CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Còn về việc nhường lại cái ghế công ty cho ai ấy hả. ..
Tôi quay đầu, liếc mắt nhìn sang Ôn Sâm – kẻ vẫn im lặng như thóc từ lúc tôi bước vào tới giờ.
Xem ra là định dọn đường giao công ty cho vị này đây mà.
Thấy ánh mắt tôi lia tới, Ôn Sâm khẽ ho khan một tiếng ra vẻ: “Ôn Hòa à, nước cờ này cô đi sai thật rồi. Thua. .. thì phải chịu thôi. “
Tôi nhếch mép, đưa mắt đánh giá anh ta từ đầu đến chân.
Diện bộ vest may đo thủ công, tóc tai chải chuốt vuốt keo bóng lộn không lệch một nếp. Lưng tựa ra sau ghế, hai tay đan vào nhau. Bày ra cái bộ dáng túc trí đa mưu, nắm chắc phần thắng cơ đấy.
Trên mặt lại còn trễ nải cặp kính gọng vàng. Thật chẳng biết anh ta học đâu ra cái gu thời trang “tổng tài bá đạo” này nữa. Tưởng đắp mấy thứ này lên người thì biến thành tổng tài hàng thật giá thật chắc?
Tôi tởm nhất là cái bộ dạng làm màu này của anh ta. Tôi vớ luôn cái gạt tàn thuốc bằng pha lê nặng trịch trên bàn trà. ..
“Bốp! “
Cái gạt tàn pha lê nện thẳng cánh vào đầu Ôn Sâm.
Lực đập quá mạnh khiến anh ta còn chưa kịp thét lên tiếng nào đã ngã chúi nhủi xuống ghế sô-pha. Cặp kính gọng vàng đeo để làm màu ra vẻ thâm trầm cũng vỡ tan tành rớt xuống đất.
Tôi khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống kẻ đang gục đằng kia: “Ôn Sâm, mồm miệng ngứa ngáy bị đập cho. .. thì cũng phải chịu thôi. “
Cái thá gì mà cũng đòi dạy đời tôi cơ chứ.
Đám người trong phòng khách sững sờ chết trân. Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ tôi lại dám động thủ thật.
Ôn Linh sợ mất mật, co rúm lại rúc vào lòng mẹ tôi.
Bố tôi thì bay sạch cái vẻ hùng hổ dọa người lúc nãy, luống cuống tay chân lao tới kiểm tra đầu Ôn Sâm. Dù sao đây cũng là cục cưng, là đứa con trai duy nhất của ông ta cơ mà. Ông ta còn đang tính mượn tay nó để nẫng lại gia sản đấy. Nhỡ đâu bị tôi đập cho hỏng não thì coi như xôi hỏng bỏng không.
Nhìn cái bộ dạng thảm hại của bọn họ, tôi ném phịch cái gạt tàn xuống.
“À đúng rồi, đừng hòng để Ôn Sâm mượn danh nhà họ Ôn đi lừa gạt bên ngoài nữa, hai bố con ông đã bị tôi phong sát trên toàn bộ ngành rồi. Còn vị tiểu thư họ Lưu mà Ôn Sâm đang bám đuôi dạo gần đây ấy, tôi cũng sẽ sai người đánh tiếng cho nhà họ Lưu biết thân phận thật sự của thằng khốn này là gì. Cái con đường chui gầm chạn bám váy đàn bà năm xưa ông đi, đừng hòng trải thảm lại cho con trai ông dẫm lên. “
Bố tôi suy sụp chỉ thẳng mặt tôi: “Đồ nghiệt chủng, mày định dồn anh trai mày vào chỗ chết hay sao! “
Tôi thản nhiên lắc đầu, gằn từng chữ đáp trả: “Bố à, là con muốn dồn CẢ NHÀ CÁC NGƯỜI vào đường cùng mới đúng. “
9
Để tránh việc lão già bị tôi chọc tức chết rồi bắt tôi phải gánh cái tội giết cha, tôi quyết định quay lưng rời khỏi biệt thự trước.
Nào ngờ mẹ tôi lại vội vàng đuổi theo. Bà ta túm lấy tay tôi, làm ra vẻ thân thiết thiết tha như những cặp mẹ con bình thường khác.
