CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Thịnh Đình cuống cuồng rũ bỏ quan hệ. Anh ta nắm chặt lấy tay tôi:
“A Hòa, em đừng nghe cô ta nói xằng bậy, là cô ta tự mình đa tình, ăn ốc nói mò đấy! “
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Trần Dao đã túm chặt lấy cổ áo Thịnh Đình:
“Tôi nói xằng bậy á? Chính miệng anh bảo anh căn bản chẳng hề yêu Ôn Hòa, anh chỉ lợi dụng năng lực của chị ta. Anh còn bảo anh đã phát ngán chị ta từ lâu rồi. Tất cả những lời đó đều do chính miệng anh nói với tôi, bây giờ lại thành tôi nói xằng bậy sao? “
Dưới ánh mắt sững sờ của tất cả mọi người, Trần Dao giáng thẳng một đấm vào mặt Thịnh Đình. Cô ta giật phăng sợi dây chuyền trên cổ xuống, ném mạnh vào người anh ta:
“Nhổ vào! Tôi đúng là mù dở mới đi yêu cái thể loại như anh. Thịnh Đình, anh không đáng mặt đàn ông! “
Chửi xong, Trần Dao quay ngoắt người bỏ đi. Trông cô ả liễu yếu đào tơ thế mà không ngờ lại khỏe đến vậy, đấm Thịnh Đình ngã lăn quay ra đất.
Sảnh tiệc phút chốc tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào bản mặt sưng vù của Thịnh Đình.
“A Hòa. .. ” Anh ta chới với giơ tay lên, huyễn hoặc rằng tôi sẽ lại chìa tay ra kéo anh ta đứng dậy giống hệt như bốn năm về trước.
Tôi nhếch khóe môi, hiếm hoi nở một nụ cười với anh ta: “Thịnh Đình, chuẩn bị tinh thần đón nhận cái kết ‘chết không được tử tế’ của anh đi. “
13
Bữa tiệc vẫn tiếp tục diễn ra. Bảo vệ đã “mời” anh ta ra ngoài.
Cho đến tận lúc tàn tiệc, lão Hà vẫn không hề ló mặt. Hà Ý Linh là người đại diện xuyên suốt toàn bộ sự kiện. Trước khi bữa tiệc khép lại, cô ấy chính thức tuyên bố sắp sửa chấm dứt hợp đồng với tập đoàn Thịnh Thế, chuyển sang hợp tác cùng Ôn thị.
Những người có mặt ở đây đều là những con cáo già sành sỏi. Xem xong vở kịch dạo đầu kia, ai nấy đều thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chẳng còn lấy một ai đoái hoài nhắc đến cái tên Thịnh Đình nữa. Tất cả đều xúm lại chúc mừng tôi.
Ngay ngày hôm sau khi tin tức được tung ra, Thịnh Đình lập tức bị đình chỉ công tác với tội danh làm tổn hại đến lợi ích của tập đoàn. Cả một tập đoàn Thịnh Thế to lớn là thế, vậy mà chẳng có lấy một vị cổ đông nào chịu đứng ra nói đỡ cho anh ta nửa lời.
Sau khi bị đình chỉ, anh ta sẽ còn phải đối mặt với hết đợt điều tra này đến đợt điều tra khác. Với đống bằng chứng mà tôi tung ra, chí ít cũng đủ cho anh ta bóc lịch bảy tám năm.
Toàn bộ đội ngũ R&D cốt cán của anh ta cũng bị tôi cuỗm sạch. Bao nhiêu tâm huyết nỗ lực suốt mấy năm trời của anh ta, rốt cuộc lại thành ra dọn cỗ cho tôi xơi.
Tình cảnh của anh ta lúc này đúng là khiến người ta phải chép miệng cảm thán. Chẳng ai có thể ngờ được, chỉ vì một cô trợ lý cỏn con mà cơ sự lại nát bét đến mức này.
Thế nhưng, kẻ uất ức nhất lúc này chắc chắn phải là Ôn Sâm. Anh ta vốn còn đang trông mong vào việc đu bám Thịnh Đình để lật ngược thế cờ, ai dè bây giờ tia hy vọng duy nhất cũng tan thành mây khói.
Sau đó, bố tôi lại mò đến tìm tôi thêm một lần nữa.
Trông ông ta già đi mấy tuổi, tóc trên đầu cũng bạc đi trông thấy. Ông ta làm ra vẻ như mình đã thực sự biết lỗi, thậm chí còn rặn ra được hai giọt nước mắt cá sấu trước mặt tôi.
Đúng là nực cười. Một kẻ đùa giỡn với tình cảm của người khác cả đời, vậy mà giờ lại biết đau lòng vì đánh mất tình cảm của con gái cơ đấy? Đây rõ ràng là thấy chiêu bài cứng rắn không xong nên tính chuyển sang diễn khổ nhục kế đây mà.
Tôi cũng chẳng buồn vạch trần. Tôi ban cho ông ta và Ôn Sâm một cơ hội: Công ty sắp mở chi nhánh ở châu Phi, chỉ cần hai người họ chịu sang đó làm việc đủ một năm, tôi sẽ trả lại công ty.
