CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Dừng toàn bộ mọi dự án hợp tác với tập đoàn Thịnh Thế, rút hết người của đội dự án về. Bảo phòng Marketing lên bài với nội dung: Thịnh Đình vung ba trăm năm mươi tỷ vì tiểu tam, tôi chết tâm nên quyết định hủy hôn, Ôn thị và Thịnh Thế chính thức đoạn tuyệt. “
Nghe tôi nói vậy, Tiểu Tuyết sững sờ ngớ người. Trên thương trường, xưa nay tôi luôn chọn lối đi an toàn ổn định, vô cùng hiếm khi hành xử bốc đồng theo cảm tính.
“Sếp Ôn, làm thế này đúng là đòn chí mạng với Thịnh Thế, nhưng bên mình cũng sẽ chịu tổn thất không nhỏ đâu ạ. “
Tôi không đáp lời. Thay vào đó, tôi lấy một tập tài liệu từ trong két sắt ra đưa cho con bé.
Tôi không lừa Thịnh Đình, câu chuyện “Người nông dân và con rắn” tôi đã tận mắt chứng kiến từ thuở bé. Thế nên, ngay từ giây phút quyết định ra tay cứu vớt anh ta, tôi đã tự dọn sẵn cho mình một đường lui.
Tất cả những việc dơ bẩn mà Thịnh Đình nhúng chàm suốt những năm qua đều nằm hết ở đây. Từ những thủ đoạn mờ ám trên thương trường, cho đến những dính líu với thế giới ngầm. Tóm lại đều là những thứ dơ dáy không thể phơi bày ra ánh sáng.
Anh ta đã chán sống, thì tôi tiễn anh ta một đoạn vậy.
Tôi ném tập tài liệu lên bàn cho Tiểu Tuyết: “Tối mai chắc tôi sẽ phải đi công tác một chuyến. Tính từ lúc tôi rời đi, cứ cách sáu tiếng lại tung ra một phốt. “
Tiểu Tuyết đón lấy tập tài liệu. Lúc nhìn rõ những thứ bên trong, mắt con bé sáng rực lên. Ánh mắt nó nhìn tôi lại tăng thêm vài phần sùng bái kính nể.
Tôi mỉm cười, phẩy tay bảo con bé ra ngoài: “Đi làm đi, tôi có khách hẹn trước rồi, lát nữa bảo bà ấy vào thẳng văn phòng của tôi. “
Tiểu Tuyết cất kỹ tập tài liệu. Nhưng khi bước đến cửa, con bé chợt khựng lại. Nó thoáng chút ngập ngừng, song giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc và kiên định: “Chị Ôn Hòa, em sẽ luôn đứng về phía chị. “
Nhìn bộ dạng của con bé, nụ cười trên môi tôi dần thu lại. Trong lòng bỗng trào dâng một dòng nước ấm hiếm hoi. Giữa cái chốn danh lợi máu lạnh vô tình này, cũng chỉ có mỗi Tiểu Tuyết là thật lòng ở bên cạnh tôi.
Tiểu Tuyết đi chưa được bao lâu thì khách của tôi cũng tới. Tôi và Hà phu nhân chẳng phải mới gặp nhau lần đầu. Trước đây khi cùng Thịnh Đình tham dự tiệc tối của tập đoàn nhà họ Hà, chúng tôi cũng từng trò chuyện vài câu.
Bà ấy và giám đốc Hà đi lên từ hai bàn tay trắng, cùng nhau gây dựng nên đế chế thương mại như ngày hôm nay. Nhưng tất cả mọi người đều thừa hiểu, nếu không phải vì lão Hà kia không muốn bị chia mất một nửa gia sản lúc ly hôn, thì hai người họ đã đường ai nấy đi từ tám đời rồi.
