Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Tao ăn bám sao?” Lâm Kiến tức đến toàn thân run rẩy, vung tay định tát Lâm Thần nhưng lại bị nó né được.
Vương Dung thấy hai cha con cãi vã, chẳng những không can ngăn mà còn thêm dầu vào lửa: “Chú Lâm, Lâm Thần nói chẳng sai đâu. Trước đây dì Diệp giàu có như thế, nếu chú biết cách lấy lòng dì ấy, chăm sóc tốt cho Diệp Cẩm thì chúng ta đâu có rơi vào tình cảnh khốn khổ như hôm nay.”
Câu nói ấy như nhát d.a.o đ.â.m thấu tim Lâm Kiến, gã gục xuống ghế, ôm đầu bất lực. Gã đã bảo bọc bọn họ hơn mười năm trời, dốc hết ruột gan ra đối đãi, vậy mà đổi lại chỉ là sự oán hận vô tận.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra bản thân từng ngu ngốc đến nhường nào, bỏ mặc con gái ruột không thương xót, lại đi bảo vệ hai kẻ “ăn cháo đá bát”. Thế nhưng tất cả đã quá muộn màng, gã đã nhận được đơn ly hôn từ tòa án, chẳng còn cơ hội nào để quay về ngôi nhà ấy nữa.
20.
Sau khi tôi và Lâm Kiến hoàn tất thủ tục ly hôn, Lâm Thần chẳng biết bị chập dây thần kinh nào mà lại bắt đầu diễn cái kịch bản “đừng khinh thiếu niên nghèo” ngay trước mặt tôi.
Nó rêu rao rằng nhất định sẽ thi điểm cao hơn Tiểu Cẩm, bắt tôi phải nhìn thấy giá trị của nó, khiến tôi phải hối hận vì đã từ bỏ nó. Nghe được tin này, tôi chỉ âm thầm sắp xếp cho lớp của Tiểu Cẩm hai nữ vệ sĩ chuyên nghiệp, ra lệnh không cho phép Lâm Thần tiếp cận con bé trong phạm vi 20 mét.
Trong tập đoàn của tôi, nhân tài tốt nghiệp Thanh Hoa, Bắc Đại nhiều như nấm sau mưa. Nó dù có thi được điểm tối đa đi chăng nữa, tôi cũng chẳng buồn liếc mắt lấy một cái. Bảo bối duy nhất của tôi chỉ có con gái ruột Diệp Cẩm mà thôi. Cho dù Tiểu Cẩm có học hành bình thường, tôi vẫn sẽ yêu thương con bé hết mực. Biết làm sao được, ai bảo là do chính mình dứt ruột đẻ ra cơ chứ?
Nhưng thật không ngờ, nó lại bắt đầu vùi đầu vào sách vở thật sự. Đây cũng là chuyện tốt, tôi cũng chẳng buồn đ.â.m chọc làm gì, cứ để nó tự chìm đắm trong ảo tưởng của mình đi.
21.
Ngày công bố điểm thi đại học.
Trang cá nhân của Lâm Thần im lìm một cách lạ thường. Sau đó, Lâm Kiến ngập ngừng gọi điện cho tôi: “Tiểu Thần chỉ thi được có 300 điểm, ngay cả điểm sàn đại học cũng không tới, em có thể hỗ trợ cho nó đi du học được không?”
Tôi đương nhiên là từ chối thẳng thừng. Tiền của tôi không phải từ trên trời rơi xuống, đầu tư vào loại người như nó thật sự quá lãng phí.
“Tìm một trường cấp ba bình thường nào đó mà học lại một năm đi.”
Sau này nghe đâu nó chuyển vào đúng ngôi trường mà Vương Dung đang học, bắt đầu hành trình thi lại hết năm này đến năm khác.
22.
Hai năm thời gian trôi qua nhanh như chớp. Tiểu Cẩm thi được 620 điểm, tôi thấy rất hài lòng.
Với một người bình thường, vượt qua ngưỡng 600 điểm đã là giới hạn của sự nỗ lực rồi. Đó chính là lý do vì sao tôi muốn con bé tham gia kỳ thi đại học. Dù có chỗ dựa vững chắc đến đâu, đời người vẫn nên có một lần nỗ lực hết mình không hối tiếc. Cảm giác này sẽ theo con bé đến suốt cuộc đời. Thậm chí nếu không thể leo lên tới đỉnh núi, chỉ cần đã chiến đấu đến cùng mà không bỏ cuộc, đó đã là thành công.
23.
Suốt hai năm qua, tôi đã chăm sóc Tiểu Cẩm cực kỳ chu đáo. Con bé cao thêm được 5cm, tăng hơn mười cân. Cô bé gầy gò, xanh xao ngày nào giờ đây tràn đầy sức sống, khỏe mạnh vô cùng.
