Chương 12
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Cô ấy ngạc nhiên đôi chút: “Tại sao, có phải vì chồng cậu…”
Tôi gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy ngoại tình. Tất nhiên tôi không chắc về chuyện thể xác, nhưng về mặt tinh thần, anh ấy luôn có một mối tình đầu không thể quên. Chúng tôi kết hôn ba năm, anh ấy chưa từng quên cô ta dù chỉ một ngày, và giờ cô ta đã quay trở về rồi.”
“Cô gái đó làm nghề gì?”
“Vũ công, rất ưu tú.”
“Thế cậu còn yêu chồng mình không?”
Tôi do dự một chút: “Từng yêu.”
“Tất nhiên, sau khi biết anh ấy có người trong lòng không thể buông bỏ thì tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tôi với anh ấy là hôn nhân thương mại, nếu tôi không muốn ly hôn thì chẳng ai có thể ép buộc tôi. Tôi ly hôn với anh ấy phần nhiều là vì chính bản thân mình, vì tôi cảm thấy nếu cứ tiếp tục cuộc hôn nhân này, cả đời tôi coi như bỏ đi.”
Cô ấy nhìn tôi đầy kỳ lạ: “Đã quyết định như vậy rồi, sao tôi vẫn thấy cậu đang giằng xé?”
Tôi thở dài: “Vì mẹ tôi.”
Có lẽ vì khí chất của cô ấy làm người khác thấy thoải mái, cũng có lẽ vì đất trời nơi này quá bao la, đối diện với cô ấy, lần đầu tiên tôi có ham muốn dốc bầu tâm sự.
Tôi kể cho cô ấy nghe từng chút một từ lúc tôi còn nhỏ, kể về sự bất lực, sự giằng xé và cả nỗi hoang mang trước tương lai của chính mình.
Tôi nói: “Mẹ tôi luôn cho rằng bà đang vì tốt cho tôi, cảm thấy cuộc đời do bà vạch ra mới là vạn vô nhất thất, còn những gì tôi cho là đặc sắc thì chẳng qua chỉ là mơ mộng viển vông.”
Hạ Vĩ mỉm cười: “Đúng là tấm lòng cha mẹ thật đáng thương, luôn muốn nghiền nát mọi thứ, tách ra từng miếng để đút tận miệng cho con mình vì sợ xảy ra bất trắc, hơn nữa cậu lại không thể bảo họ làm sai.”
Cô ấy nhìn về phía đồi chè xa xa.
“Tôi là trẻ mồ côi, tôi chưa từng được tận hưởng thứ tình yêu này, nhưng tôi biết, sống thế nào cho tốt thực ra chẳng có đáp án chuẩn mực nào cả. Cậu nhìn những bông hoa dại trên núi này xem, không vì không có người chiêm ngưỡng mà thôi không tỏa hương, chúng cứ nở rộ như thế cũng tốt đấy chứ, chẳng lẽ chúng không đặc sắc sao?”
Lời cô ấy nói khiến tôi đột nhiên chực trào nước mắt, chưa từng có ai nói với tôi những điều này.
Họ chỉ biết nói:
“Khinh Chu, thế này là không được.”
“Khinh Chu, cậu phải nghe lời.”
“Khinh Chu, đây không phải chuyện cậu nên làm.”
Chưa bao giờ có ai hỏi tôi, Lạc Khinh Chu, rốt cuộc cậu muốn sống như thế nào.
Hạ Vĩ lại nói tiếp: “Bạn thân của tôi có câu nói rất hay, tiền là thứ vớ vẩn, tiêu rồi lại kiếm, phải để nó biết ai mới là chủ nhân. Tôi hiểu mẹ cậu muốn cho cậu một cuộc đời phú quý không lo nghĩ, nhưng tiền bạc cũng không mua được nhiều thứ. Ví dụ như, một bản ngã t.ử tế. Tôi thấy được sự dũng cảm ‘tráng sĩ đoạn cổ tay’ của cậu, nhưng cũng thấy được sự tự ti trong đó.”
Tự ti sao?
Thực ra là có.
Lý lịch của Tư Điềm rất ưu tú.
So với cô ta, tôi dường như chỉ là một cô gái bình thường bị dạy dỗ theo khuôn mẫu mà lớn lên.
Ngoài xuất thân ra, tôi chẳng có thứ gì đáng để phô bày cả.
Hạ Vĩ tiện tay ngắt một lá chè: “Tôi rất thích uống trà, trà gì cũng uống. Ví dụ như trà Phổ Nhĩ, Lão Ban Chương giống như vị hoàng đế ngang tàng, Băng Đảo là nữ hoàng cao quý, Dịch Vũ là cô công chúa ngọt ngào. Chúng đều rất tốt, không nên đem ra so sánh. Có người thích uống trà thêm sữa thêm đường, có người lại thích hương vị nguyên bản chân thật của nó, nhưng cậu có thể bảo cách uống nào là sai sao? Chẳng có ai cao quý hơn ai cả.”
Cô ấy nhìn tôi: “Bạn gái cũ của chồng cậu là vũ công, thì cậu kém ở chỗ nào? Người không biết nhảy múa thì nhiều lắm, tôi cũng đâu biết nhảy, động tác múa duy nhất tôi biết là lắc tay. Nhưng thì đã sao nào?”
Cô ấy nắm lấy tay tôi, ngẩng mặt lên hít sâu một hơi: “Chúng ta phải luôn tự nhủ rằng, tôi rất tốt. Người khác không trân trọng tôi, đó là vấn đề của họ, cần phải phản tư thì cũng nên để họ tự phản tư.”
Tôi cũng hít sâu một hơi, đám mây che phủ trên đầu tôi dường như sắp tan biến rồi.
Trong vườn chè đột nhiên vang lên một tiếng “soạt”.
Chúng tôi nhìn sang.
Thương Dã đang còng lưng leo lên từ vườn chè phía dưới, tay còn cầm một chiếc drone.
“Xin lỗi nhé, tôi không cố ý nghe lén các cậu đâu, drone của tôi rơi xuống dưới đó nên tôi mới đi nhặt thôi.”
Hạ Vĩ lườm cậu ta một cái.
“Nghe lén thì cứ bảo nghe lén, còn tìm lý do làm gì.”
“Thanh thiên bạch nhật, tôi thật sự không có mà.”
Tôi hỏi Hạ Vĩ: “Cậu quen cậu ta sao?”
Hạ Vĩ đáp: “Tôi không quen cậu ta, tối qua chúng tôi tụ tập, cậu ta tự chạy đến rồi nhất quyết đòi tham gia đấy.”
Thế này thì…
Đúng là một tay ‘xã hội thực thụ’.
15
Lúc quay về, đi ngang qua ủy ban thôn.
Ở đó có một sân bóng rổ.
Mấy đứa trẻ địa phương đang chơi bóng, thấy chúng tôi đi qua, chúng nhiệt tình gọi: “Đại gia ở ngoài đến chơi kìa, có muốn làm một trận không?”