Chương 1

Cập nhật lúc: 20-04-2026
Lượt xem: 77

Ngày con gái ruột được đón về, chồng và con trai tôi đều không đồng ý để cô con gái giả nhường phòng, thậm chí còn bắt con gái tôi phải ở nhà kho.

Tôi ném cả ba kẻ báo đời đó cùng hành lý ra khỏi biệt thự, rồi quay sang ôm lấy con gái mình.

“Bảo bối, mẹ đã sang tên căn biệt thự này cho con rồi. Nhà  ba tầng, con muốn ở phòng nào thì tùy ý.”

1.

Khi tôi dắt đứa con gái đầy vẻ rụt rè bước vào nhà, ba người họ đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa, chẳng một ai đứng lên chào đón.

Chồng tôi, Lâm Kiến, đang nhíu mày; con trai tôi, Diệp Thần, thì lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Diệp Dung đứng giữa hai người họ, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc xong.

“Mẹ,” Diệp Thần lên tiếng trước, “Mẹ thực sự tống cổ bà Vương vào tù sao? Bà ấy đã làm cho nhà mình hơn mười năm rồi, chỉ vì chút lỗi lầm nhỏ nhặt đó mà mẹ làm căng đến mức này à?”

Bỏ rơi con gái ruột của tôi, để con gái bà ta được sống trong nhung lụa ở nhà tôi, thế mà cậu ta gọi đó là lỗi lầm nhỏ nhặt?

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn sang phía Lâm Kiến.

Ông ta né tránh ánh mắt tôi, càu nhàu: “Dung Dung đã buồn cả ngày nay rồisao bà không thể nhẹ nhàng một chút, nhất thiết phải ra tay tàn nhẫn như vậy sao?”

Diệp Dung kịp thời nấc nghẹn một tiếng rồi rúc vào sau lưng Diệp Thần.

Tôi liếc nhìn ba kẻ đó, đúng là loại trà xanh chỉ biết làm bộ làm tịch.

Ngày thường tôi bận rộn với tập đoàn nên để Lâm Kiến lo chuyện gia đình, không ngờ tên đần độn này không những năng lực làm việc kém cỏi, mà đến cả con trai cũng dạy dỗ ra nông nỗi này.

Tiểu Cẩm mới về nhà ngày đầu, tôi không muốn gây gổ, đợi lát nữa sẽ xử lý bọn họ sau.

2.

Tôi nắm tay con gái đi lên lầu: “Đi nào bảo bối, mẹ đưa con đi xem phòng.”

“Từ đã.” Diệp Thần sải bước chặn đường cầu thang, “Trên lầu hết phòng rồi.”

Tôi dừng lại, xem thử cậu ta còn muốn phun ra thứ gì nữa đây.

“Mẹ, phòng Dung Dung đang ở thì không được đụng vào,” cậu ta hất cằm, lý lẽ đầy tự tin, “Nhà kho đã dọn dẹp xong rồi, cứ để cô ấy ở đó là được.”

Quả nhiên, chẳng thốt ra được lời nào ra hồn.

Bàn tay tôi bắt đầu ngứa ngáy, nhìn cái mặt cậu ta thế kia, đúng là chỗ để tát còn dư dả quá nhiều.

Tôi nghiến răng hỏi: “Bắt Tiểu Cẩm ở nhà kho?”

Đúng vậy,” Diệp Thần liếc nhìn đứa em gái, “Dù sao cô ấy cũng mới về, cứ ở tạm đi đã. Dung Dung đã ở đây mười bảy năm rồi, chẳng lẽ lại bắt cô ấy nhường phòng?”

Tiểu Cẩm tái mặt, con bé rúc vào sau lưng tôi, thì thầm: “Mẹ, con ở đâu cũng được mà…”

Tôi vỗ nhẹ tay con bé an ủi, đứa nhỏ này cái gì cũng tốt, chỉ là quá hiểu chuyện. Thật khiến người ta đau lòng.

Diệp Thần càng được đà lấn tới: “Mẹ nghe thấy chưa? Người ta còn biết điều hơn mẹ đấy. Á-“

Chát một tiếng, Diệp Thần ôm mặt lăn xuống cầu thang.

Hổ không phát uy, chắc họ quên mất tôi từng là một tổng tài quyền lực cỡ nào rồi!

Cơn giận bùng lên, tôi lao tới, bồi thêm hai cú đá nữa.

“Diệp Ngưng!”

“Mẹ ơi!”

“Mẹ!” Diệp Dung lao lên đỡ lấy Diệp Thần, nước mắt rơi lã chã.

Tôi trừng mắt nhìn qua, con bé co rúm lại ngay lập tức.

Ngay khi vừa biết được sự thật, tôi đã cảnh cáo nó rồikhông được gọi tôi là mẹ nữa, điều đó bất công với con gái ruột của tôi.

“Dì, dì đừng giận, anh trai không cố ý đâu, là tại con hết, con đi dọn đồ ngay đây, con nhường phòng lại cho cô ấy…”