Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Bác cả không thèm quản tôi nữa, sai bảo mẫu dọn vài bộ quần áo rồi đuổi tôi ra khỏi cửa.
Giang Văn Thu dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi để nuôi tôi ăn học, còn bản thân anh thì bắt đầu lại từ con số không.
Anh thật sự không nỡ ăn món mì lạnh nướng, nhưng trong hoàn cảnh khó khăn ấy, anh vẫn kiên quyết thuê một dì bảo mẫu để đảm bảo luôn có một người phụ nữ ở giữa tôi và anh.
Anh thường xuyên về nhà với mùi rượu nồng nặc, chỉ kịp gồng mình tắm rửa xong là lăn ra ngủ thiếp đi vì kiệt sức.
Tôi biết, anh vất vả như vậy đều là vì tôi.
Khi lớn hơn một chút, tôi từng hỏi anh có bao giờ thấy hối hận vì đã cứu tôi ra không, vì nếu không có tôi, cuộc sống của anh chắc chắn sẽ suôn sẻ hơn nhiều.
Lúc đó anh bóc cho tôi một viên kẹo mút rồi hỏi: “Em thấy tôi giống không?”
Tôi từng nghe chuyện chồn xin phong thánh, chứ chưa thấy người xin phong thánh bao giờ.
Thế là tôi nhìn anh với vẻ đầy thắc mắc.
Anh cũng ngậm một viên kẹo mút, khẽ cười bảo: “Em thấy tôi giống kẻ vô ơn không?”
Anh xoa đầu tôi: “Trẻ con đừng nghĩ ngợi lung tung. Em chỉ cần biết là hiện giờ tôi có cơ hội được làm việc ở đây đều là nhờ ông nội và bố em. Không có họ, cuộc sống của tôi cũng chẳng được như thế này đâu. Gia Gia à, con người không thể sống mà không biết ơn.”
Đối với tôi, đa phần thời gian anh đều rất nhạt nhẽo, như một ly nước lọc vậy.
Nhưng ở bên ngoài, anh lại giống như vết bùn, ai đi ngang qua cũng có thể bị anh bám lấy.
Anh bám vào đế giày người này, dính vào ống quần người kia, rồi dần dần đứng dậy, thậm chí còn lợi hại hơn xưa, khiến bác cả bị xoay như chong chóng.
Những thứ bác cả cướp từ tay tôi đều được anh giành lại hết.
Năm mười tám tuổi, khi tôi trưởng thành, anh đưa cho tôi một xấp hợp đồng để ký, những thứ thuộc về tôi vẫn mãi thuộc về tôi.
Con người không thể không biết ơn được đúng không…
Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh của Giang Văn Thu trong điện thoại, thôi thì buông tha cho anh ấy vậy, coi như là tích đức đi.
Bài đăng đó của anh đã bị xóa, tài khoản cũng đã đăng xuất.
Tôi ẩn đi từng bài đăng trong suốt nửa năm qua của mình, cuối cùng đăng một dòng trạng thái mới:
“Chú mãi là chú, và cũng chỉ có thể là chú thôi.“
Nhấn đăng bài.
Điện thoại bỗng rung lên.
12
Nhìn tên người gọi đến, tôi hơi khựng lại một chút rồi mới nhấn nghe.
“Cậu bỏ cuộc rồi à?“
Thẩm Kỳ Niên đi thẳng vào vấn đề.
Tôi gật đầu đáp: “Ừm, tớ cảm thấy nếu còn tiếp tục thích chú ấy nữa thì đúng là lấy oán báo ân.“
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười.
Sân bay vang lên tiếng loa thông báo.
Tôi sắp phải lên máy bay rồi.
Thẩm Kỳ Niên hỏi: “Cậu đang ở sân bay à? Định đi đâu thế?“
Tôi liếc nhìn vé máy bay: “Ừm… Tam Á.“
Lúc đặt vé đầu óc tôi cứ mơ mơ màng màng, chỉ nhớ mang máng Giang Văn Thu từng nói phong cảnh ở Tam Á rất đẹp, đợi khi tôi tốt nghiệp, anh sẽ bao trọn gói cho tôi và bạn bè đi chơi.
Vậy thì tôi cứ đi xem thử xem sao.
Tôi hạ cánh khi ánh bình minh vừa ló rạng, sau khi nhận phòng khách sạn, việc đầu tiên tôi làm là ngủ một giấc thật sâu.
Đáng lẽ sau khi thất tình sẽ phải trải qua cơn đau dằn vặt, trằn trọc không yên, nước mắt ướt gối, nhưng vì đi máy bay cả đêm quá mệt mỏi nên tôi chẳng kịp đau buồn gì cả, vừa chạm lưng xuống giường là ngủ thiếp đi ngay.
Những giấc mơ cứ chập chờn, hiện ra mờ nhạt về khoảnh khắc tôi bắt đầu nảy sinh tình cảm với Giang Văn Thu.
Đó chẳng phải là một thời khắc lãng mạn mộng mơ gì, mà chỉ là khi bạn học của tôi hỏi Giang Văn Thu đã có bạn gái chưa lúc anh đến đón tôi.
Tôi cười phủ nhận, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi bất an thầm kín.
Tôi không thể tưởng tượng nổi bên cạnh Giang Văn Thu lại xuất hiện một người phụ nữ khác, một người được anh chăm sóc chu đáo vẹn toàn.
Tôi thỉnh thoảng bị đau bụng kinh, những lúc đó chỉ biết cuộn tròn trong chăn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thầm hối hận vì hôm trước đã trót ăn đồ lạnh.
Đến giờ ăn sáng như mọi khi mà tôi vẫn chưa xuất hiện ở bàn ăn.
Đầu tiên là tiếng gõ cửa, dì bảo mẫu bước vào nói gì đó rồi lại đi ra.
Sau đó là mùi hương thanh khiết quen thuộc.
Giang Văn Thu bưng nước nóng đến, dịu dàng gọi tôi dậy uống thuốc.
Tôi mở mắt nhìn anh, anh xoa đầu tôi rồi bảo: “Ngủ đi, tôi xin nghỉ cho em rồi.“
Tôi rúc đầu vào trong chăn thầm nghĩ, Giang Văn Thu không phải là một người dịu dàng, nhưng anh ấy lại chỉ dành sự dịu dàng cho riêng mình tôi.
Chỉ dịu dàng với mỗi tôi thôi.
Viên t.h.u.ố.c giảm đau anh mang tới bắt đầu phát huy tác dụng.
Giống hệt như con người anh vậy, khiến tôi cảm thấy bình yên.
Tôi nghĩ mình không thể rời xa anh ấy được.
Tôi lại cuộn mình trong chăn giống hệt ngày hôm ấy.