Ông ta hỏi đi hỏi lại để xác nhận, thậm chí còn bắt tôi ký cam kết giấy trắng mực đen rõ ràng.
Cuối cùng, ông ta cùng Ôn Sâm hớn hở xách vali lên máy bay. Tôi đã đích thân ra sân bay tiễn bọn họ. Bởi vì tôi thừa biết. .. bọn họ sẽ không bao giờ có cơ hội quay về nước nữa.
Một kẻ khác cũng thích diễn khổ nhục kế chính là mẹ tôi. Chiêu này bà ta còn rành rọt hơn bố tôi nhiều.
Lúc tôi đến thăm, bà ta còn làm bộ yếu ớt đến mức không gượng dậy nổi. Nằm rũ rượi trong căn phòng bán hầm tồi tàn, sắc mặt bà ta trắng bệch như ma nữ.
Bà ta nắm lấy tay tôi, thều thào bằng cái giọng thoi thóp: “A Hòa, mẹ chẳng biết mình còn sống được bao lâu nữa. Là mẹ có lỗi với con, kiếp này không thể trả hết nợ cho con, mẹ đành mang xuống địa ngục vậy. Nhưng em gái con là đứa vô tội, lỗi lầm mẹ gây ra con đừng trút giận lên đầu nó. “
Nói xong mấy lời đó, Ôn Linh liền gục mặt lên người bà ta khóc lóc thảm thiết.
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm hai mẹ con bọn họ diễn kịch. Nếu không phải thừa biết bà ta chỉ đang bị cảm mạo thông thường, có khi tôi lại tưởng bà ta sắp hấp hối đến nơi rồi cũng nên.
Tôi đứng thẳng dậy, phủi phủi nếp áo sơ mi vừa bị bà ta túm đến nhăn nhúm: “Người chết thì hết nợ, đợi lúc nào bà tắt thở thật rồi hẵng hay. “
Hai bóng người đang khóc lóc thảm thương bỗng cứng đờ. Mẹ tôi ngẩng phắt đầu lên: “Mày trù ẻo tao chết sớm thế cơ à? “
Nhìn chằm chằm vào mặt bà ta, tôi chọn cách im lặng. Thực ra, trong lòng tôi vẫn luôn muốn hỏi bà ta một câu: Tại sao?
Tại sao năm đó bà ta chỉ mang theo mỗi Ôn Linh rời đi? Tại sao không thể đưa tôi đi cùng? Tại sao không thể mang tôi đi và để Ôn Linh ở lại?
Nhưng giờ phút này, nhìn vào khuôn mặt ấy, tôi chợt chẳng buồn cất lời hỏi nữa. Tôi vốn dĩ đã có đáp án từ lâu rồi mà. Chẳng qua là vì bà ta không hề yêu thương tôi. Cái chân lý đó, tôi đã thấu tận tâm can từ rất lâu rồi.
“Cái ngày mà bà cùng Ôn Linh nhẫn tâm vứt bỏ tôi lại căn nhà đó, bà nên tự lường trước được sẽ có ngày hôm nay rồi mới phải. Mẹ à, từ nay về sau đừng bao giờ vác mặt xuất hiện trước mắt tôi nữa. Nếu không, chính tôi cũng không biết mình sẽ làm ra những chuyện gì với mẹ con bà đâu. “
Bỏ ngoài tai tiếng gào thét của bọn họ, tôi đẩy cửa bước thẳng.
Trước khi thốt ra những lời này, tôi từng nghĩ chắc mình sẽ đau lòng lắm. Thế nhưng ngay lúc này đây, cảm giác duy nhất tồn tại trong tôi chỉ là sự nhẹ nhõm đến cùng cực.
Tiểu Tuyết nãy giờ vẫn luôn túc trực đợi tôi bên ngoài. Thấy tôi bước ra, con bé thở phào nhẹ nhõm. Nó nhìn tôi, cẩn trọng lên tiếng dè dặt:
“Sếp Ôn, giám đốc Hà vừa gọi điện tới, hẹn tối nay đi ăn lẩu ạ. “
Tôi đưa tay day day mi tâm. Vừa mới ký xong hợp đồng với Hà thị, tôi bận tối mắt tối mũi đến mức chân không chạm đất, bớt chút thời gian lội tới tận đây đã là may lắm rồi, lấy đâu ra tâm trí mà đi ăn lẩu nữa.
“Không đi. “
Tiểu Tuyết bĩu môi nài nỉ: “Sếp Ôn à, hay là chúng ta đi đi. “
Con bé gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói nhỏ: “Giám đốc Hà bảo. .. cô ấy có gọi thêm năm cậu đàn em khóa dưới nữa ạ. “
“Năm cậu? “
“Vâng, cô ấy bảo chị thầu một cậu, em một cậu, cô ấy thầu ba cậu. “
“. .. “
“Có đi không ạ? “
“. .. Đi. “
HẾT