Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nhất thời không phản ứng kịp.
Giang Văn Thu lặp lại lần nữa: “Cậu ta không ổn, còn quá trẻ, tính tình lại quá sắc sảo. Cháu muốn hẹn hò với cậu ta thì cứ thử, nhưng nếu muốn phát triển lâu dài thì phải xem xét lại cho kỹ, để xem sau này cậu ta thế nào đã.”
Vành tai tôi hơi nóng lên: “Cháu đã hẹn hò với anh ấy đâu…”
Trong lòng tôi thầm lẩm bẩm, Giang Văn Thu mà lại đi nói người khác sắc sảo sao?
Sau đó tôi cụp mắt xuống, vò vò gấu áo của mình.
Giang Văn Thu thảo luận về chuyện yêu đương của tôi một cách bình thản như vậy, chứng tỏ đối với chú, tôi cũng chỉ là một hậu bối mà thôi.
Tôi khẽ thở dài, nghe thấy Giang Văn Thu nói: “Tùng Gia, chú nhìn cháu từ một đứa trẻ lớn lên thành thiếu nữ, chú rất mừng vì sự trưởng thành của cháu. Chú nhỏ mãi mãi là người thân, là gia đình của cháu.”
Tôi buồn bã gật đầu: “Cháu biết ạ.”
Một bàn tay đặt lên đỉnh đầu tôi, xoa nhẹ.
“Nhưng chú nhỏ không thể là người ở bên cạnh cháu cả đời được, cháu đã lớn rồi, đúng không?”
Sống mũi cay cay, lồng n.g.ự.c cứ phập phồng từng cơn. Tôi thở hắt ra một hơi, gật đầu: “Cháu biết rồi, chú nhỏ.”
Giang Văn Thu đúng là một kẻ cuồng công việc, chú chỉ ở bệnh viện một ngày rồi lại lao đầu vào làm việc.
Cách chú đối xử với tôi vẫn chẳng có gì thay đổi so với trước kia.
Chỉ có lúc Thẩm Kỳ Niên đến tìm tôi, Giang Văn Thu mới trở nên sắc sảo lạ thường, còn Thẩm Kỳ Niên thì cứ hiền lành đón nhận hết thảy.
Lúc tôi tiễn anh ra cửa, anh khẽ hỏi tôi: “Tùng Gia, có phải chú nhỏ của em rất ghét anh không?”
Tôi không nỡ thừa nhận trực tiếp nên đành trả lời nước đôi: “Chú ấy vốn chẳng mấy khi thích ai cả.”
Thẩm Kỳ Niên im lặng một lúc, rồi nói với tôi: “Không sao cả, chỉ cần em không ghét anh là được.”
Tôi nhìn đi chỗ khác: “Anh đừng có hở chút là nói mấy câu kiểu đó nữa.”
Thẩm Kỳ Niên cười khẽ: “Hạ Tùng Gia, em thật sự rất đáng yêu.”
Nụ cười của anh khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Tôi lườm anh một cái rồi quay người đi vào nhà.
Những dòng suy nghĩ hỗn loạn dừng lại khi tôi nhìn thấy Giang Văn Thu đang ngồi trên sofa.
Chú nhìn tôi, thở dài rồi khẽ lắc đầu, sau đó đứng dậy đi về phòng.
Mặt tôi càng nóng hơn, có cảm giác lúng túng như bị ai đó nhìn thấu bí mật riêng tư.
Bóng lưng của Giang Văn Thu dần đi xa.
Tôi thở phào một hơi, dần bình tĩnh lại và chợt nhận ra rằng-
Tâm tư của tôi không còn xao động vì Giang Văn Thu nữa rồi.
Một cảm giác vừa chua xót lại vừa nhẹ nhõm bao vây lấy tôi.
Tôi hoàn toàn hiểu rằng, buông bỏ là điều tốt cho cả tôi và Giang Văn Thu.
Còn với Thẩm Kỳ Niên, tôi đã có thể đối mặt với anh một cách thản nhiên hơn.
Tôi không nghe theo lời đề nghị của Giang Văn Thu là để chú đưa đi học, mà cùng Thẩm Kỳ Niên đi báo danh.
Sự yêu thích của Thẩm Kỳ Niên lộ rõ mồn một, chẳng hề che giấu, chỉ vài ngày sau là hầu như ai cũng biết anh đang theo đuổi tôi.
Nhưng lần tỏ tình tiếp theo của anh lại rất giản dị.
Trong bữa tối sinh nhật chỉ có hai người, anh đối diện với ngọn nến và ước: “Ước gì Hạ Tùng Gia đồng ý để anh trở thành một người may mắn.”
Và rồi điều ước của anh đã thành hiện thực.
Tôi không giấu Giang Văn Thu, chú thở dài một hơi thật dài trong điện thoại rồi nói với tôi: “Nghỉ hè cháu hãy đến công ty để rèn luyện.”
Tôi ngơ ngác: “Dạ?”
Giang Văn Thu bảo: “Thẩm Kỳ Niên rất thông minh, bố cậu ta đã tốn rất nhiều tâm huyết để bồi dưỡng. Nếu cháu muốn ở bên cạnh cậu ta thì không thể đứng thấp hơn cậu ta được. Trước đây chú từng nghĩ để cháu sống vô lo vô nghĩ cũng tốt, nhưng… chú không yên tâm. Tùng Gia, chú sẽ dạy cho cháu tất cả những gì chú biết.”
Nghe những lời của Giang Văn Thu, trong lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác bất an kỳ lạ.
Giang Văn Thu bắt đầu thỉnh thoảng lại gửi cho tôi các hồ sơ dự án, hỏi tôi nên giải quyết thế nào.
Kỳ nghỉ đông năm đó, tôi vào công ty thực tập từ vị trí thấp nhất, ngoài Giang Văn Thu và trợ lý Tôn ra thì không ai biết thân phận của tôi.
Cả hai người họ đều tỏ ra như không hề quen biết tôi.
Việc giao tiếp xã hội và áp lực công việc khiến tôi nếm trải không ít khổ cực. Ban ngày đi làm như trâu như ngựa, buổi tối lại gọi điện than vãn với Thẩm Kỳ Niên.
Có lần tôi xuống lầu tìm đồ ăn trong tủ lạnh thì nghe thấy Giang Văn Thu đang gọi điện thoại.
Tay chú cầm một điếu t.h.u.ố.c chưa châm lửa.
Đầu dây bên kia nói rất lâu, chú mới đáp lại một câu: “Tôi xử lý xong việc bên này rồi mới qua đó.”
Chú quay đầu lại thấy tôi liền cúp máy: “Vẫn chưa ngủ sao?”
Tôi giơ hộp sữa chua trong tay lên: “Cháu ăn xong sẽ đi ngủ ngay… Chú nhỏ, có chuyện gì khó khăn ạ?”
Giang Văn Thu định nói: “Trẻ con đừng…”
Chú khựng lại rồi khẽ tặc lưỡi: “Thôi bỏ đi, cháu không còn là trẻ con nữa. Lại đây, chú cho cháu xem cái này.”