CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi chịu nổi hay không là chuyện của tôi. Có gan sinh thì có gan nuôi. Tôi còn giống một con người hơn anh. Tự tay quẳng cả nhà lớn nhỏ ở trong nước để chạy theo tiền đồ — mong sau này anh đừng hối hận. ”
15.
Lý do Trọng Duy chưa thể về là vì chiến sự Nga–Ukraine vẫn chưa dừng; thành phố nơi anh ở cũng bị ảnh hưởng. Ở vùng chiến sự, tín hiệu lúc có lúc không, mấy chục ngày không liên lạc được là chuyện thường.
Ba mẹ anh xem tin tức biết tình hình lại không gọi được cho con trai nên lo sốt vó. Họ chạy đến nhà, thấy mật mã đã bị tôi đổi, liền gọi cho tôi liên tục.
Lúc đó tôi đang đưa hai đứa nhỏ đi chơi ở khu vui chơi, còn gặp Thời Vũ đang trông con cháu của người thân.
Tôi bắt máy và nói:
Cúp máy, Thời Vũ đứng cạnh ngạc nhiên, anh chỉ vào hai đứa đang chơi thỏa thích trong khu vui chơi:
Tính tôi vốn khép kín, bên cạnh không có nhiều bạn thân. Câu hỏi của Thời Vũ bỗng khiến tôi muốn trút bầu tâm sự.
“Tớ cũng từng nghĩ bọn tớ tình cảm rất tốt, đều thích trẻ con nên mới sinh hai đứa. Con đủ nếp đủ tẻ rồi, tớ còn thấy mình hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng không ngờ giữa tiền đồ và gia đình, anh ta không do dự mà chọn tiền đồ.
Mãi đến khi nước mắt rơi xuống, nỗi ấm ức trong lòng tôi mới như được trút ra.
16.
Đến khi bắt gặp ánh mắt lo lắng của Thời Vũ, tôi mới có phần thất thố. Tôi hơi ngại ngùng nhận tờ giấy anh đưa, nghe anh nói:
“Tớ cũng hay nhìn bọn trẻ mà tự hỏi quyết định của mình có đúng không. ”
Anh nhìn tôi sâu sắc:
Trước đó tôi không để ý chi tiết ấy, nghe anh nói mới chầm chậm nhận ra.
“Cậu vẫn y như xưa. ”
Tôi gượng cười:
Anh đáp:
“Tớ coi như cậu đang khen tớ nhé. ”
Anh không do dự:
Từ khi kết hôn, đã lâu tôi không nhận được những lời khen thẳng thắn như vậy từ một người khác phái; mặt tôi nóng bừng.
Đến khi Tinh Tinh lại chạy về, thò đầu nói nhỏ:
Tôi chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Thời Vũ tự nhiên kể về cuộc sống hiện tại:
Tôi bật cười:
Anh bất lực:
17.
Anh nói với tôi:
Tôi ngẩng đầu cười:
“Đúng vậy. Bà còn bảo, người hợp ý trong đời không nhiều; đã lỡ một lần, nếu còn cơ hội làm lại thì nhất định phải nắm lấy. ”
Tôi gật đầu liên tục, thấy rất chí lý.
“Cho nên, Kỷ Miểu… cậu biết là tớ vẫn luôn thích cậu chứ? ”
Tôi sững người.
Cho đến trước lúc ngủ, trong đầu tôi vẫn vang câu nói của Thời Vũ — như sấm rền mà lại thấm tận tim.
Nhưng giờ tôi ba mươi bảy tuổi, có hai đứa con và một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
“Cậu không cần trả lời ngay. Tớ chỉ cảm thấy đến lúc phải nói gì đó, để cậu biết tớ không chỉ muốn làm bạn học cũ hay bạn tốt của cậu. ”
Dù anh nói vậy, tôi vẫn thấy áp lực chồng chất.
Chưa kịp nghĩ thêm về tôi và Thời Vũ, mẹ Trọng Duy vì không tìm được con trai đã ầm ĩ đến tận công ty tôi.