Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Đêm hôm đó, anh không hề ở lại.
Cứ như thế, suốt một tuần sau đó chúng tôi đều ngủ riêng.
Tôi định chất vấn xem anh có ý gì, nhưng sự giáo dưỡng từ bé khiến lời thốt ra chỉ là một chữ ‘Được’.
Cũng không nói khi nào sẽ về.
Tuần thứ hai sau cưới, Thẩm Hoài An đi công tác.
Giống như cái xác đã c.h.ế.t mà chưa c.h.ế.t hẳn, thỉnh thoảng lại lừa người làm giật mình.
Ngoài việc trưa nào cũng gọi điện thoại cho tôi, thời gian còn lại thì im hơi lặng tiếng như gà c.h.ế.t.
Tôi lại thấy tự do tự tại.
Trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại tôi và cô bảo mẫu.
Tôi như con chim sổ lồng.
Bởi vì bà Lâm cuối cùng cũng không quản được tôi nữa.
Chúa ơi, đồ ăn nhanh thật sự rất ngon.
Tôi bù đắp lại bằng cách mua rất nhiều món ăn vặt mà hồi bé muốn ăn nhưng không được, chất đống chúng lại, thích ăn món nào thì ăn.
Tay trái một gói snack cay, tay phải một gói khoai tây chiên, trên đầu gối còn để mấy túi chân gà rút xương.
Tôi ngồi bệt xuống thảm, bật máy chiếu lên, chiếu bộ phim hoạt hình tôi muốn xem từ lâu.
Khi tôi nhận ra trong phòng có thêm một người thì Thẩm Hoài An đã đứng ở cửa không biết từ bao giờ.
Tôi vừa nhai khoai tây chiên giòn rụm, vừa bắt chước giọng nói phóng đại của nhân vật trong phim, rồi tự cười đến chảy nước mắt.
Cái tên đáng ghét này, anh ta về từ bao giờ thế?
Tôi bật dậy ngay lập tức.
Xấu hổ c.h.ế.t mất!
Lúc này tôi đang mặc bộ đồ ngủ hình gấu rộng thùng thình, chân không đi dép, tóc tai thì bù xù.
Nếu bà Lâm nhìn thấy bộ dạng này của tôi, chắc phải ngất xỉu tại chỗ mất.
Đây không phải hình tượng mà tôi nên có.
‘Không phải, anh bị ảo giác rồi, anh chẳng thấy gì cả.’
Thẩm Hoài An cười tháo cà vạt, nói một câu: ‘Hóa ra dáng vẻ thật sự của em là như thế này sao.’
Đêm đó, Thẩm Hoài An cầm theo một chai rượu vang đến phòng tôi.
Quăng lại một câu, tôi ôm đống đồ ăn vặt chạy biến về phòng với tốc độ chạy nước rút.
Tôi biết điều này có ý nghĩa gì.
Rượu vang đã ủ tỏa ra hương hoa quả thơm ngát, phân t.ử rượu lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, chưa uống đã thấy hơi chếnh choáng.
Sau hai ly rượu, anh bước tới trước mặt tôi, ôm ngang người tôi lên.
Anh mỉm cười chạm ly với tôi.
Ngày hôm sau, anh cho người chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt cho tôi. Anh bảo, từ nay về sau trước mặt anh, tôi cứ là chính mình thôi, không cần phải lén lút nữa.
Anh ghé sát tai tôi thì thầm: ‘Chu Chu, hay là chúng ta thử xem sao‘.
Ăn xong, anh bình phẩm: ‘Vị đúng là không tệ.’
Anh còn cùng tôi ăn hết cả gói snack cay.
Ừm, đàn ông trưởng thành đúng là cộng điểm lớn.
Cuối cùng, anh xem bảng thành phần rồi bổ sung thêm một câu: ‘Mỗi ngày chỉ được ăn một gói thôi.’
Yêu Thẩm Hoài An dường như là việc còn dễ hơn cả thở.
5
Cũng như mọi cô gái đang yêu cuồng nhiệt, tôi chia sẻ với anh tất cả những điều thú vị, chuẩn bị bất ngờ cho anh vào các ngày lễ, tỉ mỉ lên kế hoạch cho những buổi hẹn hò ở những nơi đặc biệt, thậm chí học đủ mọi kỹ năng mới vì anh.
Sau đó có một khoảng thời gian tôi đặc biệt bám anh.
Khi đó, tôi không hề biết trong lòng anh vẫn còn một mối tình đầu chưa thể quên.
Anh cũng rất phối hợp với tôi.
Biết đến sự tồn tại của Tư Điềm là vào một buổi chiều mùa hè.
Cô gái ấy tên là Tư Điềm.
Vườn đó bình thường chẳng có mấy người lui tới, mẹ Thẩm Hoài An vô tình biết đến nó, bất chợt nổi hứng muốn tôi đi cùng bà đến hái nho.
Thẩm Hoài An có một vườn cây ăn quả, trồng rất nhiều giống nho.
Ngay cả mẹ anh nhìn thấy cũng vô cùng kinh ngạc.
Trong vườn có một căn tinh xá.
Người quản lý sau khi biết thân phận của chúng tôi liền mở cửa cho vào.
Rõ ràng bà cũng là lần đầu tiên đến đây, chẳng hề biết đến sự tồn tại của ngôi nhà này.
Trong ngôi nhà rộng lớn có một bức tường ảnh rất lớn, dày đặc những bức ảnh chụp chung của họ.
Ở đó, tôi đã thấy quá khứ của Thẩm Hoài An và Tư Điềm.
Trên kệ bày đủ loại lọ thủy tinh xinh xắn, cái nào cũng được dán nhãn cẩn thận, bên trong là đất mang về từ những nơi họ từng đi du lịch.
Khi đó họ còn rất trẻ, khí chất thanh xuân như sắp tràn ra khỏi những bức ảnh.
Trong thư, họ âu yếm gọi nhau là bố của con tương lai, mẹ của con tương lai.
Mỗi ô tương ứng còn đặt những tấm thiệp tinh xảo, là những bức thư họ viết cho nhau ở hiện tại và tương lai.
Tôi thề, tôi thật sự không cố ý muốn rình mò đời tư của họ.
Tình yêu mãnh liệt đó khiến cả tôi và mẹ Thẩm cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Họ là cặp đôi học đường, từ cấp ba lên đại học, dính như sam, chẳng thể rời xa.
Trên đường về, mẹ Thẩm kể cho tôi nghe câu chuyện của Thẩm Hoài An và Tư Điềm.
Thế nhưng với nhiều cặp đôi, sau khi tốt nghiệp đại học bước chân ra xã hội mới chính là thử thách lớn nhất.
Ai cũng bảo họ là đôi kim đồng ngọc nữ.
Tư Điềm chọn đi du học nước ngoài.