CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 15-04-2026
Lượt xem: 79

Trong buổi đấu giá, cô trợ lý nhỏ của vị hôn phu lỡ tay giơ bảng hai lần.

Lần thứ nhất, cô ta cố tình nâng giá thêm đúng ba triệu đồng để nẫng tay trên sợi dây chuyền của vợ đối tác. Bị Thịnh Đình quở trách, cô ta chỉ thè lưỡi nũng nịu:

“Ai bảo chồng bà ta cứ làm khó sếp mãi làm gì, em chỉ muốn cho bà ta một bài học thôi!”

Rõ ràng là ngang ngược vô lễ, nhưng câu nào cũng tỏ ra đang bất bình thay Thịnh Đình. Chọc cho anh ta bật cười.

Lần thứ hai, cô ta tuyên bố “điểm thiên đăng” – bao giá đến cùng, rồi chớp mắt vô tội nhìn tôi:

“Sếp Ôn à, tuổi của chị không còn hợp với màu hồng nữa đâu, chi bằng nhường cho em đi.”

Nhìn mức giá bị đẩy lên vùn vụt qua từng vòng, Thịnh Đình bất lực thở dài: “Ôn Hòa, da em ngả vàng không hợp màu hồng đâu, nhường cô ấy đi.”

1

Quy mô buổi đấu giá này không lớn, giá trị các món đồ sưu tầm đa phần đều chưa tới chục tỷ đồng. Người đứng ra tổ chức là giám đốc Lâm “con”, con trai một đối tác làm ăn của tôi. Cậu chàng mới đi du học về bèn mở buổi đấu giá từ thiện này để tạo mối quan hệ. Để chống lưng cho con trai, đích thân giám đốc Lâm “bố” đã mang thiệp mời đến tận nhà tôi, chứ nếu không, tôi cũng chẳng buồn tới.

Nhưng tôi không ngờ mình lại chạm mặt Thịnh Đình ở đây.

“Chúc mừng giám đốc Thịnh của tập đoàn Công nghệ Thịnh Thế đã đấu giá thành công món đồ với mức giá hai mươi mốt tỷ lẻ ba triệu đồng!”

Ba tiếng búa gõ chốt giá vang lên.

Trần Dao đắc ý đứng phắt dậy, hơi cúi người về phía Hà phu nhân. Hà phu nhân vốn nổi tiếng ôn hòa nhã nhặn, nay sắc mặt cũng hiếm hoi sầm lại.

Xung quanh lập tức rộ lên những tiếng xì xào to nhỏ:

“Làm gì có kiểu đấu giá như thế, nâng thêm đúng ba triệu bạc.”

“Ai mà chẳng biết dạo này Hà phu nhân đang nhức đầu vì bị tiểu tam quậy phá cơ chứ, con ranh kia chắc chắn là cố tình.”

Thịnh Đình cau mày, chính anh ta cũng cảm thấy Trần Dao làm hơi quá. Thế nhưng Trần Dao lại thè lưỡi nũng nịu:

“Ai bảo chồng bà ta cứ chây ì không chịu thanh toán tiền dự án làm gì, em chỉ muốn cho bà ta một bài học thôi! Ba triệu thì sao chứ, em cứ thích số 3 đấy.”

Giọng cô ta không lớn, nhưng dư sức để tất cả mọi người ở đây nghe rõ. Sắc mặt Hà phu nhân càng thêm khó coi.

Nhìn bộ dạng ngang ngược, vô phép vô tắc của Trần Dao, Thịnh Đình thế mà lại bật cười sủng nịnh:

“Em đấy, lần sau không được bốc đồng thế nữa đâu.”

Tiểu Tuyết ngồi cạnh không nhịn được bèn quay sang nhìn tôi: “Sếp Ôn, chuyện này…”

Tôi thu ánh nhìn lại, bưng ly cà phê do chính tay giám đốc Lâm “con” pha lên. Mùi hương ngào ngạt, hình vẽ latte art cũng rất đẹp. Nhưng thật đáng tiếc, ly cà phê này tôi nuốt không trôi nổi nữa.

Vật phẩm tiếp theo nhanh chóng được đưa lên sàn. Đó là một sợi dây chuyền kim cương hồng.

Giá khởi điểm: Mười tỷ rưỡi.