Hà phu nhân chỉ sinh được một mụn con gái. Lão Hà lấy cớ rèn luyện con cái, đẩy thẳng cô bé sang Đức du học từ hồi cấp hai. Không ở trong nước, không được tiếp xúc với chuyện công ty, lại còn bị ép học cái ngành mỹ thuật râu ria vô thưởng vô phạt. Dã tâm của lão, người sáng mắt đều nhìn thấu: Lão chỉ muốn chặn đứng mọi cánh cửa để hai mẹ con họ không được đụng vào bất cứ thứ quyền lực nào của Hà thị, hòng dọn đường để lại toàn bộ gia sản cho đứa con trai ngoài giá thú.
Nhưng lão ta nằm mơ cũng không ngờ Hà Ý Linh lại có ý chí sắt đá đến vậy. Không thèm ngửa tay xin tiền gia đình lấy một xu, cô ấy vẫn tự mình bươn chải học lên đến tận Tiến sĩ ngành Tài chính.
Bây giờ Hà phu nhân muốn đón con gái về nước để tranh quyền đoạt vị, còn lão Hà lại muốn đày cô ấy ở nước ngoài mãi mãi. Hai bên gườm nhau, tạo thành thế giằng co bế tắc đến tận lúc này.
“Sếp Ôn, tôi muốn bàn chuyện hợp tác với cô. ” Hà phu nhân nhấp một ngụm trà. Dáng vẻ ôn hòa nhẫn nhịn cố tình bày ra ở buổi đấu giá lúc nãy đã bốc hơi sạch sẽ. Đôi mắt bà ấy giờ đây sắc lẹm như dao.
Những người phụ nữ có thể leo lên đến vị trí này, làm gì có ai là dạng vừa.
Hà thị là khách hàng lớn nhất của tập đoàn Thịnh Thế trong suốt hai năm qua. Năm đó sau khi tôi giúp Thịnh Đình vượt qua cơn khủng hoảng phá sản, tập đoàn Thịnh Thế lập tức tiến hành cải tổ với tốc độ chóng mặt. Chém phăng bốn mươi phần trăm mảng công nghiệp cũ, lao đầu vào làn sóng năng lượng mới. Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi đã chế tạo ra loại pin hàng đầu, thành công bắt tay với Hà thị.
Trên cái thị trường này, cũng chỉ có nhà họ Hà mới đủ tiềm lực nuốt trôi khối lượng đơn hàng pin khổng lồ đến vậy. Một khi ngừng hợp tác với Hà thị, tập đoàn Thịnh Thế sẽ một lần nữa rơi xuống vực sâu vạn trượng. Hơn nữa, kết cục lần này chắc chắn không chỉ đơn giản là mấp mé bờ vực phá sản nữa đâu.
“Sếp Ôn, nếu vụ này trót lọt, Ôn thị của cô sẽ chễm chệ ngồi lên chiếc ghế nhà cung cấp lớn nhất. “
Dự án năng lượng mới này là miếng mồi ngon khiến biết bao kẻ thèm nhỏ dãi. Ngay cả tôi cũng không ngoại lệ. Miếng bánh béo bở này tôi đã đưa vào tầm ngắm từ lâu lắm rồi. Thị phần thì chỉ có chừng đó, Thịnh Thế không chết, tôi vĩnh viễn không có cửa chen chân vào.
Tôi vươn tay ra, bắt tay thật chặt với Hà phu nhân.
“Chốt. “
7
Tiễn Hà phu nhân về xong, tôi nhận được điện thoại từ nhà gọi đến.
“Mày lăn ngay về nhà cho tao! “
Không đợi tôi kịp mở miệng, bố tôi đã dập máy cái rụp. Nhìn màn hình điện thoại đã tắt, tâm trạng tốt đẹp của tôi nháy mắt tan biến sạch sành sanh.
Biệt phủ nhà họ Ôn nằm khá xa khu trung tâm. Lúc tôi tự lái xe đến nơi thì trời cũng đã chập choạng tối.
Dì giúp việc đang đứng đợi sẵn ngoài cửa: “Đại tiểu thư, cô về rồi. “
Tôi liếc mắt nhìn, không phải cái bà người làm xấc xược dám gọi tôi là “Nhị tiểu thư” lần trước nữa.
