Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
May mà hôm nay tôi còn ở nhà, nếu không thì con gái tôi chẳng phải chạy bộ đi học rồi sao!
Tôi đành bảo tài xế riêng của mình chở Tiểu Cẩm đi.
Tiểu Cẩm sắp lên lớp 12 rồi, không thể để mấy chuyện vặt vãnh trong nhà này làm ảnh hưởng tới việc học của con bé được.
Hết người này đến người khác trong nhà gây khó dễ cho con bé, thế này thì sống sao nổi?
Lâm Kiến ở nhà làm nội trợ lâu quá rồi, khiến đám người này quên mất ai mới là người trả lương cho chúng.
Hay là bọn họ ở đây lâu quá rồi nên tưởng mình là người nhà của tôi, hoặc cho rằng việc tôi bỏ tiền thuê họ phục vụ là ơn huệ tái sinh?
Đến chồng con tôi còn chẳng áp lực khi đuổi đi, huống hồ gì là thay một đám người giúp việc.
Hôm nay tôi không làm việc gì khác, cứ phải “nhương ngoại tất tiên an nội” (muốn ổn định bên ngoài thì trước tiên phải ổn định bên trong) đã.
Tôi bấm máy gọi cho trợ lý Lâm: “Hủy hết công việc hôm nay, liên hệ với công ty dịch vụ gia đình, gửi cho tôi một nhóm giúp việc mới ngay.”
9.
Ba tiếng sau, mười mấy người giúp việc cũ trong biệt thự, từ bảo mẫu cho đến tài xế, tất cả đều bị tôi đuổi thẳng cổ.
Công ty bảo an đã thiết lập lại toàn bộ hệ thống camera giám sát của biệt thự, thay mới toàn bộ khóa cửa, chỉ lưu lại vân tay của tôi và Diệp Cẩm.
Dì Trương cầm đầu vẫn không phục, đứng trước cửa không chịu đi: “Bà chủ, bà bớt giận đi, ông chủ và thiếu gia chỉ nhất thời hồ đồ thôi, bà đón họ về đi…”
“Cút.” Tôi chỉ đáp lại đúng một chữ.
Bà ta lủi thủi bỏ đi.
Đã thấy Lâm Kiến tốt thế thì cứ để Lâm Kiến trả lương cho họ là được.
Tôi quay sang quản gia mới nói: “Mọi việc trong biệt thự này đều phải nghe theo lệnh của Diệp Cẩm, tất cả công việc đều lấy nhu cầu của con bé làm ưu tiên hàng đầu, hiểu chưa?”
Quản gia gật đầu: “Đã rõ, Diệp tổng.”
Hôm nay tôi còn hai công ty cần mua lại, mỗi phút tôi kiếm được cả mấy triệu, thật sự không có thời gian ở nhà chơi trò gia đấu với họ.
Không thay đổi tư tưởng thì cứ thay người.
Người giúp việc mới nấu đủ món xào nấu, chỉ trong ngày hôm đó đã nắm bắt được khẩu vị của Tiểu Cẩm.
Còn bảo có dịch vụ nào dùng tiền không mua được à? Nực cười!
10.
Sau khi tan học, tôi dẫn Tiểu Cẩm tới trung tâm thương mại.
Con bé chỉ có vài bộ quần áo, phần lớn thời gian đều mặc đồng phục, giặt đến mức sờn cả màu.
Phòng chơi game của Diệp Thần tôi đã cải tạo thành phòng thay đồ rồi, nhiệm vụ hôm nay là lấp đầy phòng cho Tiểu Cẩm.
Để tiết kiệm thời gian, tôi còn đặc biệt hẹn một chuyên gia phối đồ, để cô ấy đưa ra lời khuyên chuyên môn cho Tiểu Cẩm.
Sau khi thử một tầng quần áo, chúng tôi cơ bản đã xác định được phong cách của Tiểu Cẩm.
Chuyên gia đã phối cho Tiểu Cẩm hàng chục bộ đồ, từ quần áo, giày dép, tất, đồ lót cho đến phụ kiện.
Tranh thủ lúc chuyên gia phối đồ, tôi đưa Tiểu Cẩm dạo một vòng từ khu trang sức đến khu hàng xa xỉ.
Dây chuyền, vòng tay, túi xách phù hợp với thiếu nữ, kiểu dáng nào tôi cũng mua một cái.
Tiểu Cẩm lúc đầu nhìn thấy giá tiền thì sống c.h.ế.t không chịu thử.
Sau khi tôi quẹt thẻ suốt hai tiếng đồng hồ, con bé cũng dần quen trạng thái.
“Mẹ ơi, có đẹp không ạ?”
“Con gái mẹ là đẹp nhất.” Tôi khoác vai con bé, nhìn vào gương mỉm cười: “Sau này ngày nào cũng phải đẹp như thế này nhé.”
Con bé mím môi cười rạng rỡ.
Trông chẳng khác gì một vị tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ.
Sau này con bé sẽ hiểu, xã hội này vốn dĩ là “trông mặt mà bắt hình dong”.
Đám người hợm hĩnh kia sau khi nhìn thấy trang phục đắt tiền trên người con bé cũng sẽ phải cân nhắc kỹ, xem cái giá phải trả nếu dám bắt nạt nó là bao nhiêu.
11.
Ngày thứ ba Tiểu Cẩm về nhà, tôi liên tiếp nhận được điện thoại của Lâm Kiến và Diệp Thần, tất cả đều bị tôi cúp máy cái rụp.
Sau khi cắt thẻ phụ, xem ra tiền trong túi bọn họ cũng tiêu gần hết rồi.
Những khổ sở con gái tôi từng nếm trải, bọn họ cũng nên nếm qua một lượt, thì mới không đứng nói chuyện mà không biết đau được.