Tiểu Tuyết lập tức giơ bảng. Mục đích tôi đến đây hôm nay chính là vì món đồ này. Mức giá khá phải chăng, chốt ở khoảng ba mươi lăm tỷ cũng xem như nể mặt nhà họ Lâm rồi. Hơn nữa, đằng nào lát nữa tôi cũng phải quậy tung sự kiện của cậu ta lên, nên cứ coi như đây là phí bồi thường trước vậy.

Khi giá được nâng đến hai mươi tám tỷ, đã chẳng còn mấy ai ra giá nữa. Đều là người trong giới với nhau, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp. Mọi người đa phần chỉ hô giá mang tính tượng trưng ủng hộ, chứ hiếm khi có ai cắn răng bám riết không buông.

MC gõ hai tiếng búa. Nhưng ngay lúc nhịp búa thứ ba chuẩn bị giáng xuống, Trần Dao lại giơ bảng:

“Điểm thiên đăng!”

Lời vừa dứt, ánh mắt của cả hội trường lập tức đổ dồn về phía cô ta.

Luật “điểm thiên đăng” – bên gọi sẽ tự động theo bất kỳ mức giá nào đối thủ đưa ra cho đến khi thắng thầu – vốn rất hiếm thấy trong giới. Trừ khi có tư thù, muốn sống chết chèn ép đối phương, chứ chẳng ai rảnh rỗi đi làm cái việc xôi hỏng bỏng không, hại người hại cả mình như thế.

Trần Dao hất tóc, quay đầu lại nở nụ cười đầy khiêu khích với tôi:

“Sếp Ôn à, tuổi của chị không còn hợp với màu hồng nữa đâu, chi bằng nhường cho em đi.”

2

Nghe Trần Dao gọi thế, Thịnh Đình giật mình ngoảnh lại. Lúc này anh ta mới phát hiện tôi cũng có mặt ở đây. Ánh mắt của đám đông lập tức dời từ Trần Dao sang tôi.

“Sao tôi cứ có cảm giác tiểu tam đang công khai khiêu khích chính thất ấy nhỉ?”

“Sếp Ôn và giám đốc Thịnh đính hôn rồi mà, bà nói thế chuẩn quá còn gì.”

“Bảo sao con ả đó lại muốn làm khó Hà phu nhân, hóa ra vì nó cũng là loại tiểu tam chuyên phá hoại gia đình người khác.”

“Chuẩn bị có kịch hay để xem rồi, sếp Ôn tiếng tăm lẫy lừng đâu phải dạng hiền lành gì.”

Chuyện tôi và Thịnh Đình đính hôn, người trong giới ai nấy đều rõ. Năm đó, không ít kẻ ghen tị với vận may chó ngáp phải ruồi của anh ta, gia tộc sắp phá sản đến nơi rồi mà lại bám được vào cái phao cứu sinh là tôi. Thế mà bây giờ, anh ta lại trắng trợn dung túng cho cô trợ lý nhỏ cướp đồ của tôi ngay dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người.

Tiểu Tuyết liếc nhìn tôi một cái để dò xét, tay vẫn không ngừng giơ bảng nâng giá.

“Bảy mươi tỷ.”

“Một trăm lẻ năm tỷ.”

“Một trăm bốn mươi tỷ.”

Sắc mặt Thịnh Đình ngày càng đen sì.

Theo quy định của buổi đấu giá, một khi đã “điểm thiên đăng”, dù tôi có đẩy lên mức giá trên trời nào thì bên đó cũng phải cắn răng mà theo thầu. Trơ mắt nhìn giá đã chạm mốc một trăm bảy mươi lăm tỷ, Thịnh Đình cuống cuồng đứng phắt dậy:

“Ôn Hòa, đủ rồi đấy!”

Tôi nhướng mày. Nhiêu đây đã thấm tháp vào đâu.

Chỉ vỏn vẹn mười mấy giây ngắn ngủi, Trần Dao đã bay sạch vẻ ngông cuồng lúc nãy. Nghe những con số khổng lồ MC liên tục xướng lên, mặt mũi cô ta cứ thế trắng bệch ra như tờ giấy.

Thịnh Đình đi thẳng đến bên cạnh tôi, gượng gạo nhếch khóe môi: “Ôn Hòa, đừng nâng giá nữa.”

