Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Chắc là cô bé đó thích ông vì ông không tắm hay vì ông có bảo hiểm xã hội?”
“Kể chi tiết đi xem nào.”
Chủ bài đăng bổ sung: “Tôi và cô ấy không có quan hệ huyết thống. Bố mẹ cô ấy có ơn với tôi, nếu không có họ giúp đỡ từ những năm đầu thì tôi không có được ngày hôm nay. Vì thế sau khi họ mất, tôi đã đón cô ấy về cạnh bên để báo đáp. Lúc mới đến cô ấy mới 10 tuổi, còn rất nhỏ, tôi đã thuê nhiều bảo mẫu để chăm lo chuyện ăn ở cho cô ấy.
Lưu ý: Mọi ý kiến đưa ra đều phải dựa trên tiền đề là không được làm tổn thương sức khỏe thể chất và tinh thần của cô ấy.”
Có người phản hồi:
“Chà, sao nghe chuyện này quen thế nhỉ?”
“Cô bé còn nhỏ, sau này sẽ hiểu thôi. Việc ông cần làm bây giờ là từ chối cô ấy.”
“Ông đã dùng thủ đoạn gì để dụ dỗ người ta thì tự ông biết rõ nhất.”
“Không tin, cho xem ảnh đi. Phải là kiểu đàn ông trung niên thế nào mới khiến con gái nhà người ta tỏ tình chứ?”
Chủ bài đăng hầu như bình luận nào cũng trả lời:
“Quen ở đâu?”
“Ừ, chắc chắn là phải từ chối rồi, nhưng tôi muốn dùng cách nào đó để cô ấy không bị tổn thương. Cô ấy còn nhỏ, tính tình lại bướng bỉnh, tôi sợ cô ấy sẽ nghĩ quẩn rồi chui vào ngõ cụt.”
“Hơ hơ.”
“Mời nhấn nút thoát ở góc trên bên trái.”
Ai cần trả lời thì trả lời, ai cần mắng thì mắng, không sót một câu nào.
Có một bình luận rất dài được đẩy lên top đầu:
“Có ba cách, ông xem chọn cái nào.”
“Một, ông sang Thái Lan một chuyến. Miễn là cô ấy không chuyển từ thích chú sang thích cô là được.”
“Hai, ông giả vờ thích đàn ông. Miễn là cô ấy không sang Thái để biến thành cháu trai cho ông thích là được.”
“Ba, ông đi c.h.ế.t đi. Cô ấy có thể buông bỏ quá khứ để bắt đầu chương mới của cuộc đời.”
Chủ bài đăng phản hồi: “Quảng cáo bẩn, đã báo cáo.”
Những người khác cũng nhảy vào bình luận này:
“Thần y đây rồi, còn chừa cho ông ấy một con đường c.h.ế.t nữa chứ.”
“Có cách nào lịch sự hơn chút không?”
“Không cần giới hạn trong thân phận chú cháu đâu. Ông cứ diễn xem kiểu người thế nào thì đáng ghét nhất: lôi thôi lếch thếch, vô lễ, hay dạy đời… Ông cứ chuyển từ hình tượng ‘người chú hoàn hảo’ sang ‘ông chú cổ hủ đáng ghét’, đảm bảo cháu gái ông chạy mất dép.”
“Không biết mọi người đã xem cách các giáo viên trẻ mới ra trường bảo vệ bằng cấp của mình trước đám học sinh tinh nghịch chưa nhỉ?”
Người này sau đó lại bình luận, đính kèm một ảnh chụp màn hình: “Nếu ngài không chê, tại hạ nguyện bái làm nghĩa phụ.”
Ảnh chụp màn hình là một giao dịch chuyển khoản 30 triệu đồng.
Bài viết đó có tới tận ba nghìn bình luận.
Chủ bài đăng bỗng chốc có thêm rất nhiều ‘con nuôi’.
Có người gửi link bài viết của tôi vào đó, chủ bài đăng bảo đã chặn tôi rồi, dặn mọi người đừng có cho tôi biết.
Tôi thoát bài viết, nhìn người đàn ông sắc mặt trắng bệch đang nằm trên giường. Rõ ràng là anh ấy đang tỉnh, nhưng vì không muốn đối mặt với tôi nên mới giả vờ ngủ.
Chỉ vì một lời tỏ tình mà trong vòng một ngày, anh ấy đã phải lăn lộn đến mức nhập viện.
Tôi nhẹ nhàng đắp lại góc chăn cho anh ấy, khẽ nói: “Được rồi chú à, cháu không thích chú nữa đâu.”
Tôi đã đặt vé máy bay xong rồi, chuyến bay sẽ cất cánh vào rạng sáng. Lần này, hãy để tôi là người nới rộng khoảng cách giữa chúng ta.”
11
Tôi gọi trợ lý của Giang Văn Thu đến, chính là người từng được anh ấy gợi ý lắp chân giả.
Anh ấy bây giờ trông rất trầm ổn và thạo việc, dù bị gọi đến vào đêm muộn cũng không hề để lộ chút cảm xúc khó chịu nào.
Nhưng đột nhiên bắt người ta tăng ca lúc đêm hôm thế này khiến tôi thấy hơi áy náy, thế nên tôi đã kết bạn WeChat rồi chuyển cho anh ấy mười nghìn tệ.
Trợ lý Tôn vừa nói “Tiểu thư khách sáo quá”, vừa nhanh tay nhấn nhận tiền.
Tôi nhìn Giang Văn Thu nằm trên giường bệnh một lần cuối.
Rồi quay người bước ra khỏi phòng bệnh.
Tôi quay về biệt thự thu dọn vài bộ quần áo, ngay trong đêm bắt taxi ra sân bay.
Trong lúc chờ máy bay, tôi xóa sạch từng tấm ảnh chụp lén Giang Văn Thu trong điện thoại.
Trong bài đăng đó anh nói rằng anh đã thuê rất nhiều bảo mẫu chăm sóc tôi nên không phải bận tâm gì nhiều, anh nói dối rồi.
Ông nội không chỉ có mỗi mình bố tôi là con trai. Sau khi ông mất, phần lớn gia sản đều giao cho bố quản lý, khiến bác cả vô cùng đố kỵ.
Sau khi bố qua đời, bác cả bảo bác gái, anh họ và chị họ thay phiên nhau đến khuyên nhủ, muốn tôi nhượng lại toàn bộ tài sản mà bố mẹ để lại trong di chúc cho họ.
Họ vừa dỗ dành vừa lừa lọc, nói rằng họ là những người thân thiết nhất của tôi, giờ công ty đang gặp khủng hoảng nên mong tôi hãy nghĩ cho đại cục, sau này họ sẽ không để tôi phải chịu thiệt.
Tôi không đồng ý. Tôi biết những thứ bố mẹ để lại đều rất giá trị, họ có khua môi múa mép đến đâu thì mục đích cuối cùng cũng chỉ là muốn cướp đồ của tôi mà thôi.
Sau đó, bọn họ nhốt tôi vào một căn phòng trống trải, không có ai nói chuyện với tôi, mỗi ngày chỉ có người giúp việc mang cơm đến đúng giờ.
Đến lúc tôi gần như mất đi khả năng ngôn ngữ thì Giang Văn Thu tìm đến.
Khi ấy anh cũng chẳng lớn hơn tôi bao nhiêu. Nhờ sự giúp đỡ của bố tôi mà anh đã bắt đầu gặt hái được những thành công nhất định, lẽ ra nên thừa thắng xông lên, nhưng vì để cứu tôi ra khỏi nhà bác cả, anh đã chấp nhận để mất cả công ty của mình.