Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nó lau nước mắt, cái điệu bộ này đúng là giống hệt mẹ nó – bà Vương.
Tôi không nhịn được mà buồn nôn.
Lúc Diệp Thần đứng ra tranh cãi giúp nó thì chẳng thấy nó nói nửa lời, giờ thì bắt đầu diễn trò với tôi rồi!
Chồng tôi xót con, lên tiếng: “Đủ rồi! Làm loạn thế đã thỏa mãn chưa? Chỉ là cái nhà kho thôi, ở tạm một chút thì đã làm sao? Nhất thiết phải làm cả nhà bất an mới chịu à?”
Tôi cảm thấy lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Rõ ràng con gái tôi mới là người bị đối xử tệ bạc, thế mà bọn họ lại tỏ vẻ tủi thân.
Đây là nhà của tôi! Đối xử tệ với con gái tôi mà còn muốn được yên ổn sao.
3.
Tiểu Cẩm lẳng lặng bước lên, nắm lấy tay tôi, nhỏ giọng nói: “Mẹ, con ở nhà kho cũng được ạ.”
Diệp Thần ôm mặt ấm ức: “Mẹ nhìn đi, chính cô ta muốn ở nhà kho mà, cũng chỉ là một căn phòng thôi, có gì đâu?”
“Muốn làm người tốt bằng đồ của người khác à,” tôi lạnh lùng nhìn cậu ta, “Chỉ là một căn phòng thôi sao? Tôi thấy phòng ngủ chính cậu đang ở cũng rất được đấy. Cậu dọn dẹp đi, nhường phòng cho em gái, còn cậu thì xuống nhà kho mà ở!”
“Mẹ!” Diệp Thần gào lên, “Tại sao con phải nhường phòng cho cô ta? Nhà kho vừa ẩm vừa mốc, đó là chỗ cho người ở à?”
Đụng đến quyền lợi của bản thân là cậu ta hết “mù” ngay, biết nhà kho không đáng ở rồi sao.
Xem ra ba tên ngốc này không tự nhận thức được sự thật rồi.
Họ dám ngược đãi Tiểu Cẩm vì nghĩ con bé là người ngoài, là kẻ ăn nhờ ở đậu.
Đã đến lúc dạy cho họ biết ai mới là chủ nhân ở đây.
4.
“Tại sao à?” Tôi cắt ngang, “Vì căn biệt thự này hiện đang đứng tên Tiểu Cẩm.”
Dứt lời, cả ba người sững sờ tại chỗ.
Tôi lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ, ném mạnh xuống bàn trà: “Sáng nay đã làm xong thủ tục sang tên rồi. Căn biệt thự này, chủ sở hữu hiện tại là Diệp Cẩm – con gái ruột của tôi.”
Tiểu Cẩm kinh ngạc lấy tay che miệng.
Trước khi đến trại trẻ mồ côi, tôi đã phát hiện hôm nay chính là sinh nhật mười bảy tuổi của con bé.
Căn biệt thự độc lập ở Kinh thành này trị giá 1 tỷ, là món quà bố tặng tôi vào lễ trưởng thành năm mười tám tuổi.
Giờ cuối cùng cũng có thể chuyển tặng cho con gái ruột của mình rồi.
Lâm Kiến biến sắc: “Bà điên rồi à?”
Ngày trước ông ta vào ở rể nhà họ Lâm, dưới tên chẳng có tài sản gì, thế mà tháng nào tôi cũng cho ông ta 100 ngàn tiền tiêu vặt.
Ông ta ghen tị với con gái tôi cũng chẳng có gì lạ.
“Tôi tỉnh táo lắm,” tôi nhìn ông ta, “Lâm Kiến, ông đang ở nhà tôi mua, lái xe tôi mua, tiêu từng xu cũng là tiền tôi làm ra.”
“Đã không biết đối xử t.ử tế với con gái tôi, thì tôi cũng không cần phải nể mặt ông nữa.”
“Cả ông, thằng con quý t.ử của ông, và con gái của bảo mẫu này nữa, cút ngay cho tôi!”
5.
Mười phút sau, ba chiếc vali lăn từ tầng hai xuống, đập mạnh vào sàn phòng khách.
“Xách đồ của các người lên rồi cút.”
Lâm Kiến tức đến run môi: “Bà sẽ phải hối hận!”
Diệp Dung khóc lóc níu lấy tay tôi: “Dì ơi, con đi, con đi là được chứ gì? Dì đừng đuổi bố với anh trai mà…”
Tôi hất tay nó ra: “Đây là nhà của Tiểu Cẩm, vốn dĩ các người làm gì có quyền ở đây.”
Diệp Thần nghiến răng xách vali: “Đi thì đi! Mẹ đừng có mà quỳ lạy cầu xin con quay lại!”