CHƯƠNG 1
Lúc đi ăn lẩu, nhân viên phục vụ bê nhầm phần bò Wagyu cỡ nhỏ thành cỡ lớn.
Đến lúc thanh toán, cô ta yêu cầu chúng tôi bù thêm phần tiền chênh lệch.
Tôi từ chối ngay: “Đây đâu phải lỗi của chúng tôi nhỉ?”
Nhưng bạn trai tôi lại tỏ ra vô cùng hào phóng.
“Đừng làm khó người ta nữa, em bù thêm chút tiền đi.”
“Dù sao thì người ta cũng mang nhầm, mà mình cũng lỡ ăn hết rồi.”
Thấy có người hùa theo, cô phục vụ càng được nước lấn tới, cố tình dẹo giọng mỉa mai tôi:
“Anh trai đây hào phóng thế này, sao lại quen cô bạn gái chi li tính toán thế nhỉ?”
Bị làm khó dễ ra mặt, nhưng bạn trai tôi lại chẳng thèm hé răng bênh vực lấy nửa lời.
Thế là tôi gật đầu.
“Được, bù tiền thì bù tiền. Dù sao thì…”
“Bữa cơm chia tay cũng nên ăn uống thịnh soạn một chút!”
“Anh thấy đúng không, cái đồ sĩ diện hão?”
1
Lúc thốt ra câu này, chính tôi cũng thấy hơi bất ngờ.
Không phải vì quyết định chia tay, mà vì tôi không ngờ bản thân lại có thể bình thản đến vậy.
Vẻ thảng thốt trên mặt Trịnh Tầm lúc này còn rõ rệt hơn cả lúc thấy đồ ăn dọn lên đầy bàn ban nãy.
Ánh mắt anh ta tràn ngập sự khó tin, cứ như thể tôi vừa kể chuyện nghìn lẻ một đêm vậy.
Cô phục vụ cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho hoảng sợ, mặt đỏ bừng, tay siết chặt tờ hóa đơn, hết nhìn tôi lại nhìn Trịnh Tầm, nhất thời luống cuống không biết làm sao.
“Hứa Liên, em… em nói cái gì cơ?”
Giọng Trịnh Tầm trở nên căng cứng, mang theo chút lửa giận đang cố kìm nén.
“Có phải em kích động quá rồi không? Chỉ vì chút chuyện cỏn con này, có đáng không?”
Tôi khẽ lắc đầu, dời mắt khỏi anh ta, nhìn xuống nồi lẩu Thái đã không còn bốc khói, chỉ trơ lại chút cặn nước lèo nguội ngắt.
Giống hệt như thứ tình cảm đã nguội lạnh từ lâu giữa hai chúng tôi.
“Trịnh Tầm, chút chuyện nhỏ à?”
Tôi lặp lại, trong giọng điệu mang theo sự mệt mỏi mà ngay cả chính tôi cũng không nhận ra.
“Theo anh, thế nào mới là chuyện lớn?”
Tôi bật cười, nhưng đáy mắt tuyệt nhiên không đọng lại chút ý cười nào.
“Chẳng phải anh luôn cảm thấy tôi ‘chi li tính toán’ sao?”
“Chẳng phải anh luôn nhấn mạnh, khi yêu nhau thì sĩ diện là bộ mặt của đằng trai, đàn ông là phải ra dáng đàn ông sao?”
“Vì cái ‘thể diện’ của anh, tôi đã phải chịu bao nhiêu thiệt thòi, nuốt bao nhiêu ấm ức, anh đã từng tính toán chưa?”
Giọng tôi vẫn rất điềm tĩnh, nhưng từng chữ thốt ra sắc như kim, đâm thủng lớp mặt nạ đạo đức giả của anh ta.
“Lần đầu đi xem phim, tôi đã cất công săn mã giảm giá trên mạng từ trước. Lúc nhân viên soát vé lề mề không xuất được vé, anh cứ khăng khăng bảo tôi dùng mã giảm giá là mất mặt, rồi nằng nặc đòi mua vé với giá gốc cho bằng được.”
“Đợt công ty đi team building ở khu du lịch sinh thái, sếp bảo có thể dẫn theo người nhà, chia đều chi phí. Anh lại giành trả tiền cho một cô thực tập sinh mới tới của phòng bên, lý do là phải chiếu cố người mới, thể hiện phong độ đàn ông.”
“Kết quả là trên đường về, anh phát hiện tiền trong ví không đủ đổ xăng, cuối cùng vẫn phải mượn tiền tôi.”
“Còn cả lần trước, tôi đứng ra đòi quyền lợi giúp đồng nghiệp, vạch trần thói cân điêu làm giả của mấy gánh hàng rong. Anh đứng cạnh cứ giật tay tôi, bảo ‘Thôi bỏ đi, chẳng đáng bao nhiêu tiền, đừng để người ta chê cười’, cứ làm như việc bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình là chuyện gì đó đáng xấu hổ lắm vậy.”
Môi Trịnh Tầm mấp máy, dường như muốn phản bác nhưng lại chẳng tìm được từ nào để bào chữa.
Biểu cảm của anh ta chuyển dần từ sững sờ, tức giận sang thẹn quá hóa cáu.
“Hôm nay cũng vậy.”
