CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Mấy năm trước nhà họ Thịnh thất thoát nặng nề, chẳng biết giám đốc Thịnh có đào đâu ra nổi ba trăm năm mươi tỷ này không nữa. “
Thịnh Đình tất nhiên là chi nổi. Nhưng e là cũng cạn kiệt tiền mặt.
Trần Dao hoảng sợ tột độ, níu chặt lấy tay áo Thịnh Đình: “Em không lấy nữa đâu, em không cần món đó nữa! “
Sắc mặt Thịnh Đình tái mét. Hơn ai hết, anh ta chẳng mặn mà gì với sợi dây chuyền này. Nhưng anh ta thừa hiểu luật chơi, một khi đã “điểm thiên đăng” thì làm gì có chuyện muốn hủy là hủy.
“Ôn Hòa, em đừng làm khó cô ấy nữa. “
Tôi mỉm cười đứng dậy: “Anh nhìn không ra sao? Người tôi đang làm khó. .. là anh đấy. “
“Thịnh Đình, một là báo cảnh sát bắt kẻ cố tình quấy rối phiên đấu giá, hai là ngoan ngoãn thanh toán đi. “
Nghe vậy, anh ta siết chặt hai nắm đấm.
Vừa nghe đến ba chữ “báo cảnh sát”, Trần Dao đang nép trong lòng anh ta sợ đến mức run lẩy bẩy. Cô ta cắn chặt môi, làm ra vẻ như mình vừa phải chịu một nỗi oan ức tày trời.
Thịnh Đình hít sâu một hơi, gân xanh trên trán nổi ngoằn ngoèo. Anh ta nghiến răng rặn ra từng chữ: “Được, tôi thanh toán. “
Ba tiếng búa chốt giá vang lên.
“Chúc mừng giám đốc Thịnh của tập đoàn Thịnh Thế đã đấu giá thành công! “
Tôi giơ tay, mỉm cười vỗ tay ba cái thật giòn giã.
“Chúc mừng giám đốc Thịnh. “
Đạt được mục đích, tôi cùng Tiểu Tuyết quay người định rời đi. Nào ngờ Trần Dao – kẻ vừa nãy còn khóc lóc ỉ ôi – lại bất thình lình lao ra chặn đường.
4
“Chị không được đi! Chị đánh sếp Thịnh, lại còn hắt cà phê vào tôi, chị phải trả giá! Tôi muốn báo cảnh sát! “
Tôi nhướng mày, không ngờ con ả này vẫn còn dám chặn đường mình.
Thịnh Đình vội túm lấy cánh tay cô ta: “Trần Dao, đừng làm loạn nữa. “
Chẳng biết Trần Dao lấy sức từ đâu hất văng tay Thịnh Đình ra: “Sếp Thịnh, anh còn định nhẫn nhịn đến bao giờ nữa? “
Thịnh Đình im lặng, còn tôi thì bật cười thành tiếng. Thật không biết hai người bọn họ lại định diễn vở kịch gì đây.
Sự im lặng đó như tiếp thêm dũng khí cho Trần Dao, cô ta chỉ thẳng tay vào mặt tôi, hét lớn:
“Bà cô già này, chị có biết sếp Thịnh đã phát ngán chị từ lâu rồi không! “
“Anh ấy là con người, không phải con chó chị nuôi! Chị tưởng anh ấy yêu chị chắc? Anh ấy sẽ không bao giờ quên những nỗi nhục nhã mà chị đã gieo rắc cho anh ấy đâu! “
“Cũng chỉ tại chị mà người ngoài cứ nói ra nói vào, có kẻ còn mỉa mai anh ấy là đồ chui gầm chạn bám váy đàn bà đấy! “
Càng nói càng hăng, Trần Dao quay sang tìm kiếm sự đồng tình từ đám đông đang hóng hớt xung quanh: “Chẳng có gã đàn ông nào chịu đựng nổi một người đàn bà như thế này cả, mọi người nói xem có đúng không! “
Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.
