Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cậu thực tập sinh Tiền Hạo kia, em thấy thế nào?”
“Biểu hiện không đạt yêu cầu ạ. Em có bản ghi chép đầy đủ.”
“Bố cậu ta vừa gọi điện cho anh.”
Ngón tay tôi khẽ siết chặt lấy đầu gối.
“Ông ấy nói gì vậy anh?”
“Ông ấy nói con trai mình không hiểu chuyện, nhờ anh quan tâm giúp đỡ. Còn bảo sau này mảng vật liệu xây dựng có thể chiết khấu cho chúng ta.”
Tôi nhìn Giám đốc Vương.
Ông ấy cũng nhìn tôi.
“Triệu Mẫn, anh hỏi em một câu. Đánh giá của em về thực tập sinh này có kèm theo yếu tố cá nhân nào không?”
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
“Không có ạ.”
“Em chắc chứ?”
“Mọi tài liệu đ.á.n.h giá đều có biên bản, sếp có thể kiểm tra bất cứ lúc nào. Đi muộn có lịch sử quẹt thẻ, báo cáo có lịch sử chỉnh sửa, phản hồi liên phòng ban có biên bản cuộc họp, đ.á.n.h giá cùng nhóm có phiếu khảo sát ẩn danh.”
Giám đốc Vương nhìn tôi vài giây: “Được.”
Ông ấy đứng dậy: “Em cứ làm đ.á.n.h giá như bình thường, điểm số đáng bao nhiêu thì cho bấy nhiêu. Anh sẽ gọi điện lại cho bố cậu ta – nói rằng hệ thống đ.á.n.h giá của công ty có tiêu chuẩn thống nhất, không chấp nhận sự can thiệp từ bên ngoài.”
Tôi đứng dậy: “Cảm ơn Giám đốc Vương.”
“Đừng cảm ơn tôi.” Ông ấy mở cửa: “Nếu em mà làm giả điểm số, anh sẽ là người đầu tiên thay thế vị trí của em đấy.”
Tôi gật đầu chắc chắn.
Vừa bước ra khỏi văn phòng Giám đốc, tôi vô tình chạm mặt Tiền Hạo ở hành lang.
Anh ta đang dựa vào tường chơi điện thoại. Thấy tôi đi ra từ phòng Giám đốc Vương, biểu cảm của anh ta thoáng khựng lại.
Tôi chẳng thèm liếc mắt nhìn anh ta mà cứ thế lướt qua.
Sau lưng truyền đến một câu nói, giọng không lớn nhưng hành lang lúc này lại rất yên tĩnh.
“Chẳng phải Giám đốc Vương nói không vấn đề gì sao? Sao chị ta vẫn…” Anh ta không nói hết câu.
Có lẽ đã nhận ra tôi vẫn chưa đi xa.
Đánh giá giữa kỳ. 2 giờ chiều thứ sáu.
Trong phòng họp có tám người. Giám đốc Vương, tôi, chị Dương, ba trưởng nhóm của bộ phận sản phẩm và nhân viên phòng nhân sự.
Hai thực tập sinh đứng trước màn hình máy chiếu.
Trần Giai Kỳ phát biểu trước.
Cô ấy chuẩn bị một bản phân tích đối thủ cạnh tranh hoàn chỉnh gồm 18 trang PPT, số liệu chi tiết, logic rõ ràng, thậm chí còn đề xuất một phương án cải tiến sản phẩm.
Sau khi thuyết trình xong, chị Dương đặt hai câu hỏi và cô ấy đều trả lời trôi chảy.
“Khá lắm.” Giám đốc Vương gật đầu tán thưởng.
Trần Giai Kỳ ngồi xuống.
Tiền Hạo đứng lên.
Bản PPT của anh ta dài 12 trang. Nhìn sơ qua thì cũng ổn màu sắc thống nhất, biểu đồ đầy đủ.
Nhưng khi lật đến trang thứ ba, chị Dương đã nhíu mày: “Số liệu tăng trưởng người dùng này lấy từ đâu ra vậy?”
Tiền Hạo ngẩn người: “Tôi tìm trên mạng.”
“Trang web nào? Đường link cụ thể là gì?”
“Cái này… để tôi về tra lại đã.”
Chị Dương không hỏi thêm nữa.
Trang thứ năm là một đoạn phân tích về nhu cầu người dùng. Từ ngữ rất hoa mỹ nhưng lại không có bất kỳ số liệu nào chống đỡ.
Tôi quá quen với kiểu câu chữ này, toàn là những lời sáo rỗng trong sách giáo khoa MBA.
Trang thứ bảy: Dự báo quy mô thị trường. Số liệu y hệt báo cáo của iResearch tháng trước, nhưng lại không hề ghi chú nguồn trích dẫn.
Tôi mở bản đ.á.n.h giá trên máy tính, đợi anh ta nói xong.
“Nói xong rồi chứ?” Tôi hỏi.
