Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hạ Kính Hiên nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.
Cho đến khi tôi đưa ra bệnh án phẫu thuật, anh ta mới thực sự c.h.ế.t lặng.
Cả người anh ta run rẩy, đứng không vững, hốc mắt đỏ hoe.
“Miên Miên…”
“Anh sai rồi… Anh thực sự biết lỗi rồi…”
Nhìn bộ dạng đau khổ của Hạ Kính Hiên, lòng tôi chẳng hề gợn chút sóng nào.
Nghĩ lại những lời Chu Thần Thần từng nói, tôi chỉ cảm thấy người đàn ông này thật sự quá dơ bẩn.
Tôi xoay người định rời đi.
Cảm giác ghê tởm dâng trào, tôi dứt khoát hất mạnh tay anh ta ra.
Gương mặt Hạ Kính Hiên tràn đầy vẻ thống khổ.
“Miên Miên, con cái chúng ta rồi sẽ lại có thôi.”
“Chúng ta sẽ sinh thật nhiều con mà.”
“Anh cầu xin em, đừng ly hôn có được không?”
Tôi chẳng buồn liếc nhìn anh ta lấy một cái.
Bố tôi bước tới chắn trước mặt tôi.
“Hạ Kính Hiên, cậu và con gái tôi đã ly hôn rồi.”
“Đừng có mà đeo bám, không là tôi đ.á.n.h cho đấy!”
“Tôi đúng là mù mắt rồi, lúc trước mới để con gái mình gả cho hạng rác rưởi như cậu.”
Môi Hạ Kính Hiên run rẩy, mãi một lúc sau mới run cầm cập thốt lên một tiếng “Ba”.
Bố tôi hừ lạnh một tiếng rồi hộ tống tôi rời đi.
Ở góc rẽ, tôi thấy Chu Thần Thần đang nấp sau cột trụ, nhìn tôi với vẻ mặt đắc ý và phấn khích.
Lần này, chẳng đợi cô ta bước tới, tôi chủ động tiến lên giáng cho cô ta một cái tát nảy lửa.
“Chu Thần Thần, cái tát này tôi đã nhịn lâu lắm rồi!”
Chu Thần Thần lập tức thét lên chói tai.
“Kính Hiên, chị ta đ.á.n.h em!”
Nhưng lần này, Hạ Kính Hiên không đứng ra bảo vệ cô ta nữa.
Anh ta chỉ ngơ ngác nhìn tôi, trong ánh mắt vẫn còn nhen nhóm một tia hy vọng.
Cho đến khi thấy tôi dứt khoát rời đi mà không thèm quay đầu lại.
Tia sáng trong mắt Hạ Kính Hiên hoàn toàn lịm tắt.
Về đến nhà,
Bố mẹ lập tức bảo bảo mẫu chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn.
Lần này, chúng tôi đã thắng một trận oanh liệt.
Hôm đó, sau khi từ nhà Hạ Kính Hiên trở về.
Tôi đã bàn bạc kỹ lưỡng với bố.
Bố mẹ đã có tuổi, lại chỉ có mình tôi là con gái.
Tâm nguyện lớn nhất cả đời họ là được thấy tôi sống hạnh phúc.
Vậy mà Hạ Kính Hiên lại phụ bạc tôi.
Nếu cuộc sống của tôi không hạnh phúc, thì công ty có lớn mạnh đến mấy, tiền bạc có nhiều bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng để làm gì?
Hơn nữa, tôi cũng xót xa khi thấy bố đã già rồi mà vẫn phải lao tâm khổ tứ vì công ty.
Thế nên, tôi quyết định bán toàn bộ số cổ phần đang nắm giữ cho Hoắc thị.
Số cổ phần này vốn dĩ là để dành cho tôi và Hạ Kính Hiên.
Sau khi liên hệ, phía Hoắc thị đương nhiên rất sẵn lòng tiếp quản, hơn nữa còn đưa ra một mức giá khá hời.
Bố nhìn tôi với ánh mắt đầy an ủi.
“Con gái cưng của bố lớn thật rồi, thủ đoạn cũng sắc sảo đến vậy.”
“Thế này thì bố mẹ yên tâm rồi.”
Hốc mắt tôi hơi đỏ lên.
Mẹ lườm bố một cái đầy trách móc, rồi múc một bát canh đưa cho tôi.
“Canh gà mẹ ninh từ sáng sớm đấy, bổ lắm.”
“Chuyện bên ngoài mẹ không hiểu, nhưng quan trọng nhất vẫn là con phải giữ gìn sức khỏe.”
……
Thủ đoạn của Hoắc Trầm Uyên vô cùng đáng gờm, chỉ cần nhìn tin tức gần đây là thấy rõ.
Trong dự án hợp tác giữa Hoắc thị và Hạ thị, cho dù Hạ thị có lợi thế đi trước, nhưng hiện tại Hoắc thị lại giành được thế thượng phong.
Trong lúc Hạ thị đang rối như tơ vò, không ngờ Hạ Kính Hiên vẫn còn tâm trí để đeo bám tôi.
Anh ta ôm một bó hoa lớn đứng trước cửa nhà tôi.
“Miên Miên, anh muốn“
“theo đuổi lại em được không?”
Anh ta gầy đi thấy rõ, dưới cằm lún phún râu ria chưa cạo.
Thấy tôi xuất hiện, vẻ mặt anh ta lộ rõ sự tủi thân.
“Miên Miên, ngày nào anh cũng mất ngủ, cứ nhắm mắt lại là anh lại nhớ về những ngày hạnh phúc trước kia của chúng ta.”
Hốc mắt anh ta đỏ sậm.
“Anh thực sự không thể sống thiếu em được.”