Chợt có một tiếng cười khẩy vang lên: “Nếu có phú bà nào chịu đập cả đống tiền vào người tôi như thế, bắt tôi đổi sang họ của cô ấy tôi cũng cam lòng. “
Ngay lập tức có người hùa theo:
“Chuẩn luôn, làm như lòng tự trọng có giá lắm không bằng. “
“Số đó là cả hàng trăm, hàng nghìn tỷ đồng đấy, mua được lòng tự trọng của bao nhiêu người rồi! “
Trần Dao sượng trân, đứng chết lặng tại chỗ trông vô cùng nực cười.
Tôi liếc mắt nhìn sang Thịnh Đình. Sắc mặt anh ta lúc này đã đen như đáy nồi. Chúng tôi ở bên nhau ngót nghét bốn năm, tôi đi guốc trong bụng anh ta.
Một kẻ vốn là con cưng của trời, từ nhỏ đã tự cao tự đại. Trước năm hai mươi ba tuổi, cuộc đời anh ta thuận buồm xuôi gió, chưa từng vấp phải chút trắc trở nào. Vụ phá sản năm đó đã đập tan mọi sự kiêu hãnh của anh ta.
Giờ đây, lòng tự tôn của anh ta mới vừa chắp vá lại được đôi chút. Anh ta muốn được “bám váy một cách oai phong”, nhưng lại không thể chấp nhận việc bị người ta vạch trần cái sự ăn bám đó ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Việc Trần Dao bô bô moi móc sự tự ti thầm kín nhất nơi đáy lòng anh ta ra trước bàn dân thiên hạ thế này, anh ta tuyệt đối sẽ không biết ơn cô ta đâu.
“Câm miệng ngay! “
Trần Dao giật bắn mình bởi tiếng gầm của Thịnh Đình. Cô ta chớp chớp mắt đầy hoang mang.
Nhưng nhìn vẻ mặt của cô ta, cuối cùng Thịnh Đình vẫn không nỡ buông lời cay nghiệt hơn. Anh ta sầm mặt, nắm cổ tay Trần Dao định kéo cô ta tháo chạy khỏi nơi này.
“Ôn Hòa, hôm nay là lỗi của anh, ngày mai anh sẽ đích thân đến tạ lỗi với em. “
Tiểu Tuyết đưa tay ra chặn đường: “Cô gái này vừa sỉ nhục sếp Ôn, cô ta tạm thời chưa được đi. “
Tôi khẽ nhếch môi, Tiểu Tuyết quả nhiên là người hiểu ý tôi nhất. Kể từ khi tôi nắm quyền đến nay, chưa từng có kẻ nào buông lời nhục mạ tôi mà không phải trả giá đắt.
Thịnh Đình nhắm nghiền mắt lại: “Xin lỗi cô ấy đi. “
Trần Dao nhìn anh ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.
“Xin lỗi mau! “
Nước mắt Trần Dao rơi lã chã: “Tôi. .. tôi xin lỗi. “
Thịnh Đình nhìn tôi thật sâu, rồi xoay người định bước về phía cửa. Nhưng lại một lần nữa bị Tiểu Tuyết chặn ngang.
“Sếp Thịnh, đến lượt anh rồi. “
Thịnh Đình giật phắt đầu lại: “Ôn Hòa, em đừng có quá đán. .. “
“Chát! “
Lời còn chưa kịp trọn câu đã bị cái tát của tôi cắt ngang cái rụp. Nhìn năm dấu ngón tay in hằn đỏ ửng trên mặt anh ta, tôi không nhịn được bật cười.
Thế này thì có gì mà quá đáng cơ chứ. Những chuyện thực sự quá đáng, tôi còn chưa làm đâu.
Tôi nhận lấy khăn ướt từ tay Tiểu Tuyết, tỉ mỉ lau sạch từng ngón tay vừa chạm vào da thịt anh ta.
“Anh vẫn ảo tưởng là chúng ta có thể tiếp tục sao? “
Nghe câu này, Thịnh Đình trừng mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc: “Em có ý gì hả? Ôn Hòa, chuyện cỏn con thế này mà em cũng muốn xé ra to sao? Trần Dao là trợ lý của anh, cô ấy chỉ đi theo để mở mang tầm mắt thôi. Em đánh cũng đánh rồi, làm loạn cũng làm loạn rồi, em còn muốn thế nào nữa! “
Muốn thế nào ư?