“Xong rồi.” Anh ta liếc nhìn tôi, có chút căng thẳng nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Tôi có vài vấn đề cần làm rõ.” Tôi xoay máy tính lại, kết nối với máy chiếu.
Trên màn hình là hồ sơ làm việc của anh ta trong bốn tuần qua.
“Tuần đầu tiên: Ghi chú tài liệu. Nộp ba lần, bị trả về cả ba. Bản cuối cùng vẫn có nửa trang nội dung trùng khớp đến 87% với phần mô tả trên trang web chính thức của sản phẩm.”
Phòng họp trở nên im phăng phắc.
“Tuần thứ hai: Báo cáo phân tích đối thủ cạnh tranh. Định dạng không đúng chuẩn, nguồn số liệu không rõ ràng, bị yêu cầu viết lại. Bản viết lại chỉ bổ sung thêm ba nguồn số liệu, trong đó có hai đường link đã hết hạn.”
Mặt Tiền Hạo bắt đầu đỏ lên.
“Tuần thứ ba: Phối hợp liên bộ phận. Trong hai cuộc họp tiếp nhận nhu cầu, cậu không thể trả lời được các câu hỏi cơ bản do nhóm kỹ thuật đưa ra, lần thứ hai tôi đã phải trả lời thay.”
Tôi lướt chuột xuống dưới: “Tuần thứ tư: Hồ sơ chuyên cần. Đi muộn năm lần, về sớm ba lần. Điểm phản hồi ẩn danh từ các thực tập sinh cùng nhóm: Ý thức hợp tác đạt 2.1/5 điểm. Thấp nhất toàn nhóm.”
Tôi gập máy tính lại: “Tất cả số liệu trên đều có lịch sử hệ thống để đối chứng. Kết luận đ.á.n.h giá của tôi là: Biểu hiện hiện tại không đạt tiêu chuẩn khảo sát thực tập. Xếp loại: D.”
Anh ta đứng c.h.ế.t trân ở đó, sắc mặt chuyển từ đỏ sang trắng bệch, trắng được vài giây lại bắt đầu đỏ gay gắt.
“Trưởng nhóm Triệu.” Giọng anh ta hơi run rẩy: “Chị đang cố tình nhắm vào tôi đúng không?”
Bầu không khí trong phòng họp đột ngột căng thẳng.
Chị Dương đặt bút xuống.
Giám đốc Vương vẫn im lặng.
“Dựa vào cái gì mà chị cho tôi điểm D? Thực tập sinh ở các nhóm khác có người còn tệ hơn cả tôi.”
“Nhóm khác không thuộc quyền quản lý của tôi.” Tôi lạnh lùng đáp.
“Nhưng rõ ràng là chị đang trù dập tôi!” Anh ta cao giọng.
“Tôi trù dập cậu chuyện gì?”
“Chị…” Hơi thở anh ta trở nên dồn dập.
Anh ta muốn nói toẹt ra nhưng lại đang lưỡng lự.
Tôi chờ đợi.
Cả phòng họp cũng đang chờ đợi.
Cuối cùng anh ta cũng nói ra: “Bởi vì… bởi vì trước đây chúng ta đã quen biết nhau.”
Giám đốc Vương lúc này mới lên tiếng: “Ý cậu là sao?”
Tiền Hạo nuốt nước miếng một cái.
Anh ta nhìn tôi, tôi nhìn anh ta.
Lần này, anh ta đã nhận ra tôi. Hoặc nói đúng hơn, anh ta buộc phải thừa nhận là mình đã nhận ra từ lâu rồi.
“Ba tháng trước… chúng tôi từng đi xem mắt.”
Mọi ánh mắt trong phòng họp đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Khóe miệng chị Dương hơi giật nhẹ.
Cô bé bên phòng nhân sự thì trợn tròn mắt kinh ngạc.
Biểu cảm của Giám đốc Vương vẫn không hề thay đổi.
Tiền Hạo nói tiếp, giọng càng lúc càng gấp gáp: “Chính vì lần xem mắt đó mà chị ta luôn có thành kiến với tôi, cho nên ngay từ ngày đầu tiên đã gây khó dễ, cố tình trả báo cáo của tôi về nhiều lần như vậy-“
“Đợi đã.” Tôi ngắt lời.
Anh ta khựng lại.
Tôi mở lại máy tính, chiếu tập tin lên màn hình: “Đây là toàn bộ hồ sơ làm việc trong bốn tuần của cậu. Mỗi một ý kiến yêu cầu sửa lại đều có lý do cụ thể và hướng dẫn kèm theo. Mỗi lần đi muộn đều được trích xuất từ hệ thống chấm công của công ty. Mỗi phản hồi liên bộ phận đều có biên bản họp lưu lại. Mỗi điểm đ.á.n.h giá ẩn danh từ đồng nghiệp đều thực hiện qua phiếu khảo sát chung của phòng nhân sự.”
Tôi xoay người lại, đối mặt trực diện với anh ta: “Cậu nói cho tôi xem, trong đống tài liệu này có khoản nào là vì chuyện xem mắt?”