Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chẳng ai hỏi han gì đến tôi. Cho đến giữa bữa tiệc, cậu hai đã ngà ngà say, đột nhiên nhìn về phía tôi: “Tiểu Mẫn này, cháu cũng ba mươi hai rồi nhỉ? Đã có đối tượng nào chưa?”
Cả bàn tiệc bỗng im bặt trong vài giây.
Tôi đáp: “Dạ chưa ạ.”
“Không vội, không vội.” Cậu hai nói: “Con gái thời nay độc lập cũng tốt…”
Dì cả liền ngắt lời: “Sao lại không vội? Đã ba mươi hai rồi mà còn không vội à? Tháng trước tôi có giới thiệu cho nó một mối, điều kiện tốt thế mà người ta lại chê nó…”
Dì khựng lại, liếc nhìn tôi một cái: “… Người ta thấy không hợp.”
Tôi thản nhiên gắp một miếng thịt kho tàu
“Cái Mẫn cũng thật là.” Dì cả nói với mọi người trên bàn: “Sự nghiệp nặng nề quá, suốt ngày tăng ca, chẳng chịu chăm chút bản thân gì cả. Đàn ông nhìn gì? Cái đầu tiên họ nhìn chính là khuôn mặt…”
“Dì cả.” Tôi đặt đũa xuống: “Con không muốn bàn chuyện này ở đây.”
Bàn tiệc lại rơi vào im lặng.
Mẹ ngồi cạnh khẽ đá chân tôi dưới gầm bàn: “Dì con cũng chỉ vì ý tốt thôi.”
Như Nguyệt ngồi đối diện đang cúi đầu dỗ con, không nói gì, nhưng tôi thấy khóe miệng nó khẽ nhếch lên.
Ăn xong, tôi xuống bếp dọn dẹp, chỉ có mình tôi đứng rửa bát.
Ngoài phòng khách, mọi người đang đùa giỡn với đứa trẻ, tiếng cười nói thỉnh thoảng lại vang lên.
Bọt nước rửa bát phủ đầy trên mu bàn tay tôi.
Tôi rửa rất chậm. Vì tôi biết rửa xong rồi, tôi lại phải ra phòng khách ngồi.
Khi ra đó, dì cả sẽ tiếp tục lải nhải. Mẹ sẽ tiếp tục phụ họa theo và họ hàng sẽ tiếp tục nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sự thương hại.
*
Trên đường về nhà, mẹ ngồi ở ghế phụ, mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ: “Dì cả cũng chỉ muốn tốt cho con thôi.”
Tôi đang lái xe, không lên tiếng.
“Con đừng có ghét dì ấy nói năng khó nghe, dì ấy nói thật đấy. Con gái qua ba mươi rồi, không mau chóng nắm bắt thì…”
“Mẹ.”
“Mẹ chỉ nói một câu thôi.”
Bà quay sang nhìn tôi: “Cái tính cách này, rồi cả ngoại hình này nữa, nếu con không chịu thấp mình xuống một chút thì ai thèm lấy con?”
Ngón tay tôi siết chặt vô lăng trong thoáng chốc. Nhưng rồi cũng nhanh chóng nới lỏng ra.
Đèn đỏ bật sáng, xe dừng lại. Tôi nhìn chằm chằm vào ánh đèn hậu của chiếc xe phía trước.
Từng ánh đèn màu đỏ xếp hàng ngay ngắn.
“Tháng trước con vừa được thăng chức lên Trưởng nhóm sản phẩm đấy.” Tôi nói.
Mẹ quay đầu lại.
“Quản lý bao nhiêu người?”
“Một nhóm sản phẩm, cộng thêm cả đội ngũ bên ngoài, khoảng hơn ba mươi người.”
Mẹ chỉ “ừ” một tiếng nhẹ hẫng, rồi bà buông một câu: “Thăng chức Trưởng nhóm thì có ích gì. Nó có biến thành chồng con được không?”
Đèn xanh sáng, tôi nhấn ga, tiếp tục lái đi.
Chín giờ mười lăm sáng thứ hai, cuộc họp tuần của bộ phận sản phẩm bắt đầu.
Tôi trình chiếu PPT, thuyết trình cho mười hai người về tiến độ tuần trước và kế hoạch tuần này. Dữ liệu, các điểm nghẽn, người chịu trách nhiệm, tất cả gói gọn trong hai mươi phút.
Giám đốc Vương ngồi ở hàng ghế sau. Khi tan họp, ông vỗ vai tôi: “Triệu Mẫn, em để mắt tới tiến độ của phiên bản mới nhé, trước thứ tư tuần sau gửi cho anh bảng kiểm soát tổng thể.”
“Dạ vâng.”
“À đúng rồi, tuần này có hai thực tập sinh mới đến nhận việc, anh xếp vào nhóm em đấy. Nhớ dẫn dắt họ, cuối tháng sẽ có đợt đ.á.n.h giá giữa kỳ.”
“Rõ thưa sếp.”
Tôi quay về chỗ ngồi. Chị Dương bưng ly nước đi tới.
