RỜI ĐI
Ngày visa của chồng được duyệt, tôi mới biết anh sắp bị cử đi công tác nước ngoài suốt năm năm.
Tôi giận đến run người, cố nuốt cục tức trước mặt hai đứa nhỏ và các bậc trưởng bối.
Mãi đến ngày trước lúc anh đi, tôi mới tìm được cơ hội nói chuyện riêng.
Câu đầu tiên của anh là:
“Anh sợ em ngăn cản, anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này.”
“Tức là anh bảo em phải làm sao? Em một mình chăm hai đứa con, còn phải lo cho ba mẹ anh nữa à?”
“Em ráng nhịn chút đi, Miểu Miểu, coi như vì anh, vì các con. Lần này anh đi, lúc về sẽ khác — ít nhất anh cũng được lên phó tổng. Với lại trong năm năm công tác ở nước ngoài, mỗi năm anh có mười lăm ngày phép, anh nhất định sẽ về thăm mẹ con em. Tiền lương thì trong nước trả một phần, công ty bên kia trả thêm một phần.”
Bất kể tôi khuyên nhủ hay tranh luận thế nào, sáng hôm sau bảy giờ, anh vẫn đúng giờ rời nhà, lên đường nhận nhiệm vụ.
Tin nhắn đầu tiên anh nhận được sau khi máy bay hạ cánh là thỏa thuận ly hôn tôi gửi.
Và năm năm sau, khi anh vừa đặt chân về nước, tin nhắn đầu tiên anh nhận được là thiệp mời cưới của tôi.