Chương 1

Cập nhật lúc: 19-03-2026
Lượt xem: 55

Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi, tôi đã lấy hết can đảm tỏ tình với người chú nhỏ độc miệng của mình.

Anh im lặng châm một điếu thuốc, mãi một lúc sau mới hỏi tôi: “Cháu thấy tôi giống không?”

Tôi ngơ ngác hỏi lại: “Giống gì cơ?”

Anh đáp: “Giống kẻ biến thái không?”

1

Tôi siết chặt vạt váy lễ phục, cả người căng cứng, bướng bỉnh nhìn Giang Văn Thu:

“Cháu chính là thích chú đấy, chú đừng vội mỉa mai cháu. Thích chú không  nghĩa là cháu nhất định phải ở bên chú bằng được. Hôm nay cháu đã trưởng thành rồikhông còn là trẻ con nữa, cháu  quyền bày tỏ tình cảm của mình.”

Giang Văn Thu nhếch môi, cười lạnh: “Cháu còn nhớ mình gọi tôi là gì không?”

Sự dũng cảm tôi vừa gom góp được bị chọc thủng một lỗ nhỏ, khí thế xì ra ngoài: “Chú nhỏ…”

Anh ừ một tiếng: “Nghe xem,  ra thể thống gì không?”

Tôi cứng đầu cãi lại: “Nhưng chú nhỏ ơi, tình cảm là…”

Anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay: “Đừng gọi tôitôi không  loại cháu gái nghiệt chướng như cô.”

Trước đây anh chưa bao giờ hút t.h.u.ố.c trước mặt tôi, xem ra lần này anh thật sự bị tôi làm cho tức điên rồi.

Tôi nhìn đốm lửa đỏ rực bị dập tắt, rung động rạo rực trong lòng cũng dần nguội lạnh: “Được thôi, Giang Văn Thu, tình cảm là…”

Giang Văn Thu ngước mắt nhìn tôi, giận quá hóa cười: “Đồ nghiệt chướng, cô thật sự dám gọi thẳng tên tôi à?”

2

“Anh ấy đúng là  bệnh, càng ngày càng thất thường.”

Tôi đăng diễn biến cuộc tỏ tình hôm nay vào một bài viết trên diễn đàn mà tôi đã bắt đầu viết từ nửa năm trước.

Những người theo dõi bài viết này đều biết hôm nay tôi sẽ tỏ tình với người chú nhỏ mà tôi thầm thương trộm nhớ.

Suốt nửa năm qua, tôi đã ghi lại hành trình cảm xúc của mình, nhưng cho đến giờ vẫn không  một ai đứng về phía tôi.

Ngay sau khi tôi đăng bài, lập tức  người vào bình luận.

“Em gái à, em còn nhỏ, tâm trí chưa vững vàng nên dễ nhầm lẫn giữa sự ngưỡng mộ, biết ơn với tình yêu. Câu trả lời của chú em là đúng đấy.”

“Cô bé này  phải bị thiếu thốn tình cảm không nhỉ?”

“Hôm nay chú em nên ra mộ bố mẹ em xem lại đi, xem phong thủy  vấn đề gì không.”

“Nếu tôi là bố mẹ em, đêm nay tôi sẽ bò từ dưới mộ lên mất.”

“Đừng buồn nữa, tuy chú em mắng em là nghiệt chướng, nhưng chú ấy  mắng sai đâu.”

“Anh ta là một ông chú già tính khí thất thường, em còn thích anh ta ở điểm gì nữa?”

Tôi nhìn lượng bình luận tăng nhanh vùn vụt, chọn vài cái để trả lời:

“Đừng nói anh ấy như vậyanh ấy là người tốt, thật sự rất tốtchưa bao giờ quyến rũ tôi cả.”

“Chú nhỏ của tôi vừa mới lái xe đi rồikhông biết là đi đâu.”

“Tôi biết mình là nghiệt chướng,  lỗi với bố mẹ, nhưng tình cảm là thứ không thể kiểm soát được.”

“Anh ấy mới ba mươi bốn tuổi thôi, không phải ông chú già, ngoại hình và vóc dáng đều được chăm sóc rất tốt, chẳng thấy già chút nào cả.”

Hàng loạt phản hồi lại nhấn chìm tôi:

“Ba mươi bốn, tính cả tuổi mụ nữa là bốn mươi rồi, mà em mới  mười tám thôi!”

“Đàn ông qua tuổi hai mươi lăm là thành sáu mươi lăm ngay, em còn nhỏ chưa hiểu đâu…”

“Mỗi lần thấy bài của em là tôi lại thấy mình như nhặt được năm triệu vậy, drama quá.”

“Em gái ơi, nếu anh ta ba trăm bốn mươi tuổi thì chị ủng hộ em ngay, nhưng anh ta mới  ba mươi tư… Haiz, cái chuyện này đúng là lạy trời, chị phải báo cảnh sát bắt em lại quá.”

Tôi thở dài, tắt bài đăng rồi ngã người xuống chiếc giường lớn mềm mại.

Vẫn chẳng  ai thấu hiểu cho tôi cả…

3

Tôi cảm thấy việc mình thích Giang Văn Thu là chuyện hết sức bình thường.

Năm đó ông nội làm từ thiện, Giang Văn Thu là người được bố tôi chọn để hỗ trợ.

Lần đầu gặp gỡ, anh ấy tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân. Khi còn nhỏ tôi không biết dùng từ ngữ nào để miêu tả, chỉ nhớ lần đầu bố dẫn tôi đến gặp Giang Văn Thu, cả người anh ấy như đang tỏa sáng. Sau này anh dần thu liễm hơn, càng lúc càng trở nên trầm ổn.

Chính anh là người đã kéo tôi ra khỏi bóng đen của nỗi đau mất cha mẹ, tìm mọi cách để giữ tôi bên cạnh chăm sóc.

Ngay trong bữa tiệc sinh nhật nàyanh đã giao lại toàn bộ tài sản mà anh quản lý bấy lâu vào tay tôi.

Anh nói tôi đã trưởng thành,  quyền quyết định cuộc đời của chính mình.

Đã  quyền quyết định cuộc đời mình rồivậy thì tôi tỏ tình với anh thì  vấn đề gì chứ?

Tôi mở rèm cửa nhìn ra bên ngoài, trời tối đen như mực, không một tiếng động.

Giang Văn Thu đến giờ vẫn chưa về.

Tôi mở cửa sổ, ghé đầu nhìn ra ngoài.

Gió đêm thổi vào mặt, tôi khẽ thở dài u buồn.

Trong lòng thầm nghĩ, chắc hẳn Giang Văn Thu chẳng bao giờ muốn nhìn thấy tôi nữa.

Chẳng biết chừng ngày mai anh ấy sẽ lấy cớ đi công tác xa, bay ra nước ngoài một hai năm không về cũng nên.

Tôi mở album ảnh trong điện thoại, lật xem từng tấm hình.

Nước mắt vô thức rơi xuống màn hình.

Vốn dĩ tôi biết anh sẽ không thích mình, nhưng thâm tâm vẫn nhen nhóm một chút hy vọng nhỏ nhoi.

Khi chưa nhận được lời từ chối chính thức, tôi vẫn chưa cam lòng từ bỏ.

Tôi bấm gọi một dãy số, nghẹn ngào nói: “Anh ấy sắp ghét c.h.ế.t mình rồi.”