Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi tiện tay cầm lấy một cái, ướm thử độ nặng rồi đi tới vỗ vai hắn.
“Chào anh.”
Gã đàn ông quay đầu lại.
Tôi vung tay, chiếc vỏ chai nhanh gọn giáng thẳng lên đầu hắn.
Không nằm ngoài dự đoán, tôi và hắn đều bị đưa đến đồn cảnh sát.
–
Gã đàn ông ôm đầu, trừng mắt nhìn tôi đầy hung ác, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Hắn gào thét với cảnh sát: “Tao không đồng ý hòa giải, phải nhốt con đàn bà này lại, mẹ kiếp, dám đ.á.n.h tao.”
Cảnh sát hỏi hắn: “Tại sao cô ấy lại đ.á.n.h anh?”
“Tao làm sao biết được, tao đang nói chuyện với cô bé kia thì nó đi tới đập tao một cái.”
“Thế sao anh không né?”
“Mẹ kiếp, nó vừa cười vừa chào tao, ai mà biết được nó lại lấy vỏ chai phang vào đầu tao!”
Cảnh sát nhìn sang tôi.
“Thưa cô, cô có điều gì muốn nói không?”
Tôi giữ dáng ngồi tao nhã, lưng thẳng tắp.
“Trước khi luật sư của tôi đến, tôi sẽ giữ quyền im lặng.”
Sau đó tôi lại nói với cảnh sát: “Phiền anh rót cho tôi cốc cà phê được không?”
Cảnh sát sững sờ.
Tôi mỉm cười dịu dàng: “Cảm ơn!”
Dáng vẻ được giữ vững rất tốt, trông vô cùng bình tĩnh thản nhiên, nhưng chỉ tôi mới biết trong lòng mình hoảng đến mức nào.
Nếu bà Lâm mà biết tôi vào đồn cảnh sát, không biết bà ta sẽ dùng cách tinh thần gì để dày vò tôi nữa.
Tôi không đợi được luật sư, mà lại đợi được Thẩm Hoài An.
Anh nắm tay tôi, dắt tôi ra khỏi đồn cảnh sát.
Sau khi ra ngoài, anh nói với tôi: “Tự đưa mình vào hoàn cảnh này, vậy mà chỉ đập người ta trầy một chút, lần sau nhớ đ.á.n.h mạnh tay vào.”
Anh ghé sát vào tôi: “Để tôi lo hậu sự cho.”
Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn đổ gục.
Một tháng sau Lạc Lạc mới tìm thấy tôi, cô bé về quê một chuyến rồi mang cho tôi một sọt trứng gà ta. Đó là số trứng mẹ cô bé gom góp mãi mới được, vốn định đem ra chợ bán, nhưng biết tin tôi cứu con gái bà nên nhất quyết bắt con mang đến cảm ơn tôi.
Tôi nhận lấy số trứng, tìm hiểu tình hình gia đình cô bé rồi tài trợ cho em hoàn thành hai năm học cuối.
Sau này tôi nghĩ, cho cần câu chứ không nên chỉ cho con cá. Đến khi em tốt nghiệp, tôi hỏi em có muốn đến giúp tôi gây dựng một không gian riêng không, lương tháng hai mươi nghìn cộng thêm hoa hồng.
Em đồng ý ngay lập tức.
Em hào hứng nói: “Chị Chu Chu, chị không biết đâu, chị chính là thần tượng của em. Hôm ở đồn cảnh sát, chị cứ như một nữ hoàng vậy, em chưa bao giờ thấy ai cao quý, tao nhã như chị, ngay cả lúc đ.á.n.h người cũng đẹp đến thế. Lúc đó, em đã tự nhủ với bản thân rằng nhất định phải trở thành người giống như chị.”
Em ngồi đó, bắt chước giọng điệu và cử chỉ của tôi hôm đòi cảnh sát rót cà phê.
Dáng ngồi chuẩn quý cô, khẽ gật đầu với cảnh sát bưng cà phê tới, tay khẽ nhấc lên.
Nhìn cảnh đó tôi cũng bật cười.
Đúng là làm màu!
Hóa ra trong mắt người khác tôi lại quái đản thế này.
8
Có lẽ thấy tôi im lặng lâu quá, Lạc Lạc lại hỏi: “Chị Chu Chu, đi không ạ?”
Tôi hoàn hồn: “Đi chứ, chị đích thân đi.”
Nếu bà Lâm biết tôi muốn ly hôn với Thẩm Hoài An, không biết bà ta sẽ làm ầm ĩ đến mức nào.
Hơn nữa, hôn nhân của chúng tôi liên quan đến quá nhiều thứ, rắc rối chằng chịt, không phải chuyện dễ dàng gì.
Lúc này, tôi buộc phải trốn thật xa.
Đợi Thẩm Hoài An đồng ý ly hôn, ký vào thỏa thuận xong tôi sẽ trở về đi đăng ký với anh.
Còn những rắc rối phải đối mặt, đương nhiên là việc anh phải tự đi mà giải quyết.
Tôi đã rộng lượng đến thế rồi, thì làm một người đứng ngoài cuộc cũng đâu có sao.
Hơn nữa, Thẩm Hoài An chẳng có lý do gì để từ chối, dù sao ngày đêm anh ta cũng chỉ mơ tưởng đến Tư Điềm.
Tôi chủ động nhường chỗ cho cô ta lúc này, có khi anh ta còn phải quỳ xuống lạy tạ tôi ấy chứ.
Luật sư làm việc rất nhanh, sáng hôm sau đã gửi thỏa thuận ly hôn đến.
Tôi xem qua, việc phân chia tài sản rất hợp lý.
Tôi không hề tham lam.
Thẩm Hoài An về vào buổi trưa để tắm rửa và thay quần áo.
Thấy tôi ngồi ở phòng khách, bước chân anh khựng lại, buột miệng hỏi: “Đang làm gì thế?”
Tôi liếc anh một cái: “Đang đọc thơ.”
“Ồ, thơ gì thế?”
Hiếm khi anh lại bắt chuyện với tôi, chẳng biết có phải vì chột dạ không nữa.
Tôi nói: “Có người đang sống, mà thực ra đã c.h.ế.t từ lâu.”
Thẩm Hoài An cười khẩy: “Sao lại đọc loại thơ này cơ chứ.”
“
Nói xong liền lên lầu.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, lấy thỏa thuận ly hôn từ trong túi hồ sơ ra.
Mãi mới đợi được anh xuống lầu, vừa định bảo là có chuyện cần bàn thì chuông điện thoại của anh đột ngột reo lên.
Anh xua tay với tôi rồi đi ra ngoài nghe điện thoại.
Nhưng tôi vẫn nghe thấy, bên kia đầu dây là giọng một người phụ nữ.
Ngoài Tư Điềm ra, chẳng có ai khiến giọng điệu của anh trở nên dịu dàng đến thế.
Tôi ngồi lặng lẽ trong phòng khách chờ anh nghe xong điện thoại.
Ai ngờ anh càng nghe sắc mặt càng biến đổi, rồi cứ thế lên xe rời đi ngay lập tức.
Tốc độ nhanh đến nỗi ngay cả trợ lý cũng không kịp lên xe.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi cầm túi hồ sơ đi ra ngoài.