Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi lại đắm chìm trong ánh mắt của anh, nhưng rồi bỗng thấy ánh mắt ấy dần thay đổi, trở nên lạnh lùng và chán ghét.
“Thích chính người chú đã nuôi nấng mình khôn lớn, Hạ Tòng Gia, em không thấy ghê tởm à?“
Rồi sau đó anh lại trở nên mệt mỏi, thất thần, gương mặt trắng bệch:
“Tất cả là tại em, hại tôi thành ra nông nỗi này, em hài lòng chưa?“
Tôi giật mình tỉnh giấc, tóc mai đã đẫm mồ hôi lạnh.
Tim trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch liên hồi.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm tôi giật b.ắ.n mình.
Tôi nhấn nghe, day day thái dương rồi lắng nghe đối phương nói: “Tỉnh rồi à? Xuống lầu ăn cơm đi.“
Tôi ngẩn người, nhìn kỹ tên người gọi: “Tớ đang ở Tam Á mà.“
Thẩm Kỳ Niên: “Ừ, tớ biết.“
“Bây giờ tớ đang ở khách sạn.“
“Tớ biết.“
“Sao cậu biết tớ ở khách sạn nào? Cậu gắn thiết bị định vị lên người tớ đấy à?“
Thẩm Kỳ Niên dường như không nhịn được cười: “Khách sạn dưới tên chú cậu ở khu này chẳng phải chỉ có mỗi một cái thôi sao?“
Tôi khựng lại, hóa ra mình lại một lần nữa vô thức lựa chọn những thứ liên quan đến Giang Văn Thu.
Tôi cúp máy. Ngoài tin nhắn Thẩm Kỳ Niên gửi đến, trợ lý Tôn cũng hỏi tôi đi đâu rồi, có an toàn không.
Tôi lần lượt trả lời từng người, sau đó đi rửa mặt, thay quần áo rồi xuống lầu.
Thẩm Kỳ Niên đang đợi ở sảnh. Khi tôi đi tới, cậu ấy đang nhìn điện thoại, thấy tôi đến gần liền ngước mắt lên nhìn.
“Cậu cũng đến đây chơi à?“
Thẩm Kỳ Niên khẽ nhếch môi, đôi mắt sáng bừng lên: “Không, tớ đặc biệt đến tìm cậu đấy.“
13
Vì sợ tôi bị từ chối rồi nghĩ quẩn sao?
Tôi nhìn cậu ấy với ánh mắt đầy cảm kích: “Cậu đúng là một người tốt.“
Thẩm Kỳ Niên hơi nhíu mày nhìn tôi một lúc rồi giãn ra, khẽ thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy.
Bữa tối là món cơm dừa, tôi thấy khá ngon nhưng Thẩm Kỳ Niên dường như chẳng có tâm trạng ăn uống gì.
Cậu ấy chỉ ăn vài miếng rồi cứ thế nhìn tôi chằm chằm.
Bị nhìn đến mức không nuốt trôi, tôi hỏi: “Cậu có gì muốn nói à?“
Ngón tay Thẩm Kỳ Niên đặt trên bàn bất giác xoa nhẹ vào nhau, vẻ mặt vẫn bình thản: “Sắp tới cậu định thế nào? Vẫn đối xử với chú cậu như cũ hay sẽ giữ khoảng cách?“
Tôi nghi hoặc nhìn cậu ấy: “Cậu có vẻ quan tâm đến chuyện của tớ với chú ấy quá nhỉ.“
Khóe miệng cậu ấy khẽ cong lên, giọng điệu có chút nhẹ nhàng: “Đúng vậy, cậu nhận ra điều gì rồi à?“
Tôi hơi bất lực: “Thật không ngờ cậu cũng là người hóng hớt như vậy đấy.“
Nụ cười của Thẩm Kỳ Niên bỗng cứng đờ, rồi cậu ấy lại quay về vẻ mặt không cảm xúc.
Tôi cụp mắt xuống, quyết định thỏa mãn tính tò mò của cậu ấy: “Tớ đã trưởng thành rồi, giấy báo nhập học cũng đã nhận được. Bốn năm đại học chắc chắn tớ sẽ không gặp chú ấy nhiều. Tớ còn định đi du học nữa, nên cơ hội chạm mặt càng ít đi. Thời gian trôi đi, cả tớ và chú ấy rồi sẽ nhạt nhòa thôi. Sau này gặp lại cũng đỡ khó xử, cứ coi chuyện này như một đoạn lịch sử đen tối thời trẻ dại đi.“
Nhân viên phục vụ mang một ly kem lên, Thẩm Kỳ Niên đẩy về phía tôi: “Ừm, kế hoạch này của cậu cũng ổn đấy, không làm sứt mẻ tình cảm.“
“Cũng?“ Tôi múc một thìa kem cho vào miệng, cái ngọt thanh mát lạnh tan dần nơi đầu lưỡi, “Chẳng lẽ cậu cũng nghĩ cách giúp tớ à?“
Cậu ấy lắc đầu: “Cách của tớ không hay bằng của cậu, không cần nghe đâu.“
Tôi liếc nhìn cậu ấy, cũng không thấy lạ, vốn dĩ cậu ấy luôn là một người rất tốt mà.
Tôi định ở lại Tam Á khoảng mười ngày nửa tháng, sau đó sẽ đi du lịch nơi khác để g.i.ế.c thời gian cho đến khi khai giảng.
Thẩm Kỳ Niên luôn ở bên cạnh tôi. Tôi xếp vỏ sò trên bãi biển thì cậu ấy giúp tôi nhặt sò, tôi lặn xuống nước đuổi theo cá nhỏ thì cậu ấy cũng bơi sát bên cạnh tôi.
Tôi không ngờ cậu ấy còn có khiếu chụp ảnh, từng tấm hình cậu ấy chụp tôi đều tràn đầy sức sống.
Tuy rằng tôi càng ngày càng đen đi, nhưng những bức ảnh đó lại ngày một có hồn hơn.
Tôi chọn vài tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè, chú ấy đã vào thả cho tôi một tim.
Thẩm Kỳ Niên cũng đăng một bức ảnh hoàng hôn kèm theo định vị.
Cô bạn thân của tôi ngay lập tức nhắn tin riêng hỏi: “Thẩm Kỳ Niên cuối cùng cũng tỏ tình với cậu rồi à? Hai người đang hẹn hò hả?“
Tôi sững sờ: “Tỏ tình… gì cơ?“
14
Đào Tử: “Hả? Thế sao hai người lại cùng nhau đi du lịch Tam Á thế này?“
Giang Văn Thu không nói gì, chỉ nhìn Thẩm Kỳ Niên, hơi nheo mắt lại, bật cười một tiếng đầy ẩn ý rồi quay đầu đi chỗ khác.
Vẻ mặt ung dung tự tại của Thẩm Kỳ Niên bỗng chốc khựng lại.
Trợ lý Tôn nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên khẽ ho một tiếng: “Chai dịch truyền hết rồi, tôi đi gọi y tá đến thay thuốc, cậu Thẩm có thể đi cùng tôi không?”
Thẩm Kỳ Niên nhìn tôi một cái, rồi cùng trợ lý Tôn đi ra ngoài.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và Giang Văn Thu.
Chú húp vài miếng cháo, đột nhiên nói: “Cậu ta vẫn chưa ổn đâu.”