Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau lưng đeo bộ dụng cụ vẽ, tay phải kéo một cái vali khổng lồ, tay trái xách guitar, cổ còn đeo thêm một chiếc máy ảnh, ống kính còn là loại tele dài ngoằng.
Đó là kiểu con trai có vẻ ngoài rất tươi sáng, cao ráo, mặc áo phông trắng rộng rãi phối cùng quần jeans ống suông nhạt màu, trông thanh khiết như một cơn gió lướt qua núi rừng, nhất là nụ cười ấy, tựa như tia nắng rạng rỡ xuyên qua mây trời sau cơn mưa.
Thấy tôi đứng đó bất động, anh ta ngẩng đầu cười với tôi, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Tôi nhìn quanh, chỗ này không có ai khác, chắc chắn anh ta đang gọi mình rồi.
“Làm ơn giúp tôi với, tôi thật sự sắp kiệt sức rồi.”
Tôi chỉ vào chiếc máy ảnh trên cổ anh ta.
Do dự một chút, cuối cùng tôi vẫn đi tới.
Đó có vẻ là thứ nhẹ nhất trên người anh ta rồi.
“Tôi giúp anh cầm cái đó nhé.”
Anh ta nhìn tôi đầy khó tin.
“?”
“Ài! Cái này cũng được, thà mang cái này còn hơn lỡ tay làm hỏng mấy món kia.”
Tôi nhìn anh ta mà không nói gì, đống đồ kia trông nặng kinh khủng, bảo tôi làm cửu vạn cho anh ta thì nằm mơ đi.
Tôi cầm lấy rồi quay người bước lên lầu, lại như nghĩ ra gì đó, tôi quay lại nhìn anh ta: “Thật ra anh không cần phải xách hết một lượt lên đâu, anh cứ để đó chạy đi chạy lại hai chuyến chẳng phải được rồi sao, sao cứ phải hành hạ bản thân mệt mỏi thế chứ.”
Anh ta tháo máy ảnh đưa cho tôi.
Anh ta lại xách vali lên: “Việc có thể làm xong trong một lần thì tại sao phải lãng phí thời gian đi hai lần cơ chứ.”
Người lớn tướng rồi sao chẳng biết linh hoạt gì cả thế không biết?
Đúng là tự rước lấy mệt vào thân, đáng đời.
Tôi đảo mắt khinh bỉ.
Triển Sinh giúp tôi để đồ xong thì đi làm việc khác, bảo lát nữa ông chủ về sẽ mở tiệc đón gió, cứ để tôi tự nghỉ ngơi trước.
Chúng tôi dừng ở tầng ba, Triển Sinh đã giúp tôi để hành lý vào phòng, chàng trai kia lại vừa hay ở ngay phòng cạnh tôi, tôi ở 302, anh ta ở 303.
Lúc đi ngang qua hành lang, tôi tiện tay rút một cuốn sách trên giá. Có lẽ ánh nắng quá ấm áp, khiến người ta dễ buồn ngủ, tôi vừa đọc sách vừa ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Vừa hay ở tầng ba có một khu vườn lộ thiên, tôi dọn dẹp qua loa rồi chuẩn bị ra đó phơi nắng.
Quay đầu lại, tôi giật b.ắ.n mình.
Lúc tôi tỉnh dậy, mặt trời đã gần xuống núi.
Chàng trai kia đang dựng giá vẽ ở cách đó không xa, thấy tôi nhìn qua, anh ta cười chào tôi.
10
Anh ta đột nhiên gọi tôi: “Vị tiểu thư cao lãnh kia ơi, tôi vẽ cho cô một bức tranh, cô có muốn xem thử không?”
Tôi không có thói quen bắt chuyện với người lạ, đứng dậy chuẩn bị về phòng.
Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn bước tới, có lẽ vì ánh mắt anh ta quá chân thành và trong sáng, chỉ đơn thuần là lời mời xem tranh mà không khiến người khác thấy khó chịu.
Nếu là bình thường, tôi sẽ thấy điều này rất đường đột.
Anh ta vặn nắp chai nước, vừa uống vừa hỏi: “Thế nào, không làm uổng phí nhan sắc của cô chứ?”
Bất ngờ thay, trình độ vẽ của anh ta rất khá, trông như thật, sống động như đang hiện hữu trước mắt.
…
Tôi ngước mắt nhìn anh ta: “Chỗ nào?”
Ánh mắt anh ta theo hướng tôi rơi trên bức tranh, vừa mân mê cằm vừa nói: “Nhưng tôi thấy vẫn còn vài chỗ chưa thể hiện hết được.”
Không đợi tôi nói gì, anh ta lại tự nói tiếp: “Trên người cô có một khí chất rất mâu thuẫn. Cô trông rất cao quý, tao nhã, tựa như vầng trăng trên trời, m.ô.n.g lung bí ẩn, nhưng lại bị một tầng mây che khuất, không thể tỏa ra thứ ánh sáng thật sự. Từ trong mắt cô, tôi thấy cô đang giãy giụa, giãy giụa muốn xuyên thủng tầng mây kia. Tôi nghĩ, sau lớp mây đó, chắc chắn đang ẩn giấu một linh hồn không cam phận.”
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi: “Ví dụ như, con người thật của cô.”
“Cô thấy cái tên này thế nào?”
Nói đến đây, anh ta cười cười: “Vì thế, tôi đặt tên cho bức tranh này là Phá Vân.”
“Tôi nghĩ làm người tốt nhất đừng nên có thói quen thích dạy đời người khác, vì điều đó rất khiếm nhã.”
Tôi lại có cảm giác thẹn quá hóa giận vì bị người ta vạch trần bí mật trong lòng, quay người bỏ đi luôn.
Tôi bước nhanh hơn.
Anh ta cười phía sau lưng tôi: “Mặt nạ đeo lâu quá là sẽ dính chặt vào mặt đấy, hy vọng một ngày nào đó có thể nhìn thấy cô đằng sau lớp mặt nạ ấy.”
Thật là kỳ lạ.
Giọng anh ta vẫn vọng lại từ phía xa: “Đúng rồi, tôi tên Thương Dã, lần sau gặp mặt có thể cho tôi biết tên cô không?”
Tôi nhìn chính mình trong gương.
Tôi đóng sầm cửa phòng lại, cách ly mọi âm thanh ra bên ngoài.
“Ting!”
Vẫn là khuôn mặt quen thuộc đó, nhưng vào giờ phút này, tôi lại thấy trên mặt mình xuất hiện vài vết nứt.
11
Điện thoại đột nhiên rung lên, một thông báo tin tức được đẩy vào.
Là tiếng sáo bầu đặc trưng của nơi này, đang thổi khúc Phượng Vĩ Trúc dưới ánh trăng.
Trời nhanh chóng tối sầm, dưới lầu vọng lên tiếng nhạc.