Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một tuần sau, trình độ học vấn của Diệp Cẩm đã bắt kịp với trường quý tộc, tôi yên tâm chuyển con bé vào đó.
Ngày đầu tiên tan học, tôi đứng ở cổng đón con bé.
Từ khi Tiểu Cẩm về nhà, tôi đã tuyển thêm vài giám đốc chuyên nghiệp để quyết định những việc cuối cùng, nhằm dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc con.
Học sinh lần lượt đi ra, tôi đợi đến khi gần hết người mới thấy Tiểu Cẩm cúi đầu, chậm rãi bước ra ngoài.
Tim tôi thắt lại, vội vàng tiến lên: “Có chuyện gì thế?”
Con bé ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe, cố gắng kìm nén để không khóc.
“Con không sao ạ, mẹ.”
Tôi mở cửa xe: “Lên xe trước đã.”
Tiểu Cẩm lên xe với đôi mắt đỏ hoe, rồi vùi đầu vào lòng tôi rất lâu.
Tôi cảm thấy chiếc áo trước n.g.ự.c nóng hổi.
Con bé khóc rồi.
Trái tim tôi thắt lại.
Con bé thút thít trong lòng tôi: “Diệp Thần nói với mọi người trong trường là con chỉ là con nuôi.”
“Anh còn bảo, đừng có mơ tưởng tranh giành với chị Dung.”
Tôi nghiến răng ken két, xem ra thằng nhãi đó vẫn chưa chừa!
“Mấy đứa theo chân chị Diệp Dung đã nhốt con trong nhà vệ sinh. Con phải trèo qua cửa sổ mới ra được.”
Tôi hít sâu một hơi, còn dám bắt nạt học đường cơ đấy: “Chúng nó có ra tay đ.á.n.h con không?”
Tiểu Cẩm không nói gì.
Tôi xắn tay áo con bé lên, ở khuỷu tay có một vết bầm tím.
Đúng là đồ con cái nhà vô học, đ.á.n.h rắn không c.h.ế.t thì quay lại c.ắ.n mình.
Nó giờ đây thân không một xu dính túi, mẹ ruột thì ngồi tù, vậy mà còn dám bắt nạt con gái tôi!
Là do tôi sơ suất rồi!
Lẽ ra tôi không nên cho nó cơ hội học cùng một trường với con gái tôi!
13.
Sáng sớm hôm sau, tôi đích thân đưa Diệp Cẩm đến trường.
Ngôi trường này do tập đoàn Diệp thị đầu tư, vậy mà vẫn có kẻ dám bắt nạt con gái ruột của tôi.
Diệp Cẩm rõ ràng có chút căng thẳng.
Xem ra chuyện hôm qua đã để lại bóng ma tâm lý cho con bé.
Tôi nắm tay con bé xuống xe: “Đợi đã, mẹ vào cùng con.”
Vì Diệp Dung dám mạo danh con gái ruột của tôi, đương nhiên tôi phải đích thân làm rõ.
Chúng tôi đi thẳng đến văn phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng nhìn thấy tôi thì ngẩn người: “Tổng giám đốc Diệp? Sao bà lại đích thân tới đây…”
“Tôi muốn tham gia buổi sinh hoạt lớp của lớp 11-3 hôm nay, để giới thiệu với mọi người về con gái ruột của tôi.”
Diệp Cẩm và Diệp Dung học cùng một lớp.
Giải thích trực tiếp đương nhiên là cách tốt nhất.
Khi hiệu trưởng dẫn chúng tôi đẩy cửa lớp học, vừa lúc vừa tan giờ đọc buổi sáng.
Diệp Dung ngồi ở hàng ghế đầu, xung quanh vây quanh mấy cô nữ sinh, không biết đang nói gì mà cười đùa vui vẻ.
Vừa thấy tôi, sắc mặt Diệp Dung liền thay đổi.
Tôi bước vào, đứng trên bục giảng, đưa mắt nhìn quanh một vòng dưới lớp.
Hiệu trưởng vội vàng bước tới: “Các em trật tự chút nào. Đây là Chủ tịch Hội đồng quản trị Diệp của tập đoàn Diệp thị, cổ đông lớn của trường chúng ta, cả lớp chào mừng đi.”
Hơn ba mươi học sinh đồng loạt nhìn về phía tôi.
“Để tôi tự giới thiệu, tôi tên Diệp Ngưng, là mẹ ruột của Diệp Cẩm. Diệp Cẩm không phải con nuôi, con bé là khúc ruột mà tôi mang nặng đẻ đau suốt mười tháng trời sinh ra.”
Đến lúc này hiệu trưởng đã hiểu ra vấn đề, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Diệp Dung mặt cắt không còn giọt máu, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Mẹ.”
“Câm miệng!” Tôi lườm nó một cái, “Tôi đã nói rồi, đừng gọi tôi là mẹ. Mẹ cô đã bỏ rơi con gái tôi và đang phải ngồi tù rồi.”
Cả lớp học xôn xao bàn tán.
Diệp Dung đứng phắt dậy, môi run rẩy: “Dì à, sao dì lại có thể làm thế?”
“Làm thế là làm sao?” Tôi nhìn thẳng vào nó, “Nói sự thật à?”
Nước mắt nó trào ra: “Con không biết gì cả, con cũng là nạn nhân mà, tại sao dì lại đối xử với con như vậy…”
“Cô là nạn nhân?” Tôi bật cười, “Diệp Dung, dì Vương đã sớm kể cho cô nghe rồi đúng không? Lúc tôi thấy cô quyến rũ con trai tôi, đâu có thấy cô giống người không biết hai người không phải anh em ruột đâu nhỉ?”
Nó nghẹn lời.
“Cô thản nhiên tận hưởng mọi thứ vốn thuộc về con gái tôi, đội lốt vinh quang của con bé, rồi còn bắt nạt con gái tôi nữa. Vốn dĩ tôi không muốn chấp nhặt với một đứa trẻ như cô, nhưng khi cô bắt nạt Diệp Cẩm, lại còn kéo bè kết phái đi bắt nạt con bé, thì cô nên nghĩ đến việc tôi sẽ phản đòn đi là vừa.”
Lúc này, mặt hiệu trưởng đã xanh mét: “Chủ tịch Diệp, thật sự xin lỗi bà. Trường chúng tôi để xảy ra tình trạng bắt nạt học đường, tôi nhất định sẽ nghiêm túc xử lý. Theo đúng quy định mà làm, tuyệt đối sẽ cho bà một lời giải thích thỏa đáng.”
Diệp Dung run bần bật, sợ hãi đến mức không thốt nên lời.
Sự đảm bảo của hiệu trưởng khiến tôi khá hài lòng.
Chuyện trẻ con, vốn không cần tôi phải đích thân ra mặt.
Nhưng đích thân ra mặt lại là cách hiệu quả nhất.
Điều này thể hiện sự coi trọng của gia đình dành cho con bé. Hôm nay tôi ra mặt chống lưng cho tiểu Cẩm, sau này sẽ không còn kẻ nào không có mắt dám bắt nạt con bé nữa.