Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nhìn dáng vẻ của Hạ Kính Hiên, thoáng chút ngẩn ngơ.
Những ngày tháng hạnh phúc trước kia, tôi sớm đã quên gần hết rồi.
Trong những ngày bị anh ta phản bội, chính những ký ức ngọt ngào từng có ấy đã giày vò, giằng xé tâm trí tôi.
Cho đến khi những kỷ niệm đó bị mài mòn sạch sành sanh, thứ còn lại duy nhất chỉ là sự chán ghét.
Tôi nhíu mày, nhìn thẳng vào Hạ Kính Hiên.
“Không tốt đâu, Hạ Kính Hiên.”
“Tôi không muốn nhìn thấy anh, cũng không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với anh nữa.”
“Sau khi ly hôn với anh, tôi chỉ cảm thấy được giải thoát.”
Tôi thấy hối hận vì lúc đó đã quá mềm lòng, còn ôm giữ ảo tưởng về bản thân mình.
“Vào lúc anh lừa dối tôi.”
“Vào lúc anh che chở cho Chu Thần Thần.”
“Vào lúc anh hết lần này đến lần khác lựa chọn cô ta.”
“Thế mà tôi vẫn từng yếu lòng cho anh cơ hội.”
“Tôi chỉ hận mình đã không ly hôn với anh sớm hơn.”
Sắc mặt Hạ Kính Hiên lập tức tái nhợt như tờ giấy, sống lưng vốn đang đứng thẳng của anh ta cũng tức khắc sụp xuống.
“Miên Miên.”
Vẻ mặt anh ta méo mó, trông như sắp khóc.
“Cả đời này anh chỉ yêu mình em.”
“Anh sẽ không bỏ cuộc đâu!”
Tôi chỉ cảm thấy một trận ghê tởm, liền bảo bảo vệ đuổi anh ta ra ngoài.
Hạ Kính Hiên vừa đi khỏi, Chu Thần Thần đã chặn đường tôi.
“Giang Miên Miên, cô còn biết xấu hổ không hả!”
“Đã ly hôn rồi, sao còn cứ dây dưa với Hạ Kính Hiên mãi thế?”
Trong mắt Chu Thần Thần tràn đầy vẻ tiều tụy, không hề có sự rạng rỡ như tôi tưởng tượng.
Tôi lập tức hiểu ra vấn đề, ánh mắt lộ rõ vẻ châm chọc.
Không còn tôi đóng vai kẻ ngăn cản tình yêu của họ nữa.
Thì những sự thâm tình, xót xa kia cũng chẳng còn lý do để tồn tại.
“Chu Thần Thần, tôi không có sở thích nhặt rác.”
“Nếu cô có bản lĩnh thì quản cho tốt người đàn ông của mình đi!”
Chu Thần Thần tức đến đỏ cả mắt, gương mặt trở nên dữ tợn.
Cô ta giơ tay định tát tôi một cái, nhưng cánh tay đã bị ai đó từ phía sau giữ chặt lấy.
“Mèo mả gà đồng phương nào mà dám đến tận cửa nhà họ Giang gây sự thế này?”
Tôi nhìn Hoắc Trầm Uyên với vẻ mặt ghét bỏ hất Chu Thần Thần sang một bên, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Chu Thần Thần ngã xuống đất, định mở miệng c.h.ử.i bới, nhưng vừa thấy đó là Hoắc Trầm Uyên thì lập tức im thin thít như gà mắc tóc.
Ai cũng biết Hoắc Trầm Uyên là người nóng tính.
Không giống như Hạ Kính Hiên lúc nào cũng ra vẻ ôn hòa.
Chu Thần Thần không dám đắc tội, chỉ đành lủi thủi rời đi.
Tôi nhìn bóng dáng t.h.ả.m hại của cô ta, rồi quay sang nhìn Hoắc Trầm Uyên.
“Cảm ơn anh nhé.”
Gương mặt nghiêm nghị của Hoắc Trầm Uyên thoáng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
“Không có gì.”
Nói xong anh còn bổ sung thêm một câu.
“Thật ra không có tôi thì cô cũng chẳng bị bắt nạt đâu.”
“Tôi thấy cô lúc nãy đã định giơ chân lên đá rồi.”
Tôi hơi ngượng ngùng, vội vàng nghiêng người mời Hoắc Trầm Uyên vào trong.
Hôm nay anh đã hẹn trước với bố tôi để bàn chuyện làm ăn.
Một số vấn đề còn tồn đọng của Giang thị vẫn cần phải xử lý.
Tôi ngồi một bên nghe một cách chán nản, tiện tay pha trà cho họ.
Trong lúc rảnh rỗi, tôi lướt điện thoại thì vô tình thấy một bài đăng mới.
Chỉ trong thời gian ngắn, nó đã nhanh chóng leo thẳng lên vị trí đầu bảng tìm kiếm.
Mà nhân vật chính lại là tôi và Hoắc Trầm Uyên!
Trong bài viết có vài tấm hình chụp trộm, chính là cảnh tôi và Hoắc Trầm Uyên đang nói chuyện trước cửa nhà lúc nãy.
Góc chụp trông rất mờ ám, Hoắc Trầm Uyên đang mỉm cười, còn tôi thì nheo mắt, ánh nhìn đầy tập trung vào anh.
Nội dung bài đăng còn gây sốc hơn.
[Giang Miên Miên của tập đoàn Giang thị
đã ngoại tình với Hoắc Trầm Uyên của tập đoàn Hoắc thị từ lâu.]
[Họ cấu kết với nhau để chiếm đoạt tài sản của Hạ thị!]
Bên dưới còn đính kèm thông tin về buổi họp báo giữa Hạ thị và Giang thị ngày hôm đó.
[Ngay tại buổi họp báo, Giang thị đã bán đứng Hạ thị!]
Từng câu từng chữ đều đầy tính công kích.
Phía dưới bài đăng, những người không rõ đầu đuôi câu chuyện đã bắt đầu c.h.ử.i bới dữ dội.
“Đúng là loại đàn bà rẻ tiền!”
“Tra nữ thông đồng với người ngoài để lừa tiền của chồng, thật quá đáng!”
“Đi tù đi! Tôi ủng hộ việc bỏ tù hạng người này!”
“Đúng đấy! Thảo nào họ ly hôn! Chắc chắn là ông chồng không chịu nổi cái sừng dài trên đầu rồi!”