anh ta chưa bao giờ thực sự để tâm nhìn tôi dù chỉ một lần.
*
Tuần đầu tiên, bản ghi chú tài liệu của Trần Gia Kỳ dài tới mười hai trang, còn đính kèm thêm một bảng so sánh các sản phẩm đối thủ.
Tiền Hạo nộp một bản dài một trang rưỡi, trong đó có nửa trang là sao chép từ trang web chính thức của sản phẩm.
Tôi không nói gì nhiều, chỉ phê bình vài ý kiến rồi trả lại, yêu cầu anh ta viết lại.
“Chị Triệu.” Anh ta ngả người ra sau ghế: “Tôi thấy về phần tài liệu thì mình hiểu sơ qua là được rồi, không cần phải viết chi tiết thế này đâu nhỉ?”
“Việc có chi tiết hay không không phải do cậu quyết định.” Tôi đáp: “Mà là do người hướng dẫn của cậu quyết định.”
Anh ta sững người một lát.
“Được thôi.” Anh ta cười khẩy, hai chữ “được thôi” kéo dài với giọng điệu như thể đang bị xúc phạm.
Chị Dương đi ngang qua, liếc nhìn anh ta một cái.
Đợi anh ta đi xa, chị Dương đứng cạnh chỗ tôi, nói nhỏ.
“Cái cậu thực tập sinh này là ai giới thiệu vào thế?”
“Nhân sự phân bổ xuống chị ạ.”
“Cái thái độ này.” Chị Dương lắc đầu: “Em cứ từ từ mà rèn giũa nhé.”
Tôi nhìn theo bóng lưng Tiền Hạo. Vừa quay lại chỗ ngồi, việc đầu tiên anh ta làm là mở ứng dụng Starbucks lên.
Trước giờ tan làm chiều thứ sáu, anh ta nộp lại bản ghi chú dài ba trang, nhiều hơn lần đầu được một trang rưỡi và vẫn có một đoạn copy nguyên văn từ Baidu.
Tôi khoanh tròn chỗ đó và trả về lần thứ ba.
“Chị Triệu.” Vẻ mặt anh ta cuối cùng cũng hiện rõ sự mất kiên nhẫn: “Có cần thiết phải đến mức này không? Thực tập sinh ở các nhóm khác đâu có phải viết nhiều thế này.”
“Nhóm khác không thuộc quyền quản lý của tôi.”
Anh ta mím môi, rồi hậm hực quay người bỏ đi.
Trần Gia Kỳ ngồi bên cạnh vẫn không ngẩng đầu lên, tiếp tục miệt mài viết báo cáo tuần của mình.
Sang tuần thứ ba, vấn đề bắt đầu nảy sinh. Sáng thứ hai anh ta đi trễ hai mươi phút với lý do “tắc đường”.
Báo cáo phân tích đối thủ nộp hôm thứ Ba thì định dạng lộn xộn, nguồn dữ liệu không hề có chú thích.
Thứ tư, trong cuộc họp liên bộ phận, anh tangồi hàng ghế sau mải mê chơi điện thoại.
Lúc bị kỹ sư Trương bên tổ kỹ thuật chỉ định hỏi về một chi tiết yêu cầu, anh ta nghẹn họng không trả lời được câu nào.
Tôi đã phải lên tiếng giải vây cho anh ta.
Tan họp, anh ta cũng chẳng buồn nói với tôi một câu cảm ơn.
Những chuyện này tôi đều ghi lại cả. Không phải tôi cố chấp, mà là tôi luôn theo dõi biểu hiện của mọi thực tập sinh để dùng cho kỳ đ.á.n.h giá cuối tháng.
Nhưng điều thực sự khiến tôi nhận ra “tên này không chỉ lười” lại xảy ra vào trưa thứ năm.
*
Tại khu vực phòng trà nước, tôi định vào lấy nước.
Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng người đang tán gẫu bên trong.
Đó là giọng của Tiền Hạo.
“…Tôi kể cậu nghe, cái lần tôi đi xem mắt trước kia ấy, đúng là cười c.h.ế.t mất.”
Một giọng nam khác vang lên. Hình như là thực tập sinh bên nhóm vận hành, tôi không nhớ rõ tên cậu ta.
“Sao thế?”
“Bác tôi giới thiệu cho một người, bảo là điều kiện tốt lắm. Cậu đoán xem người đến là ai?”
“Ai vậy?”
“Ba mươi hai tuổi, trông chẳng khác gì mấy bà thím ở nhà ăn, lại còn diện nguyên cây sơ mi kẻ caro, tôi nhìn cái là đã thấy…”
Anh ta chắc là đang làm một biểu cảm gì đó mà tôi không thấy được, nhưng qua giọng điệu thì tôi thừa hiểu.
“… Thôi bỏ đi, dù sao ngồi được hai mươi phút là tôi chuồn lẹ.”
Cậu thực tập sinh kia bật cười: “Ông anh, anh cũng phũ quá rồi đấy.”
“Không phải tôi phũ, mà là thực sự không nhìn nổi. Ông bảo xem, phụ nữ ba mươi hai tuổi rồi mà đến cả ăn mặc cũng không biết, thì bảo tôi nói chuyện kiểu gì?”