Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi nhìn thấy sự háo hức đang rục rịch trong mắt Thương Dã.
Thương Dã, kẻ hướng ngoại chính hiệu, hỏi chúng tôi: “Chơi không?”
Tôi lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Thương Dã tháo ba lô trên lưng ném xuống đất: “Không cần biết, vận động là cách xả hơi tuyệt vời nhất. Cứ coi quả bóng là kẻ thù của cô, đ.á.n.h tới tấp vào là được. Hơn nữa còn có tôi đây, xem tôi vùi dập bọn họ thế nào nhé.”
“Bắt nạt trẻ con mà cũng tự đắc đến thế là cùng.”
Hạ Vĩ bật cười, lấy một nắm kẹo từ trong túi đưa cho tôi.
“Đi chơi thử đi, coi như kết bạn với bọn nhỏ. Tôi sẽ làm cổ động viên cho hai người.”
Cô ấy bảo, bọn trẻ ở đây thấy người từ nơi khác đến đều như vậy, vì người ngoài mang đến những thứ chúng chưa từng thấy, nên chúng theo bản năng mà tỏ ra thiện chí với người lạ.
Tôi cầm nắm kẹo, cùng Thương Dã đi qua đó.
Do dự một chút, tôi nở nụ cười mà mình cho là hiền hậu nhất với đám trẻ: “Các em lại đây ăn kẹo này.”
Đám trẻ vui vẻ chia nhau kẹo, tranh nhau nói lời cảm ơn.
Thương Dã lấy bút từ trong túi đưa cho tôi, rồi xoay lưng lại phía tôi.
Tôi ngơ ngác: “Ý cậu là sao?”
Thương Dã cười nói: “Cho tôi xin con số may mắn của cô đi.”
Thấy tôi đứng yên, cậu ấy lại giục: “Nhanh lên nào.”
Chẳng hiểu sao, tôi vặn mở nắp bút, viết số 2 lên lưng cậu ấy.
Thương Dã phủi tay, phong thái tự tin bước vào sân, lên bóng ba bước cực kỳ đẹp mắt, khiến đám trẻ hét ầm lên, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Thương Dã ôm bóng, vẫy vẫy ngón tay với tôi: “Qua đây, tôi dạy cô.”
Tôi quả thực không có khiếu thể thao, bóng rổ trong tay tôi như thể có suy nghĩ riêng, tôi muốn nó sang trái thì nó cứ chệch sang phải, tập được hai lần tôi đã muốn bỏ cuộc.
Thương Dã lắc lắc ngón tay với tôi: “Cô Khinh Chu, đã ra chiến trường thì phải dốc toàn lực chứ. Chúng ta phải có tinh thần thi đấu, trận này còn chưa bắt đầu mà. Cô thế này khiến tôi cho rằng cô đã nhận thua từ sớm rồi, dù kết quả cuối cùng chắc chắn cũng là vậy.”
Dùng phép khích tướng sao?
Quả nhiên có tác dụng.
Tôi cùng đám trẻ không ngoài dự đoán mà bị Thương Dã hành cho ra bã, cậu ấy như một cơn lốc xoáy lướt qua chúng tôi, lên rổ, ném ba điểm dễ như trở bàn tay, chúng tôi gần như chẳng chạm nổi vào bóng.
Đánh đến cuối, ngay cả đám trẻ cũng chịu không nổi nữa, lần lượt giơ tay đầu hàng.
Tôi cũng mệt đến mức chẳng muốn nghĩ gì nữa, chỉ muốn quay về nằm ườn trên giường nghỉ ngơi thật tốt.
16
Trong làng có cặp đôi sắp kết hôn, họ mời chúng tôi đến tham dự.
Tôi không muốn đi, nhưng Hạ Vĩ cứ nằng nặc kéo tôi đi bằng được, cô ấy bảo lấy chút vía may mắn từ đám cưới sẽ mang lại vận hên.
Đám cưới rất náo nhiệt, sự náo nhiệt mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Gần như cả làng đều đến dự, họ quây quần bên đống lửa ca hát nhảy múa, dùng cách chân chất nhất để gửi gắm lời chúc phúc đến tân lang tân nương.
Thương Dã chen qua đám đông, nhiệt tình mời chúng tôi cùng ra nhảy.
Đúng là kẻ hướng ngoại, đi đâu cũng khuấy động được.
Lúc nãy khi đôi tân nhân kính rượu người lớn nhận lời chúc, cậu ấy đã chen lên hàng đầu, vỗ tay nhiệt tình nhất, trông vui vẻ như thể chính cậu ấy là chú rể vậy.
Sau một buổi tiệc, cậu ấy là người nhận được nhiều quà nhất, từ cụ bà bảy mươi tuổi đến cô bé hai ba tuổi, ai cũng kéo cậu ấy lại đòi đưa đồ cho ăn.
Cậu ấy cũng không từ chối ai bao giờ.
Sự nhiệt tình như vậy rất dễ lây lan.
Hạ Vĩ đang mang bầu, Lăng Phong không cho cô ấy đi, cô ấy đành bảo tôi: “Chu Chu, cậu nhảy thay cả phần mình nhé, mình tin tưởng cậu!”
Tôi theo Thương Dã bước vào đám đông, bắt đầu nhảy theo nhịp điệu của mọi người.
Tôi hỏi Thương Dã: “Người ta đám cưới, cậu nhảy cẫng lên hào hứng làm gì chứ?”
Cậu ấy cười: “Cô không thấy kết hôn là một việc rất thiêng liêng sao?”
Ha ha!
Không thấy.
Thương Dã nói: “Cô đây gọi là chim sợ cành cong, chúng ta phải luôn giữ vững niềm tin và hy vọng.”
Thương Dã kể với tôi, thực ra cậu ấy cũng coi là nửa người bản địa.
Ông nội cậu ấy chính là người đã rời đi từ nơi này.
Ông là một trong những kỹ sư đời đầu nắm bắt cơ hội ra nước ngoài phát triển.
Sau đó ông ở lại nước ngoài, trải qua hàng chục năm vất vả, gây dựng nên đế chế thương mại của riêng mình, đến lúc cuối đời mới bắt đầu nhung nhớ quê hương, muốn quay về nhìn ngắm nhưng sức khỏe đã không còn cho phép.
Cậu ấy chỉ có thể thay ông nội quay về, mang phong cảnh nơi đây về cho ông xem.
Cậu ấy nói, con người là vậy, cứ tưởng mình còn nhiều thời gian, cứ mãi nghĩ là đợi một chút, lại đợi một chút nữa.
Nhưng thời gian rất công bằng, qua rồi là mất, cuối cùng chỉ còn lại sự tiếc nuối.
Vì vậy cậu ấy rất cảm kích khi được thay ông nội đến nơi này, bởi ở đây, cậu ấy đã thấy những cảnh sắc mà mình chưa từng biết tới.
Chỉ khi tận mắt chứng kiến sự rộng lớn của đất trời, mới không nhốt trái tim mình vào một cái lồng.