Tôi ngước mắt nhìn anh ta. Nói thật lòng, ngoại hình của Thịnh Đình đúng là không chê vào đâu được. Nếu không thì sao có thể khiến một kẻ ý chí sắt đá như tôi phải mủi lòng năm đó cơ chứ.

Lúc nhà họ Thịnh ngấp nghé bờ vực phá sản, anh ta đã quỵ lụy cầu xin khắp cái đất Giang Thành này, để rồi cuối cùng quỳ rạp dưới cơn mưa trước cổng nhà tôi. Trong lúc anh ta tuyệt vọng cùng cực nhất, chỉ có tôi là người duy nhất chìa tay ra kéo anh ta đứng lên.

Anh ta từng thề thốt, chỉ cần cứu được gia tộc họ Thịnh, bắt anh ta làm trâu làm ngựa gì cũng cam lòng. Anh ta còn bảo, tôi không chỉ là người yêu, mà còn là ân nhân cứu mạng, cả đời này anh ta tuyệt đối không bao giờ phản bội tôi.

Hình ảnh người đàn ông cao ngạo trước mắt và dáng vẻ thiếu niên quỳ gối hèn mọn năm nào chợt chồng lên nhau, rồi lại tàn nhẫn xé rách. Thiếu niên năm ấy, nay đã vỡ vụn triệt để trong mắt tôi.

Thấy tôi nãy giờ vẫn im lặng, Thịnh Đình cắn răng ném ra một câu:

“Ôn Hòa, da em ngả vàng không hợp màu hồng đâu, nhường cô ấy đi.”

“Choang!”

Cả ly cà phê trên tay bị tôi đập thẳng vào trán Thịnh Đình. Chiếc ly gốm vỡ toang, cứa một vết cứa ứa máu trên trán anh ta. Máu tươi quyện cùng nước cà phê nâu đặc nhanh chóng làm bẩn vạt áo sơ mi trắng muốt.

“Á! Chị làm cái trò gì anh ấy thế hả!”

3

Trần Dao hét lên chói tai rồi vội vàng lao tới. Cô ta luống cuống tay chân, rớt nước mắt lau vệt cà phê cho Thịnh Đình. Nhìn vết thương rỉ máu trên trán anh ta, cô ta xót xa đến đỏ hoe cả mắt.

“Đồ đàn bà độc ác, sao chị có thể ra tay tàn nhẫn như vậy chứ…”

Lời còn chưa dứt, Tiểu Tuyết đã cực kỳ nhanh trí nhét luôn ly cà phê của mình sang tay tôi.

“Á!”

Một tiếng thét chói tai nữa lại xé toạc không gian. Khẩu vị của Tiểu Tuyết rất đặc biệt, con bé chỉ thích uống Americano nóng rẫy. Mà ly này lại vừa khéo mới được phục vụ bưng lên, vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Da thịt mỏng manh của Trần Dao bị hất cà phê nóng bỏng đến tấy đỏ, kiểu tóc được búi chải tỉ mỉ giờ xẹp lép rối nùi. Chiếc váy dạ hội nhỏ màu trắng kiêu kỳ cũng chung số phận thê thảm, loang lổ vết ố. Bộ dạng nhếch nhác ướt sũng cà phê của cô ta và Thịnh Đình lúc này, trông đúng là xứng đôi vừa lứa đáo để.

Mặc kệ bọn họ, tôi hất tay nhận lấy tấm bảng từ Tiểu Tuyết, lạnh lùng ra giá:

“Ba trăm năm mươi tỷ.”

Thịnh Đình đang mải xuýt xoa kiểm tra xem Trần Dao có bị bỏng nặng không chợt cứng đờ người. Còn Trần Dao thì sốc đến mức quên luôn cả việc rặn nước mắt. Hai người bọn họ trân trối nhìn tôi chằm chằm như nhìn sinh vật lạ.

Cả hội trường bùng nổ những tiếng xì xào bàn tán.

“Đấu giá mà có thể hét giá điên rồ kiểu này sao?”

“Theo luật thì đẩy lên mức giá này bên tổ chức sẽ phải xác minh tài sản tại chỗ. Nhưng chỉ cần sếp Ôn qua được bước chứng minh tài chính, thì mức giá này hoàn toàn hợp lệ.”