Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bố tôi vui sướng uống thêm vài chén rượu, miệng không ngừng kêu đúng là quả báo!
Tôi cũng không còn bận tâm đến những việc đó nữa.
Mấy ngày nay, tôi đã bàn bạc kỹ với bố mẹ.
Giờ đây tôi thấy người nhẹ bẫng, có thể tìm một nơi phong cảnh hữu tình, thanh bình để dưỡng già.
Buổi tối, tôi bắt đầu lên mạng tìm xem các căn nhà.
Cuối cùng, cả nhà tôi đều nhất trí chọn Đại Lý.
Ở đó có núi có sông, có thể mua một mảnh vườn nhỏ, hằng ngày cắm hoa thưởng trà, hưởng thụ cuộc sống.
Trong thời gian này, Hoắc Trầm Uyên cũng hẹn tôi đi ăn vài lần.
Tôi hiểu rõ ý tứ trong ánh mắt anh ấy, nhưng hiện tại tôi tạm thời chưa có bất kỳ dự định nào khác.
Bố tôi cảm thấy có chút tiếc nuối.
Năm xưa, nhà họ Hoắc vốn cũng nằm trong danh sách cân nhắc để liên hôn.
Chỉ vì khi đó Hoắc Trầm Uyên đang ở nước ngoài nên chúng tôi mới không tiếp xúc, cuối cùng lại chọn trúng một kẻ không ra gì như Hạ Kính Hiên.
Tôi chỉ mỉm cười, không đáp lời.
Tôi tận hưởng những khoảng thời gian cuối cùng ở thành phố này, và cũng không từ chối những lời mời của Hoắc Trầm Uyên.
Hôm ấy, sau khi ăn cơm xong, công ty của Hoắc Trầm Uyên đột ngột có việc gấp.
Vì vậy anh ấy không tiện đưa tôi về nhà.
Tôi bỗng thấy ngẫu hứng nên quyết định đi bộ dạo mát một chút.
Đúng lúc này,
bất ngờ có kẻ lao ra từ trong con hẻm, dùng khăn bịt chặt lấy miệng tôi.
Tôi cứ thế bị lôi tuột lên một chiếc xe tải nhỏ.
Chiếc xe lảo đảo lao nhanh về phía ngoại thành,
trong lòng tôi không khỏi dâng lên một nỗi bất an và hoảng loạn tột độ.
Tôi âm thầm nhấn mấy nút trên đồng hồ, gửi tín hiệu cầu cứu đi.
Chỉ hy vọng, bản thân có thể sớm được cứu thoát!
Đến một khu nhà xưởng bỏ hoang, tôi bị bọn chúng lôi xuống xe.
Trước mặt tôi, Chu Thần Thần đang nở nụ cười đầy dữ tợn.
“Giang Miên Miên! Cuối cùng cũng có ngày cô rơi vào tay tôi!”
9.
Bị ném xuống đất, tôi chỉ có thể gắng sức lùi về phía sau.
Chu Thần Thần tiến lên một bước, giật mảnh vải đang bịt miệng tôi ra.
“Giang Miên Miên! Cô hại tôi thê t.h.ả.m quá rồi!”
Đôi mắt cô ta đỏ ngầu vì tức giận.
“Tất cả là tại cô! Hạ Kính Hiên không cần tôi nữa rồi! Cô có biết không hả!”
Nhìn dáng vẻ của Chu Thần Thần lúc này, tôi chỉ thấy cô ta đã hoàn toàn phát điên.
“Hạ Kính Hiên không cần cô thì cô đi mà bắt cóc anh ta, liên quan gì đến tôi?”
Chu Thần Thần không nói hai lời, giáng thẳng xuống mặt tôi một cái tát đau điếng.
Cú đ.á.n.h mạnh đến mức khiến đầu tôi lệch sang một bên.
Giọng nói của cô ta tràn đầy sự độc ác.
“Anh ấy thế mà lại cầu xin cô quay lại!”
“Rõ ràng hai người đã ly hôn rồi mà!”
“Anh ấy nói, chỉ cần tôi biến mất, có lẽ cô sẽ hồi tâm chuyển ý!”
“Cô biết không? Lần này anh ấy thực sự muốn tống khứ tôi ra nước ngoài!”
“Tôi không phục! Người ở bên cạnh anh ấy lâu như vậy rõ ràng là tôi!”
Nhìn bộ dạng điên cuồng của cô ta, tôi chỉ có thể không ngừng cầu nguyện người đến cứu mình sẽ nhanh hơn một chút.
“Chu Thần Thần! Cô bình tĩnh lại đi!”
“Không có Hạ Kính Hiên, cô vẫn có thể tìm được người khác mà!”
Nhưng lúc này Chu Thần Thần đã chẳng thể nghe lọt tai bất cứ điều gì nữa.
“Hạ Kính Hiên là người đàn ông tốt nhất mà tôi có thể tìm được rồi!”
“Tôi chỉ muốn anh ấy thôi!”
Nói xong, cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thâm thù đại hận.
Khóe môi cô ta nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và độc địa.
“Cô thử nói xem, nếu cô bị hủy hoại, biến thành một món hàng rách nát…”
“Liệu Hạ Kính Hiên có còn cần cô nữa không?”
“Còn cả Hoắc Trầm Uyên nữa!”
“Dựa vào cái gì mà hết người này đến người khác đều vây quanh cô chứ!”
Chu Thần Thần càng nói càng kích động, ánh mắt lộ rõ sự cố chấp đến cực đoan.
“Tôi sẽ khiến cô trở thành một con đàn bà lăng loàn cho thiên hạ chà đạp!”
“Để tôi xem lúc đó, bọn họ có ai còn thèm đoái hoài đến cô không!”
Dứt lời, Chu Thần Thần vẫy tay ra hiệu, lập tức có ba bốn gã đàn ông to con bước lên.
Trong mắt bọn chúng đầy vẻ dâm tà, nhe răng cười nham nhở tiến về phía tôi, đôi bàn tay thô kệch vươn thẳng tới.
Chu Thần Thần lấy điện thoại ra, bắt đầu quay phim về phía tôi.
Lòng tôi hoảng loạn tột độ, cố vùng dậy để chạy trốn.
Nhưng Chu Thần Thần chỉ cười một cách ác độc.
“Chạy đi? Tôi xem cô chạy đi đâu được!”
“Cô càng giãy giụa thì mới càng thú vị chứ!”
Tôi chưa chạy được mấy bước thì một gã phía sau đã túm chặt lấy tóc tôi.
Hắn lôi tôi ngược trở lại chỗ cũ, ngay khoảnh khắc hắn định xé rách quần áo tôi thì có người lao tới.