CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Dưới sự ngầm chỉ đạo của tôi, những kẻ từng xưng huynh gọi đệ với Thịnh Đình lập tức giậu đổ bìm leo.
Bố tôi nhất thời không chịu nổi đả kích, lăn ra ốm liệt giường.
Ôn Sâm thì không phải loại chịu ngồi chờ chết. Anh ta lén lút bắt mối với Thịnh Đình. Nhưng dạo này Thịnh Đình cũng chẳng khấm khá gì, làm gì dư hơi mà chìa tay ra cứu vớt Ôn Sâm. Ba trăm năm mươi tỷ đồng tiền mặt kia đã bòn rút sạch sành sanh ví của anh ta. Phải sang tận quý sau tập đoàn Thịnh Thế mới nhận được đợt thanh toán lớn tiếp theo.
Nghe nói anh ta đã phải vội vàng bán tháo mấy chiếc siêu xe. Vừa mới giải quyết xong bài toán dòng tiền trước mắt thì phía công ty lại tiếp tục xảy ra chuyện.
Chúng tôi tung hê hết bằng chứng Thịnh Thế trốn thuế, hối lộ sai quy định, thông đồng dàn xếp thầu. Từng tội danh trong số đó cũng đủ để Thịnh Đình lên bờ xuống ruộng.
Bây giờ cả cõi mạng đều đang chửi rủa anh ta là đồ ăn cháo đá bát, chửi tập đoàn Thịnh Thế là cái ổ vô ơn bạc nghĩa. Không ít quản lý cấp cao và cổ đông hay hoạt động trên mạng xã hội cũng bị vạ lây.
Thịnh Đình tuổi đời còn trẻ, vốn dĩ đã có nhiều cổ đông không phục. Lần này lại gây ra cơ sự tày đình, đám cổ đông đó lập tức tụ tập làm loạn. Thậm chí bọn họ còn có ý định “thí tốt giữ xe”, muốn ép một mình anh ta phải đứng mũi chịu sào.
Nếu không phải trong tay vẫn còn nắm giữ hợp đồng với bên giám đốc Hà, Thịnh Đình lúc này e là đã bị Hội đồng quản trị đình chỉ công tác từ đời nào rồi.
Tiểu Tuyết kể với tôi, mấy ngày nay hôm nào Thịnh Đình cũng mò đến công ty tìm tôi. Không gặp được tôi thì anh ta cứ đứng lỳ ra đợi. Vài cô nhân viên trẻ trong phòng thư ký thấy vậy còn có chút mủi lòng: “Hay là sếp Thịnh biết lỗi thật rồi ạ? “
Nghe Tiểu Tuyết kể lại, tôi không nhịn được bật cười.
Anh ta nào phải biết mình sai, anh ta là biết mình tiêu đời rồi thì có.
Chuyến công tác kết thúc, lúc tôi quay về Giang Thành đã là nửa tháng sau. Tại bữa tiệc tối của nhà họ Hà, tôi lại chạm mặt Thịnh Đình.
Anh ta gầy rộc đi trông thấy, quầng mắt thâm sì. Khác hẳn với dáng vẻ hăng hái phong độ của nửa tháng trước, anh ta giờ bị đẩy ra ngoài rìa đám đông, trông có vẻ thất thế thảm hại.
Hà Ý Linh nhìn theo hướng mắt của tôi: “Đây là bạn trai cũ của cô đấy à? Chẳng ra làm sao. “
Tôi nhấp một ngụm rượu vang. Quả thực chẳng ra làm sao.
Hà Ý Linh tưởng nói thế sẽ chạm vào vết thương lòng của tôi, cô nàng vỗ vỗ vai tôi an ủi: “Xùy, ai mà chẳng có lúc mù dở. Tôi quen nhiều đàn em khóa dưới ngon nghẻ hơn gã này nhiều, để hôm nào tôi giới thiệu cho vài mối. “
Tôi bị cô nàng chọc cười: “Được thôi. “
Chuyến công tác này tôi đã thực sự được lĩnh giáo bản lĩnh của Hà Ý Linh. Học hành và yêu đương cái nào cũng mượt, chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, tôi đã chứng kiến cô nàng thay đến ba đời bạn trai.
Thịnh Đình cũng đã để ý đến phía chúng tôi. Bữa tiệc này mời không ít các ông chủ lớn trong ngành. Theo lý mà nói, vì e ngại mối quan hệ sứt mẻ giữa tôi và Thịnh Đình, ban tổ chức sẽ không gửi thiệp mời cho tôi mới phải. Thế nên lúc nhìn thấy tôi, anh ta tỏ ra cực kỳ kinh ngạc.
“A Hòa, sao em lại ở đây? “
Tôi khẽ lắc ly rượu trên tay: “Ôn thị cũng là nhà cung cấp mục tiêu của tập đoàn Hà thị, anh đến được thì sao tôi lại không? “
Thịnh Đình khựng lại một nhịp, lúc này mới sực nhớ ra tôi cũng làm mảng pin năng lượng. Anh ta sấn tới nắm lấy tay tôi, hạ thấp giọng: “Chúng ta nói chuyện chút đi. “
“Em biết mối quan hệ giữa anh và Hà thị mà, em không có cửa đâu. Anh còn quen biết mấy đối tác cũng khá lắm, nếu em chịu nói chuyện với anh, anh có thể giới thiệu cho em. “
11
“Không khiến anh phải lo. “
Hà Ý Linh đã mở miệng đáp thay tôi. Bị ngắt lời, Thịnh Đình bực dọc quay sang nhìn Hà Ý Linh. Nhưng khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt cô ấy, anh ta sững người.
