CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
12.
Trọng Duy cười:
Không ngờ Tinh Tinh liền chen vào:
Trong lúc tôi còn sững lại, cậu bé sáu tuổi đã lý lẽ rành rọt một tràng:
Mặt Trọng Duy sầm xuống, nghiêm giọng đầy ám chỉ:
Tinh Tinh đáp:
Nước mắt tôi suýt rơi — không ngờ con lại hiểu chuyện đến thế. Tôi vừa xót xa vừa tự hào.
Trọng Duy bị nói cho tức điên:
Tinh Tinh điềm tĩnh:
Trọng Duy ghé vào điện thoại:
Tôi lấy điện thoại từ tay Tinh Tinh, chuyển cuộc gọi video thành gọi thường và tắt loa ngoài:
“Cô điên à? Sao lại nói mấy chuyện này trước mặt bọn trẻ? ”
“Vì từ những gì anh làm, bọn trẻ đã hiểu ra nhiều điều — không phải cứ giả điếc làm ngơ là che được đâu. Còn nữa, im lặng không trả lời cũng không trốn được. Tôi đã nhắn ba lần bảo anh cho ba mẹ anh về quê sống. Tôi không có ba đầu sáu tay, không kham nổi. ”
13.
Tôi nói rành rọt:
“Kỷ Miểu, không ngờ cô lại máu lạnh như vậy. Tôi mới ra nước ngoài mấy ngày mà cô đã chẳng nể tình vợ chồng bao năm, muốn đuổi ba mẹ tôi đi. ”
“Trọng Duy, tôi nhắc cho anh nhớ: anh rời nhà gần nửa năm rồi. Thời gian này mọi chi phí trong nhà do tôi chi, bao gồm toàn bộ chi phí của hai đứa nhỏ và ăn mặc sinh hoạt của ba mẹ anh ở đây. Vậy rốt cuộc ai mới là người máu lạnh? ”
Trọng Duy cúp máy cái rụp.
Chưa đầy mấy phút, ngoài cửa vang lên tiếng lục lọi bừa bãi.
Không khó đoán bà định làm gì — chắc con trai bà vừa mách lại chuyện tôi nói, bà nhân cơ hội bùng nổ.
Tôi bước ra thì thấy bà vừa lầm bầm chửi vừa dọn đồ. Vừa thấy tôi, bà đã quát:
Tôi bật cười:
Bà tức nghẹn:
14.
Chẳng mấy chốc đã sang năm thứ hai; tính từ ngày Trọng Duy ra nước ngoài là tròn một năm.
Ban đầu hai đứa còn nhắc ba suốt; lâu dần lại ít nhắc hơn.
Một hôm, Trọng Duy đột nhiên hồ hởi:
Lâu nay tôi mặc kệ anh, nghe xong phản xạ đầu tiên vẫn là lờ đi.
Anh lại nói:
Tôi ngạc nhiên:
Anh hơi bất lực: