Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tại buổi họp báo, phóng viên tập trung đông nghịt.
Bố tôi và Hạ Kính Hiên đang ngồi trên khán đài.
Tôi đứng ở phía dưới quan sát.
Cách đó không xa, Chu Thần Thần đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán độc.
Cô ta chậm rãi tiến về phía tôi.
“Giang Miên Miên, sao cô lại mặt dày bám dai như đỉa thế.”
“Cô không thấy Kính Hiên đã thay lòng rồi sao?”
“Anh ấy sớm đã hết yêu cô rồi! Nếu không phải vì đứa con, anh ấy đã ly hôn với cô lâu rồi!”
Tôi thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn Chu Thần Thần lấy một cái.
Nhưng cô ta lại càng được đà lấn tới.
“Giang Miên Miên, cô có biết ngày hôm đó chúng tôi đã cuồng nhiệt thế nào không?”
“Anh ấy biết tôi sắp đi, nên ở trên giường không biết đã đòi hỏi tôi bao nhiêu lần.”
“Chắc là anh ấy đã không còn mặn nồng với cô từ lâu rồi nhỉ?”
Giọng nói của Chu Thần Thần vang lên như tiếng thì thầm của một con rắn độc.
Tôi siết chặt nắm đấm, cố kìm nén ham muốn tát cho cô ta một cái.
Nhưng vở kịch hay vẫn còn ở phía sau, tôi phải nhẫn nhịn.
Thấy tôi không có phản ứng gì, Chu Thần Thần chỉ có thể hậm hực ngồi xuống bên cạnh.
Buổi họp báo bắt đầu đúng giờ.
Bố tôi ngồi bên cạnh, mỉm cười đầy chừng mực.
Sau khi giới thiệu xong dự án hợp tác mới nhất, ngay lúc chuẩn bị ký tên, bố tôi đột nhiên đứng dậy.
“Khoan đã, Hạ tổng.”
Hạ Kính Hiên ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Còn tôi thì đứng dậy, bước thẳng lên sân khấu.
“Hôm nay, tập đoàn Giang thị chúng tôi cũng có một tin tức muốn công bố.”
Tôi lướt mắt nhìn Hạ Kính Hiên một cái nhẹ nhàng.
Trong lòng Hạ Kính Hiên bỗng dâng lên một nỗi bất an không rõ lý do.
Anh ta định tiến lên ngăn cản tôi nhưng đã bị bố tôi chặn lại.
Tôi khẽ cười rồi tiếp tục nói.
“Giang thị đã bán toàn bộ cổ phần cho tập đoàn Hoắc thị.”
“Kể từ nay, việc hợp tác giữa Giang thị và Hạ thị sẽ do Hoắc thị tiếp quản.”
Tập đoàn Hoắc thị và Hạ thị vốn là đối thủ không đội trời chung.
Dự án này Hoắc thị đã muốn nhúng tay vào từ lâu, nhưng Hạ thị luôn kiểm soát gắt gao.
Khiến Hoắc thị không có cơ hội can thiệp.
Lần này, cơ hội đó là do chính tay tôi dâng tặng.
Hạ Kính Hiên lao tới định cướp micro nhưng tôi đã nhanh chóng né được.
Tôi thản nhiên lấy ra một bản tài liệu, trình chiếu lên màn hình lớn.
Giây tiếp theo, toàn bộ hội trường rơi vào tĩnh lặng.
5.
Đó là một bản thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký của Hạ Kính Hiên.
“Tôi và Hạ Kính Hiên đã thỏa thuận ly hôn! Kể từ nay về sau, hai bên không còn bất kỳ quan hệ nào nữa!”
Sắc mặt Hạ Kính Hiên thay đổi chóng mặt.
“Giang Miên Miên! Tôi chưa hề đồng ý ly hôn! Sao cô dám!”
Tôi đưa bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt Hạ Kính Hiên, mặt anh ta lập tức cắt không còn giọt máu.
……
Hiện trường im phăng phắc, những tin tức chấn động liên tiếp khiến họ không kịp phản ứng.
Các phóng viên chỉ biết điên cuồng dùng điện thoại và máy quay ghi lại, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết đắt giá nào.
Thấy dáng vẻ cứng đờ của Hạ Kính Hiên, thậm chí có phóng viên bạo dạn bắt đầu đặt câu hỏi.
“Hạ tổng, xin hỏi anh có biết chuyện xảy ra ngày hôm nay không?”
“Tình huống đột ngột như thế này, Hạ tổng có điều gì muốn nói không ạ?”
Hạ Kính Hiên đột nhiên bừng tỉnh, mặt mày đỏ gay, vẻ mặt trở nên dữ tợn.
“Cút! Tất cả cút hết cho tôi!”
Các phóng viên đều bị dọa sợ bởi bộ dạng điên cuồng của Hạ Kính Hiên.
Vẻ mặt anh ta vẫn có chút không cam lòng, đứng chần chừ tại chỗ.
Lúc này, Hoắc Trầm Uyên của tập đoàn Hoắc thị từ trong góc khuất bước ra.
“Tiếp theo đây, phía Hoắc thị xin giới thiệu với mọi người về dự án hợp tác giữa Hoắc thị và Hạ thị.”
Các phóng viên lập tức vây quanh lấy Hoắc Trầm Uyên.
Nhân cơ hội này, tôi và bố lặng lẽ lách ra khỏi đám đông.
Đến lúc này Hạ Kính Hiên mới sực tỉnh.
Anh ta chặn đường tôi và bố ngay ở góc rẽ.
“Miên Miên, em hận anh đến thế sao?”
Ánh mắt anh ta tràn ngập vẻ bi thương.
“Anh biết anh sai rồi.”
“Anh cũng đã nhận lỗi rồi mà, sao em không thể cho anh thêm một cơ hội nữa?”
“Chúng ta còn có con mà? Em muốn con mình“
“vừa sinh ra đã không có bố ở bên cạnh sao?”
Tôi bật cười, một nụ cười tàn nhẫn và đầy mỉa mai.
“Hạ Kính Hiên, anh còn mặt mũi mà nhắc đến con sao?”
“Đứa bé đó đã c.h.ế.t từ cái lúc anh chọn đi theo Chu Thần Thần rồi!”
“Chính vào cái ngày hôm đó, cái ngày đi khám t.h.a.i định mệnh ấy.”
“Nó đã không còn nữa rồi!”