Tình trạng suy dinh dưỡng và rối loạn điều tiết trước kia đều đã khỏi hẳn. Giờ đây con bé sở hữu mái tóc đen bóng, làn da trắng ngần, và cũng đã hoàn thành việc chỉnh nha. Những lúc rảnh rỗi sau giờ học, con bé còn luyện thêm cả quyền anh và tán thủ.
Tiểu Cẩm của hiện tại vừa lạc quan vừa tự tin. Con bé còn dùng tiền tiêu vặt của mình để tài trợ cho cô nhi viện nơi mình từng lớn lên, sửa sang lại từ dãy nhà nội trú cho đến nhà ăn cho các em nhỏ.
Hiện tại, con bé đã nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Công thương Kinh thị, chuẩn bị cùng bạn thân nhập học. Trước đó, hai mẹ con tôi dự định sẽ cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới một chuyến.
24.
Tôi không ngờ rằng, trong tiệc sinh nhật mười tám tuổi của Diệp Cẩm, tôi lại có thể gặp lại Vương Dung và Lâm Thần.
Hôm đó, tôi tổ chức tiệc sinh nhật cho con bé tại khách sạn sang trọng nhất Kinh thành, đồng thời chuyển nhượng hai mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn Diệp thị sang tên con bé.
Trong ngày trọng đại này, không ít đối tác làm ăn đã mang theo những cậu con trai ưu tú nhất của mình đến dự.
Trước lúc cắt bánh kem, tôi nghe thấy tiếng ồn ào náo loạn ngoài đại sảnh. Chẳng thể ngờ được đó là Vương Dung đang níu lấy con trai nhà họ Trình khóc lóc om sòm: “Không phải anh chỉ yêu một mình em thôi sao? Tại sao còn đến dự tiệc sinh nhật của nó?”
Lâm Thần đứng bên cạnh túm lấy cổ áo anh ta: “Cậu ngủ với em gái tôi rồi, không có 1 triệu thì đừng hòng xong chuyện.”
Cậu ấm nhà họ Trình gạt tay Lâm Thần ra: “Lúc trước chẳng phải chính anh là người môi giới sao? Giao kèo một tháng 50 ngàn, hai bên tình nguyện, dứt khoát không dây dưa. Giờ anh lại định giở trò tống tiền à?”
Anh ta thiếu kiên nhẫn nhìn Vương Dung: “Cô chỉ là kẻ làm thuê thôi, đừng có mà nhập tâm quá được không?”
Nửa năm trước, sau một lần cãi vã nảy lửa, Lâm Kiến đã đuổi Vương Dung và Lâm Thần ra khỏi nhà. Bản thân ông ta cũng bỏ đi, nghe đâu là tìm được phú bà mới, theo bà ta sang Trung Đông đào dầu. Chỉ là vừa đáp máy bay xuống nơi đó thì gặp đúng lúc tình hình chính trị bất ổn, từ đó bặt vô âm tín.
Vương Dung và Lâm Thần không còn ai chu cấp, lại lười biếng không chịu lao động, xem ra là đã bắt đầu nghĩ đến mấy trò bất chính rồi.
Diệp Cẩm đứng sau lưng tôi tặc lưỡi: “Mẹ xem kìa, hai chữ ‘bao nuôi’ nghe thôi đã thấy ngượng mồm rồi.”
Tôi khẽ vỗ vai con bé: “Đừng có ăn nói đanh đá như thế, con nhìn hai bác Trình đang khó xử kìa.”
Ông Trình đứng bên cạnh đỏ bừng mặt: “Thật xin lỗi Diệp tổng, thằng con trai này của tôi không ra gì, tôi còn những đứa con khác…”
…
Bà Trình giận tím mặt: “Được lắm lão già kia, tôi chỉ đẻ có một thằng con trai, ông lấy đâu ra đứa khác hả?”
Thấy bên ngoài đ.á.n.h nhau loạn xạ, tôi dẫn con gái thong dong rời khỏi bữa tiệc.
25.
Tôi nhân cơ hội này dạy con: “Con thấy không, gia đình kiểu này tuyệt đối không được gả vào, cha nào con nấy đấy.”
Diệp Cẩm liên tục gật đầu: “Vâng, con nhớ rồi.”
Nhà mình không liên hôn, chỉ chiêu mộ ở rể, con nhớ kỹ chưa?
Con bé gật đầu lia lịa: “Nhớ rồi, con nhớ rồi.”
Cái gì cũng nhớ, đúng là đáng yêu quá đi mất!
Tôi nhẹ nhàng nựng đôi má bầu bĩnh của con bé: “Sinh nhật vui vẻ nhé, bảo bối.”
Diệp Cẩm ôm lấy tôi: “Cảm ơn mẹ đã sinh ra con.”
Khoảng thời gian đ.á.n.h mất con, mẹ vô cùng hối tiếc.
Nhưng giờ đây tháng năm còn dài, tương lai mẹ còn vô vàn hạnh phúc muốn dành tặng cho bảo bối của mẹ.
Yêu con…
HẾT