Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đang lúc tôi nghĩ mọi chuyện đã giải quyết xong thì cửa lớp bị đẩy ra cái ‘rầm’.
Diệp Thần sải bước đi vào, mặt đầy giận dữ: “Mẹ! Mẹ điên rồi à? Đến trường học làm loạn cái gì?”
Nó đứng chắn trước mặt Diệp Dung: “Mẹ có biết mẹ làm vậy sẽ khiến Dung Dung khó xử thế nào không? Nó có đắc tội gì với mẹ đâu? Mẹ cứ nhất định phải khiến nó không thể học tiếp ở trường này sao?”
Tôi day day thái dương đang đau nhức, quả thực không ngờ đứa trẻ mình nuôi nấng suốt 19 năm lại là một tên phản chủ vô ơn như vậy.
Tôi nói: “Nó dẫn người bắt nạt tiểu Cẩm ngày hôm qua, con có biết không?”
“Bắt nạt?” Diệp Thần cười lạnh, “Ai bắt nạt nó cơ chứ? Dung Dung là người lương thiện thế, sao có thể đi bắt nạt người khác?”
Tôi kéo tay áo Diệp Cẩm lên: “Tự nhìn xem.”
“Đó là do con bé tự làm trầy thôi!” Diệp Dung gào khóc, “Con chẳng làm gì cả, là bọn họ…”
“Đủ rồi.”
Mấy nữ sinh vừa nãy còn vây quanh Diệp Dung cười đùa giờ đã cúi gầm mặt xuống. Kể từ khi biết Diệp Dung không phải con gái nhà họ Diệp, bọn họ đứa nào đứa nấy đều giả vờ như chim cút.
Tôi không định bỏ qua cho bọn họ, quay sang dặn dò trợ lý Diệp đứng phía sau.
“Điều tra phụ huynh của mấy nữ sinh kia đi, gửi văn bản pháp lý. Việc làm ăn giữa nhà bọn họ và Diệp thị, từ hôm nay chấm dứt toàn bộ.”
Đúng lúc này, hai cảnh sát đã bước vào lớp học.
“Các đồng chí, là tôi báo cảnh sát. Con gái tôi bị bắt nạt học đường, video giám sát tôi đã yêu cầu trợ lý liên hệ trường học lấy rồi, phiền các anh xử lý giúp.”
Diệp Dung mặt mày trắng bệch bị cảnh sát dẫn đi.
Sau chuyện này, chắc hẳn nhà trường sẽ đuổi học nó.
Với số tiền trong tay, chắc nó cũng không chi trả nổi học phí của ngôi trường này.
Diệp Cẩm cần một môi trường học tập yên tĩnh, điều này vừa đúng ý tôi.
15.
Nhìn Diệp Dung bị dẫn đi, Diệp Thần chắc cũng hiểu ra, những điều tôi nói có lẽ là thật.
Vậy mà nó vẫn cố đ.ấ.m ăn xôi khuyên tôi: “Mẹ, mẹ có cần phải làm quá lên vậy không? Trẻ con đùa nghịch chút thôi, mẹ đâu cần phải xuống tay tàn độc thế.”
“Có cần chứ…” Tôi nhìn thẳng vào mắt nó.
Đến nước này, tôi cũng thất vọng cùng cực về Diệp Thần.
Nó đã mù quáng tới mức khiến tôi thấy nực cười.
Đứa con trai này, tôi cũng không cần nữa.
Tôi cầm lại micro lên.
“Còn một việc nữa, tiện thể tôi nói luôn.”
Tôi nhìn chằm chằm vào Diệp Thần.
“Cậu ta cũng không phải con ruột của tôi.”
Nó sững sờ.
“Đây là con trai của anh trai chồng tôi. Lúc anh chị gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, cậu ta vừa mới chào đời không lâu, tôi thấy đáng thương nên mới nuôi nấng. Lúc đó nghĩ để lại cho con gái tôi một người bạn đồng hành cũng tốt. Nhưng vì cậu ta cứ nhất quyết bảo vệ Diệp Dung như vậy, thì cậu ta cũng chẳng còn liên quan gì đến cái nhà này nữa.”
“Mẹ-” “Đừng gọi tôi là mẹ.” Tôi ngắt lời, “Chúng ta không hề làm thủ tục nhận con nuôi, cậu đã trên mười tám tuổi, về mặt pháp luật chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa. Từ giờ trở đi, tiền học, tiền sinh hoạt của cậu, tôi sẽ không chi một xu.”
Diệp Thần suy sụp: “Đây không thể là sự thật!”
Tôi lạnh lùng bước qua người nó: “cậu có thể gọi điện hỏi bố cậu ngay bây giờ, à không, là chú của cậu, bảo ông ta đưa giấy khai sinh ra, tên cha mẹ trên đó ghi rõ mười mươi.”
16.
Sắp đến giờ vào lớp, hiệu trưởng lôi kéo Diệp Thần đang nằm bệt dưới đất ra khỏi lớp học: “Được rồi, đi mau đi, đừng làm ảnh hưởng các bạn học.”
Diệp Cẩm nhìn nó, khẽ cười thành tiếng.
Quả nhiên là một đứa nhóc thâm trầm, tôi biết ngay con gái tôi không thể là một đóa sen trắng đơn thuần được.
Có khả năng tự bảo vệ mình, rất tốt.
Diệp Cẩm tiễn tôi ra khỏi lớp, tôi chặn con bé lại: “Lo học bài đi, buổi trưa thời gian eo hẹp, mẹ sắp xếp xe chuyên dụng tới gửi cơm.”
Con bé ôm eo tôi làm nũng: “Cảm ơn mẹ.”
Tôi vươn tay ôm con bé vào lòng.
“Xin lỗi con, để con phải chịu ấm ức rồi, sau này sẽ không còn chuyện như thế nữa đâu.”
Con bé cười tươi rói, thoăn thoắt ngồi về chỗ, bắt đầu chăm chú nghe giảng.