Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
4
Bạn bè ngoài đời không ai biết về mối tình đơn phương này của tôi.
Ngoại trừ một người.
Trong một lần vô thức viết tên Giang Văn Thu vào vở nháp, tôi đã bị cậu bạn cùng bàn nhìn thấy.
Lúc đó cậu ấy chỉ liếc mắt qua, không nói gì cả.
Sau đó, Giang Văn Thu đến họp phụ huynh cho tôi, anh đưa danh thiếp cho các phụ huynh khác và nói anh là chú của tôi.
Tất cả đều lọt vào mắt Thẩm Kỳ Niên.
Cậu ấy đã biết tâm tư của tôi.
Đối diện với ánh mắt thấu hiểu của cậu ấy, tôi nhìn bằng ánh mắt van nài, cầu xin cậu ấy đừng công khai bí mật này cho ai biết.
Thẩm Kỳ Niên khẽ mím môi, dời tầm mắt đi chỗ khác.
Cuộc sống trung học của tôi vẫn trôi qua bình lặng.
Thẩm Kỳ Niên không hề để lộ một chút tin tức nào.
Tôi rất biết ơn cậu ấy vì đã không kinh ngạc, cũng không khinh bỉ tôi.
Cậu ấy vẫn cư xử với tôi như cũ, chưa bao giờ nhắc lại chuyện đó.
Lúc lòng nặng trĩu không có nơi nào giải tỏa, người đầu tiên tôi nghĩ đến là cậu ấy.
Lúc này giọng điệu của cậu ấy vẫn rất bình thản: “Anh ta phát hiện rồi à?”
Tôi lý nhí trả lời: “Không, là mình chủ động tỏ tình.”
Thẩm Kỳ Niên im lặng một chút: “…”
“Anh ấy hỏi mình trông anh ấy có giống kẻ biến thái không, còn mắng mình là nghiệt chướng nữa.”
Thẩm Kỳ Niên: “Ừm, điều này chứng tỏ mắt nhìn của cậu không tồi, người cậu thích là một người có lương tâm.”
Tôi ngẩn người: “Đây là đang an ủi mình đấy à?”
Thẩm Kỳ Niên hỏi ngược lại: “Chứ sao nữa? Khoảng cách giữa cậu và anh ta không chỉ là mười sáu tuổi đâu. Khi anh ta bắt đầu nuôi nấng cậu, cậu mới mười tuổi. Nếu đêm nay anh ta đồng ý lời tỏ tình của cậu, thì anh ta có còn là Giang Văn Thu mà cậu yêu thích nữa không?”
Đến lượt tôi im lặng.
Tôi suy nghĩ theo lời cậu ấy nói:
“Ơ…”
5
Một câu nói của Thẩm Kỳ Niên khiến tôi rơi vào trạng thái mâu thuẫn.
Rõ ràng là tôi thích Giang Văn Thu.
Nhưng tôi cũng cảm thấy anh ấy không nên ở bên cạnh tôi.
Thích một người chẳng lẽ không phải là muốn được ở bên cạnh người đó sao?
Quan điểm đạo đức và tình yêu thầm kín trong tôi đang cấu xé lẫn nhau kịch liệt.
Sáng sớm, bên ngoài vang lên tiếng ô tô.
Sau một đêm, Giang Văn Thu đã trở về.
Anh gõ cửa phòng tôi: “Từ Gia, chúng ta nói chuyện một chút.”
Tôi đi theo anh ra phòng khách.
Anh vẫn mặc bộ vest ngày hôm qua, cà vạt không biết đã vứt ở đâu, hai chiếc cúc trên cùng mở toang, cổ áo nhăn nhúm xộc xệch.
Dưới cằm anh đã lún phún râu, gấu quần dính chút bùn đất.
Giang Văn Thu là một người rất chú trọng hình tượng, chỉ riêng nước hoa thôi đã có hẳn một bức tường trưng bày chuyên biệt.
Tôi chưa bao giờ thấy anh trong bộ dạng lôi thôi như thế này.
Anh châm một điếu thuốc, phả khói về phía tôi.
Mùi t.h.u.ố.c lá xộc vào mũi tôi, rất nồng và khó chịu.
Tôi nhìn anh với vẻ thắc mắc.
Giang Văn Thu gẩy tàn thuốc, tàn lửa rơi xuống làm cháy một lỗ nhỏ trên thảm.
Giọng anh hơi khàn: “Trước đây coi cháu là trẻ con nên tôi còn giữ kẽ, hiện giờ tối qua cháu đã nói mình không còn là trẻ con nữa, vậy thì tôi cũng chẳng cần phải giả vờ nữa.”
Nói đoạn, anh lạnh mặt.
Bắt đầu rung đùi một cách đầy gượng gạo.
6
Tôi nhìn anh ta với vẻ không thể tin nổi: “Giang Văn Thu?”
Giang Văn Thu nhíu mày: “Vô lễ, cháu gọi tôi là gì đấy?”
Anh ấy chẳng màng đến sự kinh ngạc của tôi, thản nhiên nói tiếp: “Tối qua tôi đã đến nghĩa trang thăm bố mẹ cháu, bàn bạc với họ cả đêm về vấn đề giáo d.ụ.c cháu. Tôi đã không dạy bảo cháu tốt, đó là lỗi của tôi.”
Cái chân của anh ấy cứ rung bần bật không ngừng.
Vừa nói, anh ấy vừa đưa tay cạy móng tay rồi quẹt ngay đống bụi bẩn ấy vào ống tay áo.
Tôi ngây người nhìn hành động đó của anh ấy.
Trong nghĩa trang nhiều ma quỷ lắm, hay là anh ấy bị ma nhập rồi?
“Bố mẹ cháu từng có ơn với tôi. Đáng lẽ trách nhiệm nuôi nấng cháu của tôi đến khi cháu trưởng thành là kết thúc rồi, nhưng chuyện xảy ra tối qua khiến tôi không thể bỏ mặc mớ hỗn độn này mà đi được. Tôi không phải là hạng người vô trách nhiệm.”
“Mặc dù tôi không hiểu tại sao cháu lại thích tôi, nhưng việc cháu thích tôi chứng tỏ gu của cháu cũng khá đấy. Thế nên tôi quyết định cho cháu một cơ hội để tìm hiểu về tôi.”
Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm: “Cái gì… Cơ hội tìm hiểu chú á?”
Giang Văn Thu khẽ mỉm cười với tôi. Bờ môi vốn dĩ luôn thốt ra những lời khắc nghiệt, lúc này lại mang tông giọng dịu dàng đến lạ: “Chúng ta không thể cứ mập mờ mà ở bên nhau được. Mùa hè này, tôi không coi cháu là cháu gái, cháu cũng đừng coi tôi là chú. Cả hai hãy làm quen với nhau bằng trạng thái chân thực nhất, cháu thấy sao?”
Anh ấy đưa tay ra, định xoa đầu tôi.
Nhưng tôi chỉ mải nhìn chằm chằm vào vết bẩn đen sì trong kẽ móng tay của anh ấy mà quên cả gật đầu.