Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Rời khỏi tổ ấm với Hạ Kính Hiên, tôi trở về nhà bố mẹ đẻ.
Thấy tôi về, bố mẹ mừng rỡ vô cùng.
“Miên Miên, sao hôm nay con lại qua đây?”
Họ vội bước tới đón, gương mặt đầy vẻ quan tâm.
“Chẳng phải hôm qua đi khám t.h.a.i sao? Em bé thế nào rồi con?”
Tôi không kìm nén được nữa, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Bố mẹ ơi, con mất con rồi, con muốn ly hôn.”
Chuyện của Hạ Kính Hiên và Chu Thần Thần, bố mẹ tôi hoàn toàn không hay biết.
Lúc đó, lòng tôi chỉ tràn ngập uất ức, đau đớn và dằn vặt.
Nhưng tôi lại không nỡ dứt khoát.
Cứ thế một mình chịu đựng đau khổ, chẳng dám hé môi với bố mẹ lời nào.
Nghe tôi nói xong, bố mẹ bỗng chốc lặng thinh.
Mẹ tôi đỏ hoe mắt, vội ôm chặt tôi vào lòng.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Con có đau lắm không?”
Tôi càng khóc dữ dội hơn.
Tôi đem hết mọi chuyện về Hạ Kính Hiên và Chu Thần Thần kể cho bố mẹ nghe.
Công ty nhà tôi và nhà họ Hạ vẫn đang có quan hệ hợp tác.
Nếu ly hôn, chắc chắn phải phân tách mọi thứ thật rõ ràng.
Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn.
“Ly hôn!”
“Miên Miên, bố mẹ già rồi, cũng chẳng còn tham vọng gì to tát nữa.”
“Không hợp tác thì thôi! Tiền của gia đình mình đủ để nuôi sống cả ba chúng ta.”
“Con không cần phải chịu uất ức gì hết!”
Nghe những lời của bố, tôi lại càng nức nở hơn.
Tôi cứ thế ở lại nhà bố mẹ đẻ.
Hạ Kính Hiên gọi điện tới liên tục, nhưng tôi không nghe máy lần nào.
Tôi chỉ muốn yên tĩnh điều dưỡng cơ thể thật tốt, sau đó mới giải quyết việc ly hôn.
Thế nhưng hôm đó, bố tôi đột ngột trở về nhà với vẻ mặt đầy giận dữ.
“Thằng ranh Hạ Kính Hiên đó đúng là không bằng cầm thú!”
Qua lời kể của bố, tôi mới biết được…
Hạ Kính Hiên thế mà lại bắt đầu chèn ép công ty nhà chúng tôi!
Tôi không thể nhịn thêm được nữa, lập tức lao ra khỏi cửa để đi tính sổ với anh ta.
Anh ta lấy đâu ra cái gan đó chứ!
Trở về căn nhà chung với Hạ Kính Hiên.
Trong nhà thế mà lại có một người khác, chính là Chu Thần Thần – kẻ lẽ ra đã ra nước ngoài!
Thấy tôi về, sắc mặt Hạ Kính Hiên lập tức sa sầm xuống.
Chu Thần Thần khẽ rùng mình, nép sát vào sau lưng Hạ Kính Hiên.
Vẻ mặt Hạ Kính Hiên càng thêm khó coi.
“Giang Miên Miên, cô còn mặt mũi mà quay về đây à?”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Hạ Kính Hiên, tại sao tôi lại không dám về? Anh dẫn cả tiểu tam về nhà thế này, lấy tư cách gì mà nói tôi?”
“Cho dù chúng ta có ly hôn, anh cũng không cần thiết phải nhắm vào công ty của bố tôi!”
“Giang Miên Miên, đây là lời cảnh cáo và trừng phạt dành cho cô!”
“Cô dựa vào cái gì mà dám ra tay với Thần Thần?”
“Cô ấy vốn dĩ đã sắp đi rồi mà.”
