Chương 15
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Rác nhà ai lại chạy lên tận núi thế này? Cô Khinh Chu, cô phải nhớ kỹ, rác thì mãi mãi chỉ xứng nằm trong thùng rác thôi.”
“Xin anh đừng bôi bẩn tình bạn trong sáng giữa tôi và cô Khinh Chu. Tâm bẩn thì nhìn đâu cũng thấy bẩn. Kể cả tôi có muốn theo đuổi cô Khinh Chu, tôi cũng sẽ đợi cô ấy giải quyết xong chuyện hôn nhân của mình đã. Còn anh thì sao? Anh đã làm được gì?”
Thương Dã chậm rãi chặn tay anh ta lại.
Hừ, cũng có ngày anh ta bị người ta mỉa mai đến câm nín.
Thẩm Hoài An cứng họng, tức giận quay lưng bỏ đi.
Sau ba ngày ở trên núi, Thẩm Hoài An vẫn phải quay về.
Đúng là hiếm thấy.
Trước lúc đi, anh ta nói: “Chu Chu, anh sẽ không đồng ý ly hôn đâu. Đợi em bận xong, chúng ta sẽ nói chuyện t.ử tế. Anh sẽ xử lý mọi việc ổn thỏa rồi đợi em về.”
Công ty có quá nhiều việc cần anh ta giải quyết.
Tranh thủ lúc Thẩm Hoài An không để ý, cậu ta nói với tôi: “Phu nhân, cô vẫn nên về cùng Tổng giám đốc đi. Bên bệnh viện gọi điện nói cô Tư Điềm kia đang làm mình làm mẩy, nếu Tổng giám đốc không về thì cô ta từ chối điều trị. Cô ta lấy sự nghiệp của mình ra đe dọa anh ấy, rõ ràng là không có ý tốt, Tổng giám đốc cũng chẳng còn cách nào khác.”
Tiểu Trương nhìn tôi, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tiểu Trương lập tức thề thốt: “Phu nhân, oan cho tôi quá, tôi đâu phải loại người không phân biệt được nặng nhẹ.”
Tôi cười lạnh: “Cậu có bỏ mặc vợ mình để đi dỗ dành người phụ nữ khác không?”
Sau đó, nhận ra điều gì đó, cậu ta lập tức im bặt.
Sau khi Thẩm Hoài An rời đi, tôi lại ghé thăm vài đồi chè khác.
Đấy, đến một người bình thường còn hiểu đạo lý này, chẳng lẽ Thẩm Hoài An lại không biết? Chẳng qua là tự lừa mình dối người mà thôi.
Thương Dã tiễn tôi xuống núi.
Hạ Vĩ sắp xếp xe và tài xế cho tôi. Cô ấy bảo rằng mình muốn thành lập một tổ chức từ thiện hỗ trợ giáo dục, nếu tôi có hứng thú thì cứ liên hệ với cô ấy.
18
Cậu ta đưa tay ra: “Cô Khinh Chu, mong đợi lần sau chúng ta gặp lại.”
Thẩm Hoài An vẫn khăng khăng không chịu ly hôn, thậm chí lại lôi cả bố mẹ hai bên ra gây áp lực.
Tôi đi quanh quẩn các đồi chè nửa tháng mới quay về.
Lần đầu tiên, tôi phớt lờ bà ta, chuyển ra khỏi biệt thự để chuẩn bị cho một cuộc chiến dài hơi với họ.
Bà Lâm thì giở trò khóc lóc, làm ầm ĩ rồi đòi sống đòi c.h.ế.t.
Tất nhiên là tôi phải đi gặp cô ta rồi.
Nhưng tôi không ngờ, Tư Điềm lại chủ động hẹn gặp mình.
Khi tôi đến, cô ta đang ngồi trên xe lăn chậm rãi thưởng thức cà phê, dáng vẻ ưu nhã như đang ngồi trên ngai vàng.
Tư Điềm hẹn ở một quán cà phê.
Cô ta không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.
Tôi ngồi xuống đối diện cô ta.
Vừa nói, cô ta vừa quan sát phản ứng của tôi.
“Cô Lạc, những tin tức trên mạng mấy ngày qua chắc cô đều thấy cả rồi nhỉ?”
Thấy tôi im lặng, ánh mắt cô ta hiện lên vẻ đắc ý.
“Tất cả đều là thật đấy. Cô có biết tại sao dù các từ khóa tìm kiếm đã bị gỡ bỏ, vẫn có nhiều người đào bới chuyện quá khứ giữa tôi và Hoài An không? Thật ra muốn xử lý việc này rất đơn giản, chỉ cần Hoài An lên tiếng tuyên bố, hoặc tạo vài tin tức xuất hiện cùng cô, cư dân mạng tự nhiên sẽ thôi tò mò.”
Tôi vẫn không có phản ứng gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta.
“Thế nhưng anh ấy không làm vậy. Cách duy nhất anh ấy dùng là ép các từ khóa nóng xuống. Loại chuyện này càng bị ép thì phản tác dụng càng dữ dội. Còn về lý do tại sao Hoài An làm vậy, đương nhiên là vì anh ấy sợ ảnh hưởng đến tôi rồi. Cô vẫn không hiểu sao?”
“Người ta đều nói cô là mỹ nhân gỗ, tôi còn không tin, hôm nay gặp mới thấy đúng là vậy. Cô quá ngoan ngoãn, kiểu người như cô, Hoài An sẽ không thích đâu.”
Cô ta bắt đầu mất bình tĩnh.
“Cô còn chưa biết đúng không? Ngày kỷ niệm kết hôn của hai người chính là sinh nhật tôi đấy. Cô biết tại sao Hoài An chọn ngày này để cưới cô không? Vì anh ấy đang kích động tôi. Anh ấy từng nói sẽ cùng tôi trải qua mọi ngày sinh nhật trong đời. Anh ấy đang đ.á.n.h cược lần cuối, cược rằng tôi sẽ quay lại ngăn cản anh ấy. Ngay cả khi tôi không làm vậy, mỗi năm đến sinh nhật, anh ấy vẫn đến gặp tôi, thậm chí mọi buổi biểu diễn của tôi anh ấy đều có mặt.”
Tôi không nhịn được mà bật cười.
“Chủ động rút lui đi, đến cuối cùng người khó xử chỉ là cô thôi.”
Tôi hỏi cô ta: “Thế cô có biết hôm nay tôi đến đây để làm gì không?”
Vì chuyện này thực sự quá nực cười.
Khi cô ta còn chưa kịp phản ứng, tôi đã giáng một cái tát vào mặt cô ta.
“Chát!”
Tôi xoa xoa bàn tay đau rát: “Xin lỗi nhé, khuôn mặt này của cô thực sự quá đáng ăn tát, tôi không nhịn được.”
Tư Điềm bị cú tát của tôi làm cho choáng váng.
Cô ta loay hoay định đứng dậy, tôi bèn cầm cốc cà phê trước mặt hắt thẳng vào mặt cô ta.