Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Anh ta há miệng định nói nhưng không thốt nên lời.
“Đi muộn năm lần là vì chuyện xem mắt à?”
Anh ta im lặng.
“Báo cáo đạo nhái cũng là vì xem mắt sao?”
Yết hầu anh ta khẽ chuyển động.
“Điểm đ.á.n.h giá cùng nhóm thấp nhất cũng là do xem mắt mà ra?”
Anh ta cúi gầm mặt xuống.
“Tiền Hạo.”
Giọng tôi không lớn nhưng phòng họp rất yên tĩnh, từng chữ đều rõ ràng mồn một: “Bữa cơm ba tháng trước đó, cậu ngồi được đúng hai mươi hai phút. Cậu thản nhiên gọi điện thoại ngay trước mặt tôi, chê tôi nhan sắc bình thường, không có chút nữ tính nào. Đến lúc thanh toán, ngay cả động tác rút ví cậu cũng chẳng làm cho xong.”
Mặt anh ta giờ đây trắng bệch như tờ giấy.
“Những chuyện đó tôi đều nhớ rõ. Nhưng tôi không hề vì chúng mà trừ thêm của cậu dù chỉ một điểm trong kỳ khảo sát này. Điểm D này là do chính cậu tự chuốc lấy thôi.”
Cả phòng họp lặng ngắt như tờ. Chị Dương ngồi bên cạnh tỏ vẻ không cảm xúc, nhưng tôi để ý thấy ngón tay chị ấy đang gõ nhẹ lên bàn hai cái đầy đắc ý.
Giám đốc Vương tựa lưng vào ghế: “Triệu Mẫn, tôi đã xem qua hồ sơ đ.á.n.h giá của cô rồi. Quy trình chuẩn xác, số liệu thực tế.”
Ông liếc nhìn Tiền Hạo một cái: “Giữ nguyên kết quả đ.á.n.h giá.”
Tiền Hạo đứng ngây ra tại chỗ. Hai tay anh ta buông thõng dọc theo ống quần, nắm chặt đến mức trắng bệch các đầu ngón tay.
Anh ta định nói gì đó, miệng mấp máy hai lần nhưng không phát ra được âm thanh nào.
Tôi không thèm nhìn anh ta thêm một lần nào nữa, mà tắt máy tính, thu dọn hồ sơ: “Tôi không hề nhắm vào cậu.”
Tôi đứng dậy: “Tôi chỉ là không chiều chuộng cậu như người nhà cậu thôi.”
*
Sau khi tan họp, ngoài hành lang, Tiền Hạo tựa vào tường, sắc mặt trắng bệch.
Anh ta gọi tôi lại: “Trưởng nhóm Triệu.”
Tôi dừng bước.
“Chuyện đó… những lời tôi vừa nói, mong chị đừng để bụng.”
Tôi quay người lại nhìn anh ta.
Anh ta cố nặn ra một nụ cười, trông còn gượng gạo hơn cả lần ở quán lẩu ba tháng trước.
“Về bản đ.á.n.h giá kia… liệu có thể…”
“Không thể.”
“Bố tôi phía bên kia…”
“Bố cậu đã gọi điện cho giám đốc Vương rồi, nhưng không có tác dụng đâu.”
Nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ: “Trưởng nhóm Triệu, tôi xin chị đấy. Nếu kỳ thực tập này không đạt, tôi sẽ không thể tốt nghiệp MBA được.”
Tôi thản nhiên nhìn anh ta.
Ba tháng trước, anh ta ngồi đối diện, đến một cái liếc mắt cũng lười dành cho tôi.
Ba tháng trước, anh ta thản nhiên gọi điện cho bạn ngay trước mặt tôi để chê tôi xấu.
Ba tháng trước, lúc rời khỏi quán lẩu, anh ta bước đi rất nhanh, cứ như đang trốn tránh một thứ gì đó thấp kém, làm mất mặt mình vậy.
Còn bây giờ, anh ta đang đứng trước mặt để cầu xin tôi.
“Tiền Hạo.”