Tôi nhìn Hạ Kính Hiên, chỉ thấy nực cười vô cùng.
“Tôi ra tay với cô ta?”
“Hạ Kính Hiên, tôi còn sợ bẩn tay mình đấy!”
Hạ Kính Hiên gằn giọng chất vấn.
“Không phải cô thì còn ai vào đây nữa?”
“Cô thế mà lại thuê người bắt cóc cô ấy, thậm chí còn muốn làm nhục cô ấy!”
“Cô có biết không, nếu tôi không đến kịp thì Thần Thần đã bị hủy hoại rồi!”
Ánh mắt anh ta lạnh lẽo, khóe miệng đầy vẻ mỉa mai.
“Chính cô đã từng nói là sẽ hủy hoại Thần Thần cơ mà.”
Đúng vậy, tôi của ngày xưa khi còn yêu anh ta điên cuồng, đã từng thề sẽ sống c.h.ế.t với Chu Thần Thần.
Nhưng bây giờ thì không.
Tôi đưa mắt nhìn Chu Thần Thần.
Cô ta đứng sau lưng Hạ Kính Hiên khóc thút thít, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại tràn đầy vẻ khiêu khích.
Tôi hiểu rồi, Chu Thần Thần chưa bao giờ có ý định ra nước ngoài, cũng chưa từng muốn rời đi.
Cô ta chỉ đang dùng chiêu lùi một bước để tiến hai bước mà thôi.
Cái gì mà nhục nhã với bắt cóc, thực chất đều là vở kịch do cô ta tự biên tự diễn.
Chỉ có Hạ Kính Hiên là tin là thật.
Chu Thần Thần tỏ vẻ rụt rè, khẽ kéo kéo ống tay áo của Hạ Kính Hiên.
“Kính Hiên, anh đừng cãi nhau với cô Giang nữa.”
“Em không sao đâu.”
“Đều tại em không tốt, là do em quá gần gũi với anh nên mới khiến cô Giang tức giận.”
“Anh yên tâm, em nhất định sẽ rời đi.”
Hạ Kính Hiên lập tức lớn tiếng ngăn cản Chu Thần Thần.
“Thần Thần, em đừng sợ!”
“Anh sẽ không để em đi đâu hết! Một mình em nơi đất khách quê người, ai biết được sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa.”
An ủi Chu Thần Thần xong, Hạ Kính Hiên mới quay sang nhìn tôi.
“Giang Miên Miên, tôi sẽ sắp xếp cho Thần Thần sang công ty con.”
“Cô ấy sẽ không xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.”
“Đây là sự bù đắp cho những tổn thương mà cô đã gây ra cho cô ấy lần này.”
“Thu lại mấy cái tính toán nhỏ mọn đó đi, tôi đã nói rồi, cô mãi mãi là Hạ phu nhân.”
Nói đến đây, giọng anh ta dịu lại đôi chút.
“Lần này, anh sẽ không tính toán với em nữa.”
“Anh biết em vì quá quan tâm đến anh nên mới hành động thiếu suy nghĩ như vậy.”
“Việc hợp tác giữa Hạ thị và Giang thị vẫn sẽ tiếp tục, anh sẽ mở họp báo để ổn định tình hình.”
“Chúng ta sắp làm bố mẹ rồi, hãy sống cho tốt, đừng quậy phá nữa có được không?”
Tôi chỉ cảm thấy thật nực cười.
Anh ta không hề biết, đứa bé đã sớm không còn nữa rồi.
Ngay vào khoảnh khắc anh ta một lần nữa lựa chọn Chu Thần Thần.
Tôi không muốn tranh cãi với Hạ Kính Hiên thêm nữa.
Vì anh ta đã không cần mặt mũi, thì tôi cũng chẳng việc gì phải nể tình.
Tôi nhìn Hạ Kính Hiên sâu sắc một cái, mỉm cười gật đầu.
Lần này, tôi sẽ tặng cho Hạ Kính Hiên một món quà thật lớn.