Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Hạ Kính Hiên giáng một cú đá trời giáng vào người Chu Thần Thần.
Cô ta lăn xa hai ba mét, nôn ra một ngụm m.á.u tươi.
Hoắc Trầm Uyên cởi áo vest, vội vàng choàng lên người tôi.
Sắc mặt anh u ám vô cùng, tựa như một cơn bão sắp bùng phát.
Người của anh rất nhanh đã khống chế được mấy gã đàn ông kia.
Hoắc Trầm Uyên nhìn tôi với ánh mắt đầy xót xa.
“Em không sao chứ?”
Tôi khẽ lắc đầu.
Khi nhìn thấy dấu bàn tay trên mặt tôi, sắc mặt anh càng trở nên khó coi hơn bao giờ hết.
“Đừng để sót một tên nào.”
“Bẻ gãy tay bọn chúng cho tôi!”
Hiện trường lập tức vang lên những tiếng la hét t.h.ả.m thiết.
Hạ Kính Hiên cũng không buông tha cho Chu Thần Thần, anh ta bóp chặt lấy cổ cô ta.
“Đồ tiện nhân!”
“Sao cô dám động đến Giang Miên Miên hả!”
Chu Thần Thần thấy chuyện đã bại lộ, liền từ bỏ mọi sự giả tạo mà quay sang đốp chát.
“Hạ Kính Hiên, anh thì tốt đẹp cái nỗi gì?”
“Lúc ở trên giường với tôi, sao anh không thấy xót cho Giang Miên Miên đi!”
“Bây giờ còn bày đặt diễn trò thâm tình cho ai xem!”
“Giang Miên Miên căn bản chẳng thèm nhìn lấy anh một cái đâu!”
Người Hạ Kính Hiên khựng lại, anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ đau khổ.
“Miên Miên…”
Tôi lạnh lùng lên tiếng.
“Hạ Kính Hiên.”
“Anh có nhớ ngày trước, anh định trừng phạt tôi thế nào không?”
“Anh nói tôi thuê người bắt cóc Chu Thần Thần, còn muốn sỉ nhục cô ta.”
“Giờ thì anh nhìn lại mấy người này đi, xem có thấy quen mắt không?”
“Hạ Kính Hiên, anh đúng là một thằng ngu, bị người ta dắt mũi như một con khỉ!”
Hạ Kính Hiên không nhịn được nữa, vung tay tát thật mạnh vào mặt Chu Thần Thần.
“Đều tại cô!”
“Đều là do cô đã chia rẽ mối quan hệ giữa tôi và Miên Miên!”
……
Những chuyện sau đó, tôi đã chẳng còn quan tâm nữa.
Hoắc Trầm Uyên đã đưa tôi rời khỏi nơi đó.
Trên đường đi, tôi tò mò lên tiếng hỏi.
“Sao anh lại tới đây cùng Hạ Kính Hiên vậy?”
Hoắc Trầm Uyên trầm giọng giải thích.
“Tôi nhận được cuộc gọi từ em nhưng không thấy tiếng, sợ em xảy ra chuyện.”
“Nên tôi lập tức cho người trích xuất camera để tìm em.”
“Vừa vặn lại gặp Hạ Kính Hiên ở ngã tư.”
“Anh ta nói định đưa Chu Thần Thần ra nước ngoài, nhưng cô ta đã bỏ trốn.”
“Anh ta cũng vừa mới điều tra ra Chu Thần Thần đang ở đây.”
Nghe xong, tôi chỉ thấy cạn lời.
Sau chuyện lần này,
bố mẹ tôi lập tức đẩy nhanh kế hoạch rời đi.
Họ cảm thấy cứ ở cùng một thành phố với Hạ Kính Hiên thì chẳng có chuyện gì tốt lành cả.
Ngày chúng tôi rời đi.
Hạ Kính Hiên đã xuất hiện.
Anh ta trông vô cùng lôi thôi với bộ râu lởm chởm, quần áo thì nhăn nhúm hết cả.
“Miên Miên, anh thực sự không còn cơ hội nào nữa sao?”
“Chu Thần Thần đã bị anh tống sang châu Phi rồi,”
“cả đời này cô ta cũng không thể quay về được nữa đâu!”
“Miên Miên, anh đã báo thù cho em rồi.”
“Những gì cô ta định làm với em, anh đã bắt cô ta phải gánh chịu gấp trăm ngàn lần!”
Tôi lạnh lùng đáp lại.
“Anh tốt nhất là nên biến đi càng xa càng tốt.”
“Mọi đau khổ của tôi đều là do anh mang lại.”
“Bao gồm cả vụ bắt cóc lần này, suýt chút nữa tôi đã bị hại c.h.ế.t.”
“Bất kể anh đã làm gì, khởi nguồn của mọi chuyện vẫn là do anh.”
“Thật sự là vừa dơ bẩn lại vừa xui xẻo!”
Hạ Kính Hiên như kẻ mất hồn, lảo đảo rời đi.
Hoắc Trầm Uyên tiến lại gần.
“Tôi có thể đến Đại Lý tìm em không?”
Anh nhìn tôi chằm chằm.
“Có lẽ một ngày nào đó tôi không bận nữa, khi đi ngang qua Đại Lý,”
“em cũng nên mời tôi một chén trà chứ?”
“Được thôi.”
Tháng thứ ba sau khi định cư ở Đại Lý,
chúng tôi nuôi hai con mèo và một chú chó.
Trong sân nhà lúc nào cũng náo nhiệt.
Thỉnh thoảng còn có mấy bé ch.ó mèo đi lạc bên ngoài ghé vào chơi.
Bố mẹ ngày nào cũng ra bờ hồ Nhĩ Hải đi dạo.
Khi về thì ngồi uống trà, sưởi nắng.
Đến tháng thứ tư, Hoắc Trầm Uyên đã tới.
Anh trút bỏ bộ âu phục gò bó, diện một chiếc sơ mi sạch sẽ và quần jean năng động.
“Đi ngang qua đây, liệu tôi có thể xin một chén trà không?”
Tôi khẽ nghiêng người nhường lối.
“Được ạ.”
HẾT.