2
Tôi nhìn anh ta, trong mắt không hề hờn giận, chỉ có nỗi thất vọng và sự lạnh lẽo đến cùng cực.
“Phục vụ mang nhầm món, đó là lỗi của cô ta. Tôi yêu cầu trả đúng số tiền cho những món mình đã gọi, đó là quyền lợi của tôi.”
“Còn anh thì sao? Anh sĩ diện hão, thích làm màu ra vẻ ta đây, nói cái gì mà ‘bù thêm ít tiền đi’, cứ như thể chút tiền chênh lệch đó với anh chẳng bõ bèn gì.”
“Đã vậy, lúc cô nhân viên kia buông lời bóng gió chê bai, chỉ trích tôi ‘chi li tính toán’, anh lại câm như hến, chẳng bênh vực được lời nào.”
“Trịnh Tầm, anh giữ thể diện cho nhân viên phục vụ, bảo vệ cái hình tượng ‘hào phóng’ của bản thân anh, vậy còn tôi thì sao? Trong lòng anh, rốt cuộc tôi được coi là cái gì?”
“Lần nào cũng vậy, mỗi khi xảy ra chuyện tương tự, anh đều chọn bênh vực người ngoài, khư khư ôm lấy cái lòng tự trọng và sự sĩ diện nực cười của mình.”
“Lần nào anh cũng dùng mấy từ ‘rộng lượng’, ‘thông cảm’ để thao túng tâm lý tôi, hạ thấp những yêu cầu chính đáng của tôi thành thói ‘chi li tính toán’. Trịnh Tầm, anh có từng nghĩ, mỗi một lựa chọn của anh đều đang bào mòn chút tình cảm ít ỏi còn lại giữa hai chúng ta không?”
Mọi tiếng ồn ào náo nhiệt trong quán lẩu dường như đã lùi xa, tôi chỉ còn nghe thấy giọng nói rành rọt và lạnh lùng của chính mình.
“Tôi không hề bốc đồng, Trịnh Tầm ạ.”
Tôi cầm túi xách lên.
“Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Chúng ta không hợp nhau đâu.”
“Cái thứ ‘thể diện’ mà anh muốn, tôi không cho được, mà cũng chẳng buồn cho nữa. Tôi chỉ muốn sống thật với bản thân, không muốn tự làm mình tủi thân thêm ngày nào nữa.”
“Hứa Liên!”
Thấy tôi đứng dậy định đi, Trịnh Tầm cuối cùng cũng hoàn hồn. Anh ta bật dậy, định lao tới tóm lấy tay tôi.
“Em đừng làm loạn nữa có được không! Chỉ vì chút chuyện cỏn con này mà đòi chia tay á? Truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa!”
Lại là “ra thể thống gì nữa”!
Tôi hất mạnh tay anh ta ra, ánh mắt kiên định không lấy một tia dao động.
“Ra thể thống gì không quan trọng, quan trọng là tôi không muốn tiếp tục sống cái cảnh này nữa.”
Tôi rút mấy tờ tiền trong ví ra, đập mạnh xuống bàn.
Không thừa không thiếu, vừa chuẩn số tiền cho phần bò Wagyu cỡ nhỏ mà chúng tôi đã gọi cùng với những món ăn khác.
Sau đó, tôi quay gót, không thèm nhìn anh ta thêm lần nào nữa, đi thẳng một mạch ra khỏi quán lẩu.
Không khí bên ngoài hơi se lạnh phả vào mặt, lại khiến tôi cảm thấy tỉnh táo vô cùng.
Sau lưng loáng thoáng có tiếng bước chân đuổi theo cùng tiếng hét gọi tên tôi của Trịnh Tầm, nhưng tôi tuyệt nhiên không ngoảnh đầu lại.
Mối quan hệ khiến tôi ngạt thở và mệt mỏi này, hôm nay tôi sẽ tự tay đặt một dấu chấm hết thật trọn vẹn.
Còn Trịnh Tầm, chắc đến tận giờ phút này anh ta vẫn cho rằng tôi đang xé chuyện bé ra to, vô cớ gây rối.
Anh ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ hiểu được, những chuyện mà anh ta coi là “nhỏ nhặt” ấy đã từng chút một gặm nhấm, vắt kiệt mọi sự kỳ vọng và tình yêu tôi dành cho anh ta như thế nào.
3
Cuối tuần đầu tiên sau khi chia tay Trịnh Tầm, tôi ngủ một giấc thả phanh đến khi tự tỉnh, sau đó cuộn tròn trên sô pha, cày nốt cuốn tiểu thuyết đã bị bỏ xó từ lâu.
Trong bầu không khí ngập tràn hương vị tự do, cảm giác nhẹ bẫng như trút bỏ được tảng đá ngàn cân này khiến tôi suýt nữa đã cất tiếng hát ngân nga.
Tôi từng ngỡ rằng rời xa một người đã quá đỗi quen thuộc thì sẽ đau đớn đến xé nát tâm can. Thế nhưng sự thật là, rời xa Trịnh Tầm, tôi chỉ cảm nhận được một sự giải thoát chưa từng có.
Mối quan hệ này từ lâu đã biến thành chiếc gông cùm trói buộc tôi, còn anh ta chính là tên cai ngục không ngừng siết chặt sợi xích, lại còn quay ra hỏi ngược tôi tại sao không thể cố gắng chịu đựng.