Tôi nói: “Ngày cậu chê tôi xấu, tôi chẳng thèm chấp nhặt nửa lời. Hôm nay phương án của cậu không đạt yêu cầu, tôi cũng chỉ nói đúng sự thật mà thôi.”
Vành mắt anh ta đỏ hoe.
Tôi không hề mủi lòng: “Trước đây trên bàn xem mắt, cậu nhìn người bằng mặt. Bây giờ cậu nên hiểu ra rồi đấy-ở đây, chúng tôi nhìn nhau bằng năng lực.”
Nói xong, tôi quay lưng bước đi.
Phía sau không có tiếng bước chân nào cả.
Anh ta đã không còn mặt mũi nào để đuổi theo.
Chuyện này nhanh chóng đồn khắp công ty.
Không phải do tôi kể.
Lúc ở trong phòng họp có đến tám người ngồi đó, chính miệng Tiền Hạo đã thốt ra hai chữ “xem mắt”.
Có những chuyện, một khi đã nói ra thì không bao giờ rút lại được nữa.
Đến giờ ăn trưa, đồng nghiệp ở các nhóm bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt rất khác.
Đó không phải là sự đồng cảm. Mà là kiểu tò mò “hóa ra chị chính là người đó”, cộng thêm một chút nể phục.
Anh Trương bên nhóm kỹ thuật bưng khay cơm đến ngồi đối diện tôi.
“Trưởng nhóm Triệu, nghe nói cậu thực tập sinh MBA kia vừa ‘lật xe’ trong buổi thẩm định à?”
“Vâng.”
“Chị đ.á.n.h điểm D thật à?”
“Năng lực đến đâu thì chấm đến đó thôi ạ.”
Anh Trương cười lớn: “Khá lắm!”
Chị Dương ngồi bên cạnh tôi, nãy giờ không nói lời nào.
Trên đường ăn xong quay lại chỗ làm việc, chị vỗ nhẹ vào vai tôi.
“Mấy câu em nói lúc nãy, nghe sướng tai thật đấy.”
“Em cũng chỉ nói sự thật thôi mà.”
“Chính sự thật mới là thứ có sức sát thương lớn nhất.”
*
Bố của Tiền Hạo đã gọi cuộc điện thoại thứ hai.
Lần này ông ta không gọi cho giám đốc Vương nữa, mà gọi cho dì cả tôi, rồi dì cả lại gọi điện cho mẹ tôi.
Tối thứ bảy, tôi đang ngồi xem phim ở nhà thì mẹ từ phòng ngủ đi ra, ngồi xuống cạnh tôi với biểu cảm của bà vô cùng phức tạp: “Dì cả con vừa gọi điện cho mẹ.”
Tôi nhấn nút tạm dừng bộ phim: “Dì cả nói gì ạ?”
“Dì bảo cái cậu Tiền Hạo kia… là thực tập sinh dưới quyền con?”
“Vâng ạ.”
“Con đ.á.n.h trượt cậu ta à?”
“Cậu ta làm việc không đạt yêu cầu, trượt là đúng thôi ạ.”
Mẹ tôi im lặng.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý để nghe những câu như: “Sao con không biết điều thế”, “Nhà người ta có quan hệ, con đắc tội không nổi đâu” hay “Con gái con lứa đừng có cứng đầu quá”.
Nhưng mẹ tôi không hề nói những lời đó.
Bà ngồi lặng thinh rất lâu: “Thế… cậu ta thật sự đã gọi điện chê bai con ngay trước mặt con à?”
“Vâng.”
“Cậu ta nói thế nào?”
“Cậu ta nói con nhan sắc bình thường, không có chút nữ tính nào, ăn mặc thì cứng nhắc như đi làm vậy.”
Khóe môi mẹ tôi khẽ giật giật.
“Dì con bảo… bố cậu ta đang gọi điện khắp nơi, nói con cố tình trù dập con trai ông ấy.”
“Con có ghi chép lại mọi thứ. Mỗi một lỗi sai của cậu ta đều có bằng chứng rõ ràng.”
Mẹ tôi lại im lặng.