Anh ta thốt lên khó tin: “Sao cô lại ở đây? “
Tôi suýt nữa thì quên mất, Thịnh Đình từng nhìn thấy ảnh của Hà Ý Linh rồi. Theo đúng kế hoạch của lão Hà, Hà Ý Linh tuyệt đối không được phép xuất hiện ở trong nước.
Thịnh Đình bắt đầu đánh hơi thấy mùi bất thường. Anh ta liếc mắt nhìn quanh hội trường một vòng, chợt kinh hãi nhận ra với tư cách là chủ nhà nhưng lão Hà lại không hề lộ diện.
“Rốt cuộc là chuyện gì thế này? “
Tôi cong đuôi mắt mỉm cười.
Nhìn nụ cười của tôi, trái tim anh ta như rơi thẳng xuống đáy vực. Bản hợp đồng với Hà thị là con bài mặc cả duy nhất của anh ta lúc này. Nếu đến cả con bài này cũng bị tước mất, thì anh ta vĩnh viễn không còn ngày ngóc đầu lên nổi.
Tôi nhích lại gần anh ta, thì thầm nhẹ bẫng: “Thịnh Đình, còn nhớ lời thề năm xưa của anh không? “
Chỉ trong vỏn vẹn mấy chục giây, trán anh ta đã lấm tấm mồ hôi hột. Giọng anh ta run rẩy: “A Hòa, anh sai rồi, anh với con trợ lý kia chẳng có quan hệ gì sất, là do anh ma xui quỷ khiến, là lỗi của anh. .. “
Tôi giơ tay lên cắt ngang bài ca xám hối của anh ta: “Anh từng nói, nếu phản bội tôi, sẽ chết không được tử tế. “
Anh ta nhìn tôi chằm chằm đầy hoảng loạn.
Tôi phớt lờ lách qua người anh ta, kéo tay Hà Ý Linh rời đi. Nhưng tôi mới bước được hai bước, phía sau lưng bỗng vang lên một tiếng “phịch” rõ to.
Thịnh Đình quỳ rạp cả hai đầu gối xuống sàn, gào lên: “A Hòa, anh yêu em, anh không thể sống thiếu em được, cầu xin em tha thứ cho anh đi! “
Tiếng gào của anh ta lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người có mặt trong sảnh tiệc.
“Chà chà, sếp Thịnh đang diễn trò gì thế này? “
“Muốn dỗ dành bạn gái thì cũng phải xem lại hoàn cảnh chứ. “
Trong đám khách khứa cũng có vài người từng tham gia buổi đấu giá hôm nọ.
“Mấy người không biết đâu, dạo trước Thịnh Đình chơi ngông ‘điểm thiên đăng’ hớt tay trên món đồ sếp Ôn nhắm trúng. Đấy, giờ thì cặp đôi chênh lệch này cãi nhau to rồi. “
“Thế thì đáng đời. “
“Nhưng mà dám quỳ gối trước bàn dân thiên hạ thế này, gã Thịnh Đình này cũng si tình gớm. “
Nghe tiếng mọi người xì xào bàn tán, Thịnh Đình như được tiếp thêm sức mạnh, anh ta lết gối xích lại gần tôi. Đôi mắt anh ta chan chứa một sự thâm tình giả tạo.
“A Hòa, anh hứa, từ nay về sau trợ lý xung quanh anh sẽ thay hết thành nam giới, tuyệt đối không để em phải hiểu lầm nữa. Chúng ta đừng giận dỗi nhau nữa có được không? “
Thịnh Đình đã quỳ gối trước tôi hai lần.
Lần đầu tiên, anh ta đổi được đống tiền thật vàng thật để cứu vớt cơ đồ. Lần thứ hai, anh ta lại ngây thơ mơ tưởng sẽ đổi lấy được sự tha thứ của tôi.
Chẳng lẽ anh ta tưởng “đầu gối nam nhi mạ vàng” là có thật đấy à.
Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nữ eo éo cất lên phá vỡ bầu không khí gượng gạo: “Anh Đình, anh đang làm cái gì vậy! “
Trần Dao nhào tới: “Có phải chị ta lại ức hiếp anh nữa không? “
Cô ả trừng mắt nhìn tôi: “Cái loại đàn bà như chị đúng là quá quắt, chị không tha cho bọn tôi được à? Anh Đình vốn dĩ đâu có yêu ch. .. “
“Chát! “
“Câm miệng ngay! “
12
Giọng điệu tru tréo của Trần Dao bỗng chốc đứt bặt. Cô ta bưng một bên má, không dám tin mà quay người lại.
“Thịnh Đình, anh. .. anh đánh em? “
Đâu chỉ mỗi Trần Dao, tất cả mọi người có mặt ở đó đều trợn tròn mắt. Cái tên Thịnh Đình này vậy mà dám ra tay đánh đàn bà.
Hà Ý Linh nhịn không nổi liền huých cùi chỏ vào người tôi: “Cái gu chọn đàn ông của cô tởm thật sự. “
Giọng cô nàng không giấu nổi vẻ khinh bỉ. Chẳng hiểu sao tự dưng tôi cũng thấy nhục nhã lây.
Nước mắt Trần Dao rơi từng giọt lã chã xuống sàn. Trên cổ cô ả vẫn còn đeo lủng lẳng sợi dây chuyền hơn ba trăm tỷ – kỷ vật tượng trưng cho tình yêu oanh liệt của hai người bọn họ.
Cô ả ôm mặt, khản giọng gào lên chất vấn: “Em việc gì cũng suy nghĩ cho anh, đến tận lúc mẹ anh ốm đau cũng là một tay em hầu hạ chăm sóc, thế mà anh dám đánh em à? “
“Cô nói hươu nói vượn cái gì thế hả! Tôi không cho phép cô châm ngòi ly gián tình cảm giữa tôi và vị hôn thê của tôi! “