Trong phòng khách sang trọng, bố tôi, mẹ tôi, cô em gái yêu quý và gã anh trai con riêng của bố thế mà lại tụ tập đông đủ cả. Bọn họ ngồi quây quần bên nhau, thoạt nhìn cứ tạo ra cái ảo giác họ mới là một gia đình bốn người ấm êm hạnh phúc vậy.
“Chị gái bận rộn gớm nhỉ, để bố mẹ phải chầu chực đợi chị tận ba tiếng đồng hồ cơ đấy. ” Vừa mới bước qua cửa, giọng điệu mỉa mai âm dương quái khí của Ôn Linh đã vang lên.
“Đương nhiên là bận hơn loại vô công rồi nghề như em rồi. ” Tôi chẳng thèm ngẩng đầu lên mà buông lời móc mỉa lại ngay. Xưa nay mối quan hệ giữa tôi và cô em gái này chưa bao giờ có lấy một ngày hòa bình.
“Chị! Mẹ ơi, mẹ xem chị ấy kìa! ” Ôn Linh tức tối giậm chân mách lẻo.
Thấy cô con gái rượu bị ức hiếp, mẹ tôi vội vàng lên tiếng quở trách: “Ôn Hòa, con không thể ăn nói với em một câu cho đàng hoàng được à? “
8
Tôi ngước mắt lên nhìn mẹ. Từ lần cuối hai mẹ con tôi giáp mặt đến giờ cũng đã ngót nghét một năm trời. Một năm không gặp, thế mà đây lại là câu đầu tiên bà ấy nói với tôi.
Bắt tôi phải nói lời êm tai với Ôn Linh cơ đấy.
Được thôi.
“Để tôi nói lại cho đàng hoàng nhé: Thời gian của tôi rất đắt giá, không rảnh rỗi nhảm nhí như cái đám phế vật các người đâu. Thế nên xin mời có chuyện thì nói lẹ, có rắm thì xả mau đi. “
“Đủ rồi đấy! “
Bố tôi phẫn nộ đứng phắt dậy. Ông ta chỉ thẳng mặt tôi, chửi xối xả: “Tao không có đứa con gái mất dạy như mày! Mày xem lại những việc mày vừa làm đi, nếu không có mẹ mày cản, hôm nay tao nhất định phải nện cho mày một trận nhừ tử! “
Tôi nhướng mày, thật không biết mình vừa làm ra chuyện tốt đẹp động trời gì mà lại khiến ông ta tức lộn ruột đến nhường này.
“Chuyện của mày với thằng Đình ầm ĩ hết cả lên rồi, ai ai cũng gọi hỏi tao xem rốt cuộc mày lên cơn điên gì! Cái gì mà nhà họ Ôn đoạn tuyệt với Thịnh Thế, loại lời này mà mày cũng dám phun ra khỏi miệng à? “
“Ôn Hòa, đây là thương trường, không phải trò chơi đồ hàng của mày! “
“Mau đi rút lại mấy cái thông báo kia ngay cho tao! Đến một thằng đàn ông cũng không giữ nổi, để cho con trợ lý quèn nẫng tay trên mất. Nếu mày không có bản lĩnh đó thì nhường thằng Đình ra đây! “
“Mày tưởng Thịnh Thế của bây giờ còn là cái mớ giẻ rách của bốn năm trước chắc? Nhờ cái sự ngu xuẩn của mày mà nhà họ Thịnh đã lật ngược ván cờ rồi. Mày mà còn làm loạn thêm nữa thì mau mau giao lại quyền điều hành công ty đi, nếu không sớm muộn gì cũng chết trong tay mày! “
Ông ta xổ vào mặt tôi một tràng dài đầy phẫn nộ. Nói đến lúc kích động, mặt mũi còn đỏ lựng hết cả lên.
Tôi khẽ cau mày, chắt lọc từ cái mớ từ ngữ hỗn độn của ông ta ra được hai thông tin quan trọng nhất.
Một, nhường Thịnh Đình ra.
Hai, nôn cái công ty ra.