CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi mỉa mai hỏi:
“Vậy rốt cuộc các người đến đây là vì lo cho anh ta… hay là vì tiền?”
Bà ta thoáng lúng túng, ánh mắt né tránh.
Tôi không muốn nghe họ vòng vo thêm nữa, liền hỏi thẳng:
“Có phải Trọng Duy xảy ra chuyện rồi không?”
Bà vội vàng đáp, giọng lắp bắp như sợ tôi không tin:
“Không… không phải chuyện lớn gì đâu! Nó chỉ bị thương nhẹ thôi, nghỉ ngơi vài hôm là ổn…”
18.
Vừa mở hộp thư đã thấy email của Trọng Duy nằm sẵn trong mục đến — tận hai bức.
Tôi in trang ghi chi chít tài khoản và mật khẩu ấy, đưa cho bố mẹ anh:
Mẹ anh như cầm phải cục than hồng, vội kêu:
“Tình hình bên ngoài không yên. Trong mail anh ấy nói bị thương. Lý do chưa về là vì hợp đồng chưa hết hạn, sợ về thì bên tổng công ty nhiều việc không thể thực hiện. Với lại, bây giờ không phải muốn về là về ngay, còn phải chờ thời điểm. ”
Bà chỉ nghe thấy mỗi chữ “bị thương”, còn lại lọt tai trái ra tai phải.
Tôi nhún vai:
Bà sợ đến rưng rưng nước mắt, vẫn không quên vạch lá tìm sâu:
“Tương lai của anh ta tự anh ta nắm. Tôi đã thử khuyên can mà không ăn thua. Vậy những gì anh ta đang chịu là cái giá phải trả, chẳng phải sao? ”
19.
Vừa đáp xuống, anh dùng số trong nước gọi cho tôi báo bình an.
Tôi liếc Thời Vũ đang ngồi bên, rồi bảo Trọng Duy qua điện thoại:
Cúp máy, Thời Vũ đứng cạnh làm bộ phong độ:
Mấy năm nay, ba mẹ tôi nghe tin tôi ly hôn lại nôn nóng muốn giới thiệu đối tượng.
Kỳ thực lúc ấy chúng tôi mới bên nhau nửa năm, tôi chưa sẵn sàng bước vào hôn nhân lần nữa.
Nhưng lần này tôi nói với anh:
Anh bật khỏi ghế, nhào tới ôm tôi một cái, rồi chạy vào nhà hét to:
Tôi thấy hai đứa trẻ chạy ùa từ phòng ra ôm lấy anh, mỗi đứa tặng anh một cái hôn chụt.
Từ đó, Trọng Duy không liên lạc với tôi nữa.
20.
Tháng Chín năm ấy, Trọng Tinh chính thức lên lớp Sáu, còn Trọng Nguyệt vào lớp Hai.
Thỉnh thoảng mẹ Trọng Duy lại gọi tới trách tôi cản trở con trẻ qua lại với ba ruột.
Rồi một ngày, tôi biết được một tin nên hiểu vì sao họ cứ thăm dò: muốn xin quyền nuôi Tinh Tinh, không được thì Nguyệt Nguyệt cũng được.
Thảo nào.
Hôm ấy tan học, tôi hỏi hai đứa:
Tinh Tinh hỏi:
Thời Vũ xoa đầu thằng bé:
“Hay ạ! ” — hai đứa đồng thanh.
(Kết thúc)