“Hòa Hòa, hôm nay mẹ thực sự muốn nói chuyện đàng hoàng với con. Mẹ biết con vẫn còn tình cảm với Tiểu Thịnh, chuyện bung bét ra đến mức này chắc trong lòng con cũng chẳng dễ chịu gì. Nhưng con phải lấy đại cục làm trọng chứ. “
“Con đã đập vào nhà họ Thịnh bao nhiêu tiền của như thế, lẽ nào con định trơ mắt nhìn tiền trôi tuột xuống sông xuống biển hay sao? Tiểu Thịnh bây giờ cũng tính là công thành danh toại rồi, đàn ông có tí nóng nảy là chuyện thường. Mẹ thừa biết tính con cộc cằn, hai đứa vốn đã chẳng hợp nhau. “
“Nhưng con nhìn em gái Ôn Linh của con mà xem, con bé tính tình mềm mỏng, ngoan ngoãn. Con cũng biết nó có ý với Tiểu Thịnh từ lâu, chi bằng lọt sàng xuống nia, phù sa không chảy ruộng ngoài. .. “
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay bà ta đang gắt gao nắm lấy tay mình.
Xưa nay hai mẹ con chưa bao giờ gần gũi, cũng thật làm khó bà ta khi phải hạ mình đi lấy lòng tôi chỉ vì dọn đường cho Ôn Linh.
“Mẹ à, mẹ có nhớ hôm nay là sinh nhật con không? “
Mẹ tôi sững sờ, hoàn toàn không lường trước được việc tôi lại đột ngột quăng ra một câu như vậy.
Một tia ảo não lóe lên trong mắt bà ta, bà ta có chút hoảng loạn lấp liếm: “Mẹ xin lỗi, tại dạo này mẹ bận bịu quá. Con thích cái gì, mẹ sẽ mua cho con. .. “
Tôi nhếch mép cười nhạt.
“Hôm nay làm gì phải sinh nhật con. “
Mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng tột độ của bà ta, tôi dứt khoát rút tay mình lại. Đạp thốc ga, lao xe đi thẳng khỏi cái nơi làm người ta buồn nôn này.
Bố mẹ chẳng hề yêu thương gì tôi. Cái chân lý này tôi đã thấu tận tâm can từ lâu lắm rồi.
Ở những gia đình hào môn kiểu này, vợ chồng cơm không lành canh không ngọt thường là do hệ lụy của những cuộc hôn nhân thương mại. Nhưng nhà tôi thì khác.
Bố mẹ tôi là yêu đương tự nguyện.
Mẹ tôi trúng tiếng sét ái tình với ông ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó thì say đắm đến điên cuồng. Để đến được với bố tôi, bà ta thậm chí còn phản kháng lại ông bà ngoại, lén lút dắt nhau đi đăng ký kết hôn. Thời điểm đó, thế lực của nhà họ ngoại có thể che rợp cả bầu trời. Nhờ có ông ngoại chống lưng, một gã con hoang như bố tôi mới thuận lợi thâu tóm được quyền thừa kế nhà họ Ôn.
Dạo ấy tình cảm của hai người bọn họ nồng thắm lắm, ba năm nặn ra hai đứa con.
Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Tình cảm của bọn họ cũng tỉ lệ thuận với sự suy tàn của nhà ngoại tôi mà bay biến mất.
Bố tôi bắt đầu bộc lộ sự thiếu kiên nhẫn. Ban đầu chỉ là những buổi tiệc tùng tiếp khách tăng lên, sau đó thì bắt đầu giở trò qua đêm không về. Cuối cùng, ông ta to gan đến mức ngang nhiên dắt gái về tận nhà.
Mẹ tôi vốn là đệ nhất thiên kim tiểu thư được cưng như trứng mỏng từ bé, chứng kiến chồng mình thay lòng đổi dạ, tất nhiên bà ta không cam tâm để yên. Bà ta quậy phá từ trong nhà cho tới tận công ty. Lâu dần, bố tôi bắt đầu trốn tránh bà ta như trốn tà.
Và thế là, chỉ để lôi kéo sự chú ý của chồng, bà ta tàn nhẫn đến mức nhốt thẳng cổ tôi ở ngoài trời tuyết.