Chị ấy tên là Dương Hồng Mai, ba mươi tám tuổi, là nhân viên kỳ cựu nhất bộ phận sản phẩm. Chị ấy không muốn lên làm quản lý vì bảo sợ mệt.
Nhưng cả phòng ai cũng biết, phương án nào mà chị Dương không gật đầu thì đừng hòng qua nổi vòng thẩm định.
“Thực tập sinh mới tới à?” Chị Dương hỏi.
“Thứ tư họ mới báo danh ạ.”
“Lai lịch thế nào?”
“Một người tốt nghiệp Đại học Chiết Giang, một người đang học MBA.”
“MBA à?” Chị Dương nhướn mày: “Kiểu đó thường là đến để mạ vàng lấy danh thôi, em cứ chuẩn bị tâm lý đi.”
“Vâng.”
“Nhưng mà em giỏi thật đấy, đứa thực tập sinh năm ngoái em dẫn dắt đạt điểm cao nhất trong buổi thuyết trình chính thức. Bên nhân sự đến giờ vẫn còn nhắc đến em đấy.”
Tôi chỉ mỉm cười, rồi quay lại mở máy tính, trong nhóm dự án đã nhảy lên mười bảy tin nhắn chưa đọc.
Đây chính là một ngày của tôi.
Từ chín giờ sáng đến tận tám giờ rưỡi tối. Lập kế hoạch, thẩm định, điều phối liên bộ phận, sắp xếp thứ tự ưu tiên lỗi, viết tài liệu yêu cầu sản phẩm.
Tôi quản lý dự án của hơn ba mươi con người.
Phương án tôi đưa ra năm ngoái đã giúp công ty tiết kiệm được bốn trăm nghìn tệ chi phí thuê ngoài.
Tỉ lệ thực tập sinh tôi dẫn dắt được nhận chính thức là 100%.
Những việc này chẳng có việc nào liên quan đến việc tôi trông như thế nào cả.
Nhưng trong mắt mẹ tôi, trong miệng dì cả tôi, sức nặng của tất cả những việc này cộng lại-cũng chẳng bằng một khuôn mặt đẹp.
*
Mười giờ tối, sau khi tăng ca đến chín rưỡi mới về nhà, tôi lấy bưu kiện ở cổng khu chung cư.
Mở cửa vào nhà, trên tủ lạnh có dán một tờ giấy ghi chú. Là chữ của mẹ.
[Trong tủ lạnh có canh sườn đấy. Dì cả lại giới thiệu cho một người nữa, 37 tuổi, ly hôn chưa có con, làm bên ngành xây dựng. Thông tin để trên bàn trà nhé.]
Tôi bước tới bàn trà.
Một tờ giấy A4 in thông tin xem mắt. Có ảnh, chiều cao, lương tháng, bất động sản.
Góc trên bên trái, dì cả dùng bút bi viết thêm một dòng: [Người này không yêu cầu cao đâu, cháu đừng có mà làm hỏng chuyện nữa đấy.]
Tôi lật úp tờ giấy xuống mặt bàn, rồi vào bếp múc một bát canh sườn.
Canh vẫn còn ấm. Mẹ đã hầm xong rồi để vào đó, vì biết tôi sẽ về muộn.
Mẹ tôi là thế đấy.
Bà sẽ hầm canh cho tôi, nhưng cũng sẽ đặt một tờ thông tin xem mắt ngay cạnh bát canh đó.
Bà yêu tôi. Nhưng cách bà yêu là thay tôi quyết định xem tôi nên trở thành người như thế nào.
Tôi rửa bát, lau khô tay rồi liếc nhìn điện thoại.
Có ba tin nhắn chưa đọc.
Dì cả: [Mẫn Mẫn, cháu đã xem thông tin về cậu kỹ sư kia chưa? Điều kiện tốt lắm đấy.]
Mẹ nhắn trong nhóm gia đình: [Chị cả, thông tin chị gửi Mẫn Mẫn đang xem rồi.]
Thực ra tôi chẳng xem gì cả.
Tôi đặt điện thoại lên tủ đầu giường.
Ngày mai là sinh nhật tôi, tôi chưa từng nhắc chuyện này với bất kỳ ai.
Năm ngoái không ai nhớ, năm kia cũng chẳng ai hay. Năm tôi tròn ba mươi tuổi, mẹ có nhớ.
Bà nói ngay trên bàn ăn: “Ba mươi rồi, lo mà tìm người gả đi cho sớm, cứ kéo dài mãi là chẳng ai thèm rước đâu.”
Đó chính là lời chúc mừng sinh nhật bà dành cho tôi.
*
Sáng thứ ba, tôi tự đặt cho mình một ly cà phê. Ở phần ghi chú, tôi viết: [Sinh nhật vui vẻ.]
Lúc giao hàng, anh shipper nhìn tôi một cái.
“Chúc mừng sinh nhật nhé!” Anh ấy mỉm cười nói.
“Cảm ơn anh.”
Một anh shipper lại là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật tôi ngày hôm nay và cũng là người duy nhất.