Ôn Hòa tôi đây đâu phải nhà từ thiện. Đương nhiên là phải bắt anh nôn ra gấp đôi những gì đã nuốt vào bụng rồi.
Tôi tiến lên một bước, ép sát vào anh ta: “Thịnh Đình, câu chuyện ‘Người nông dân và con rắn’ tôi đã nghe thuộc lòng từ thuở bé. Anh nhìn xem. .. tôi có giống gã nông dân ngốc nghếch đó không? “
Có lẽ ánh mắt của tôi mang tính sát thương quá lớn, Thịnh Đình bất giác lùi lại một bước: “Em. .. em có ý gì? “
“Nếu anh đã cảm thấy đồng tiền của tôi làm nhục lòng tự tôn của anh, vậy thì ói hết ra trả lại đây. “
Con người tôi xưa nay luôn cầm lên được thì cũng đặt xuống được.
Tình yêu đem cho chó gặm cũng được.
Nhưng tiền thì tuyệt đối không.
5
Vừa bước ra khỏi hội trường, trời đã lất phất mưa rào. Thời tiết ở Giang Thành đúng là thất thường như tính trẻ con, rõ ràng trước khi đấu giá bắt đầu trời vẫn còn quang đãng tạnh ráo.
Tôi bung ô, chậm rãi châm một điếu thuốc dưới màn mưa. Qua làn khói lượn lờ, tôi lại nhớ tới bộ dạng của Thịnh Đình cái ngày anh ta mò đến tìm tôi năm ấy.
Cơn mưa ngày hôm đó lớn hơn bây giờ nhiều. Giang Thành vừa chớm xuân, thảm cỏ non còn chưa kịp nhuộm xanh. Thịnh Đình ăn mặc phong phanh, dáng vẻ kiêu ngạo cao quý thường ngày nay đã bị nước mưa dội sạch sành sanh.
Anh ta chẳng nói chẳng rằng, cứ thế quỳ sụp trước cổng nhà tôi.
Thật ra tôi và Thịnh Đình vốn chẳng có chút giao tình nào. Huống hồ, dạo đó tôi vừa mới tiếp quản công ty. Gã anh trai cùng cha khác mẹ lúc nào cũng nhìn tôi chằm chằm như hổ rình mồi. Còn ông bố ruột thì dăm bữa nửa tháng lại giở trò ngáng bạc.
Đáng lẽ tôi đã không định ra tay cứu vớt anh ta. Nhưng bù lại, anh ta có một bộ não thông minh và một gương mặt cực kỳ ăn tiền.
Thịnh Đình là một kẻ có thủ đoạn. Việc anh ta chạy đến cầu xin tôi, chứng tỏ anh ta thừa biết tôi cũng từng trải qua hoàn cảnh khốn cùng y hệt anh ta hiện tại. Cái dạo ông bố ruột suýt chút nữa phá nát công ty, tôi cũng từng phải hạ mình quỳ lạy van xin người khác giống hệt bộ dạng anh ta lúc đó.
Từng ướt sũng trong mưa, nên con người ta mới sinh lòng muốn che ô cho kẻ khác.
Dù là vì ham mê nhan sắc, hay là nhắm trúng tài năng của anh ta đi chăng nữa, thì năm đó. .. tôi quả thực đã mềm lòng.
Tôi vẫn nhớ như in bộ dạng lúc anh ta thốt lên lời thề độc. Anh ta bảo, nếu có ngày phản bội tôi, anh ta sẽ chết không được tử tế.
“Sếp Ôn, mưa to rồi, lên xe thôi chị. ” Tiểu Tuyết hạ kính xe xuống, hối thúc.
Tôi dụi tắt điếu thuốc, đưa tay kéo cửa xe.
Thịnh Đình à, chuẩn bị tinh thần đón nhận cái kết “chết không tử tế” của anh đi.