CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Đừng dài dòng nữa. Thỏa thuận ly hôn tôi đã gửi cho anh rồi, ký ngay đi. Đợi lúc anh có kỳ nghỉ về nước thì ra làm thủ tục. ”
Giọng lạnh của tôi khiến Trọng Duy nổi nóng:
Cúp máy xong, tôi phát hiện anh đã dừng hết các quỹ nho nhỏ mà hai chúng tôi góp hằng tháng cho bọn trẻ.
Tôi chợt hiểu ẩn ý của anh: muốn “trừng phạt kinh tế” tôi.
Sau đó anh nhắn:
Một phút sau lại thêm:
Tiền là thứ tệ hại nhất trên đời.
Tôi nhìn thông báo thăng chức vừa hiện trên hệ thống, mở ra xác nhận chế độ lương mới — tăng 35% so với trước — trong lòng vững lại.
10.
Cuối tuần, tôi đưa bọn trẻ vào bệnh viện thăm ông.
Anh cười nói với ông:
Sếp còn cười vui hơn:
Tôi hoàn toàn không nhớ chuyện này, bao năm làm việc với sếp cũng chưa từng nghe ông nhắc.
Thời Vũ cười tự nhiên:
Nói xong, anh lấy trong túi ra hai bao lì xì, đưa cho Trọng Tinh và Trọng Nguyệt.
Hai đứa nhỏ rất ngoan, đợi tôi gật đầu mới nhận lì xì rồi cúi chào cảm ơn.
Thực ra nhiều người bảo hai đứa giống tôi, nhưng bản thân tôi lại không thấy rõ.
Sếp đứng bên cạnh trêu:
Hôm nay Thời Vũ cười rất nhiều, làm tôi như nhìn thấy chàng trai phong độ mười mấy năm trước.
“Tôi tiện mà — có ghế an toàn, với lại tụi nhỏ ngoan lắm. ”
11.
Mẹ Trọng Duy đứng bên lèm bèm:
Ba Trọng Duy nói câu phải chăng:
Khó hơn là sau hai ngày trắng đêm trông con, tôi cũng gục.
Thấy tôi nói giọng ngạt mũi, mẹ chồng quay đi kiếm khẩu trang đeo vào:
Câu định nhờ bà coi bọn nhỏ để tôi ra truyền dịch còn chưa kịp nói đã c. h. ế. t yểu.
Có lẽ nghe tin bọn trẻ đều ốm, Trọng Duy hiếm hoi gọi video cho tôi.
Trọng Duy xót:
Nguyệt Nguyệt thút thít:
Tinh Tinh bên cạnh tiếp lời:
Trọng Duy “ừ” một tiếng:
“Thế sao ba không về chăm tụi con? Trước đây mỗi lần con với Nguyệt Nguyệt ốm, ba đều cùng mẹ chăm mà. ”
Trọng Duy lặng đi một lúc rồi nói: