Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cả ba kẻ đó lủi thủi ra khỏi cửa.
Tôi rút điện thoại gọi cho ngân hàng: “Khóa hết tất cả thẻ phụ của Lâm Kiến và Diệp Thần lại.”
Thẻ của Diệp Dung tôi đã khóa từ sớm, tiện thể còn kiện tội chiếm đoạt tài sản để đòi lại toàn bộ số tiền mà bà Vương đã móc túi tôi bấy lâu nay.
Giờ thì ba người họ chắc chắn là trắng tay rồi.
Tối nay đi thuê phòng khách sạn cũng phải dùng đến trả góp thôi.
Không biết đêm nay bọn họ có vì tranh cãi xem ai sẽ phải ngủ gầm cầu nào mà đ.á.n.h nhau không nhỉ.
6.
Biệt thự trở nên yên tĩnh.
Tôi quay đầu lại, thấy con gái đang đứng ở chân cầu thang, nước mắt lặng lẽ rơi.
“Mẹ…”
Tôi vội vàng bước tới, ôm con vào lòng.
“Con xin lỗi,” con bé vừa khóc vừa nói, “Là lỗi của con, khiến mẹ phải cãi nhau với người trong nhà…”
“Đồ ngốc này,” tôi ôm chặt con, giọng nghẹn ngào, “Không phải lỗi của con, là bọn họ bị bệnh tâm thần. Là mẹ không tốt, mẹ để con phải chịu khổ suốt mười bảy năm qua. Từ hôm nay, không ai được phép ức h.i.ế.p con nữa.”
Con bé rúc vào vai tôi, khóc đến run rẩy cả người.
Tôi vỗ lưng con bé, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
Đứa trẻ đáng thương này lớn lên trong cô nhi viện, vậy mà vẫn trở thành một học sinh giỏi giang, ngoan ngoãn, thật sự khiến người ta đau lòng.
Tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao Lâm Kiến lại vì một đứa con gái nuôi mà bạc đãi con gái ruột, rõ ràng đứa trẻ đáng thương này mới là người cần được bù đắp nhất.
“Hôm nay là sinh nhật 17 tuổi của con, mẹ đã chuẩn bị một bất ngờ cho con đây.” Tôi nắm tay con gái bước vào nhà ăn, quản gia Trương đang đứng chờ sẵn bên cạnh chiếc bánh kem ba tầng.
“Chúc mừng sinh nhật, bảo bối của mẹ.”
Tiểu Cẩm ôm chầm lấy tôi: “Mẹ ơi, con hạnh phúc quá.”
Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, tôi mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại con bé, chuyển cho nó một khoản tiền tiêu vặt rồi bảo: “Cứ tự nhiên mà dùng.”
Con bé đưa điện thoại lên đếm số dư: “Mẹ… đây là hai mươi triệu ạ?”
“Ừ.” Tôi xoa đầu con bé: “Không đủ thì cứ nói với mẹ.”
Con bé ôm khư khư chiếc điện thoại vào lòng, hét lên: “Mẹ ơi, con hạnh phúc quá đi mất!”
Tôi mỉm cười hài lòng.
Ha ha, cảm giác làm phú bà hạnh phúc thế nào, sau này tôi sẽ dần dần để con bé trải nghiệm.
7.
Ba kẻ phá gia chi t.ử kia bị đuổi đi rồi, không khí trong nhà lập tức trở nên yên tĩnh hơn hẳn.
Tiểu Cẩm đang đứng trước phòng của Diệp Dung và Diệp Thần, vẻ mặt lưỡng lự.
Tôi thẳng thừng quyết định: “Cả hai phòng đều là của con. Phòng Diệp Dung để làm phòng ngủ, còn phòng thằng nhãi Diệp Thần thì vứt cái giường của nó đi, dùng làm phòng sách cho con.”
“Tuyệt quá ạ!”
8.
Sáng hôm sau, tôi và Tiểu Cẩm xuống lầu nhưng bữa sáng vẫn chưa được chuẩn bị xong.
Tôi nhấn chuông phục vụ, dì Trương chậm chạp bước tới.
“Diệp tổng, trước đây bữa sáng của bà đều do ông chủ căn dặn làm trước, hay là để ông chủ quay về đi ạ.”
Chậc, người đã đuổi đi rồi mà trong nhà vẫn còn kẻ không biết nhìn mặt bắt hình dong thế này.
Tiểu Cẩm lo lắng nhìn tôi, tôi vỗ nhẹ tay con bé rồi nhếch mép cười mỉa mai với dì Trương.
Lâm Kiến cũng chỉ biết dùng mấy chiêu trò cỏn con này thôi.
“Sao nào? Tôi trả cho bà năm mươi nghìn một tháng mà ngay cả bữa sáng cũng không nấu nổi sao?”
Tôi gọi quản gia Trương lên: “Thanh toán lương cho dì Trương, trong vòng năm phút bảo bà ta cút ngay. Tất cả người trong bếp cũng sa thải hết, bữa sáng thôi mà làm không xong thì còn mặt mũi nào nhận lương? Từ nay bữa sáng do ông lo, trong một tiếng nữa mà không có đồ ăn thì ông cũng cuốn gói theo bọn họ luôn đi.”
Quản gia Trương lau mồ hôi gật đầu. Nửa tiếng sau, một bữa sáng đơn giản nhưng khá tinh tế đã được bưng lên.
Trước khi Tiểu Cẩm chuyển trường, tôi đã thuê giáo viên dạy kèm để con bé học trước chương trình.
“Tài xế đâu?”
“Sáng nay cậu ấy đã đi đưa thiếu gia và tiểu thư đi học rồi ạ.”
Tôi cau mày. Sáng nay Tiểu Cẩm cũng phải đi học lớp bổ túc, vậy mà tài xế tôi thuê lại tự tiện lái xe đi đưa đón những kẻ chẳng liên quan.