Âm mười tám độ C. Giữa những ngày rét căm rét buốt nhất của mùa đông Giang Thành.
Nhưng đáng tiếc thay, khổ nhục kế chẳng mảy may tác dụng. Bố tôi hoàn toàn không nhận được tin nhắn.
Tôi bị vứt ngoài trời lạnh cóng suốt nửa đêm. Tảng sáng hôm sau, nhìn thấy tôi thoi thóp chỉ còn sót lại một hơi tàn, mẹ tôi rốt cuộc cũng đại triệt đại ngộ. Bà ta chết tâm hoàn toàn, quyết định dọn ra khỏi cái nhà này.
Hồi đó tôi đã thực lòng mừng cho bà ta. Tôi chạy tới chạy lui bận rộn phụ bà ta xếp đồ đạc. Tôi ngây thơ nghĩ rằng cuối cùng mình cũng được giải thoát khỏi đây.
Thế nhưng. .. bà ta chỉ mang theo một mình Ôn Linh.
Về sau, căn nhà này liên tục đón thêm hết nữ chủ nhân này đến bà chủ khác. Còn tôi, cô độc một mình thu mình lại, lay lắt sống một cách dè dặt trong chính ngôi nhà của mình.
Đúng là ông trời có mắt.
Năm tôi tròn hai mươi tuổi, dự án của Ôn thị xảy ra sự cố lớn, đứt gãy chuỗi vốn, đứng trên bờ vực phá sản. Để rũ bỏ trách nhiệm, bố tôi đã ranh ma lén lút chuyển tên người đại diện pháp luật của công ty sang cho tôi. Ông ta cuỗm sạch tiền bạc, ôm theo ả tiểu tam và đứa con hoang cao chạy xa bay ra nước ngoài.
Bố tôi lúc bấy giờ nằm mơ cũng không thể ngờ được, tôi vậy mà lại có bản lĩnh vực dậy Ôn thị từ cõi chết. Đợi đến lúc ông ta đánh hơi được, thì ván đã đóng thuyền, chẳng thể xoay chuyển được cục diện nữa rồi.
10
Đối với cha mẹ máu mủ, từ trước đến nay tôi luôn kiêng dè, chưa từng ra tay cạn tình cạn nghĩa. Nhưng nếu bọn họ đã chê chuỗi ngày an nhàn quá dài. .. Vậy thì từ nay đập nồi dìm thuyền, khỏi sống yên ổn nữa.
Mẹ tôi chưa từng đi làm ngày nào, thói tiêu pha của bà ta và Ôn Linh lại thuộc dạng phá gia chi tử. Chút tiền cỏn con ông ngoại để lại cho hai người bọn họ đã cạn sạch sành sanh từ đời thuở nào rồi. Mấy năm nay, chi tiêu ăn mặc của bọn họ đều là đang dựa vào thẻ của tôi.
Tôi lập tức khóa thẻ phụ của bọn họ lại, đồng thời thẳng tay tống cổ hai người đó ra khỏi biệt thự.
Tiểu Tuyết dẫn theo vệ sĩ đến tận cửa thanh lý, kiểm kê rạch ròi từng li từng tí. Bất kể là trang sức, châu báu hay là túi xách giày dép hàng hiệu, chỉ cần là đồ mua bằng tiền của tôi, để lại hết không sót một món.
Mẹ tôi và Ôn Linh lăn lộn ăn vạ chửi đổng, bị vệ sĩ xách cổ ném ra đường rồi vẫn còn chưa tởn, định mò đến công ty tôi làm loạn. Tiếc thay, đến cái cổng công ty bọn họ cũng chẳng bước qua lọt.
Về phần phe của bố tôi, xử lý lại càng đơn giản hơn nhiều.
Cái công ty rách mà Ôn Sâm mới lập vốn chỉ đang trong giai đoạn chập chững bước đi, lệnh phong sát của tôi vừa tung ra, thử hỏi cái đất này còn ai dám hợp tác với anh ta nữa. Cô tiểu thư nhà họ Lưu kia sau khi hóng được thân phận thực sự của anh ta thì khinh khỉnh ngó lơ, đến cái mặt cũng lười ló ra.