CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Vị khách phẩy tay, cũng cười đáp: “Không sao, bữa cơm này ăn thú vị lắm. “
Bước ra khỏi cửa lớn nhà hàng, gió đêm đầu hè mang theo chút hơi ấm mơn man trên má.
Tôi ngẩng đầu nhìn cảnh đêm rực rỡ của thành phố, hít một hơi thật sâu.
Ngày hôm sau đi làm, trong khu vực pantry, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp Châu Kỳ mang khuôn mặt đầy vẻ hóng hớt sáp lại gần, hạ thấp giọng thì thầm:
“Này, hôm qua cậu đi ăn với khách đụng mặt Trịnh Tầm với tình mới của chả đúng không? Nghe nói hiện trường hôm qua rực rỡ lắm à? “
Tôi đang pha cà phê, nghe vậy đành bất đắc dĩ cười khì: “Tin tức của cậu nhạy bén thật đấy. “
“Chứ sao nữa, trợ lý của vị khách đó là bạn học đại học của mình mà, tối qua cô ấy livestream hiện trường cho mình xem luôn rồi! ” Châu Kỳ sáng rực cả mắt.
“Mau kể mình nghe đi, có thật không thế? “
“Trịnh Tầm vì muốn ra vẻ đại gia nên gọi cả bàn thức ăn, cuối cùng không có tiền trả, đến phút chót vẫn là Tạ Tình quẹt thẻ thanh toán rồi đá bay gã ngay tại trận á? “
Chuyện này lan truyền còn nhanh hơn tôi tưởng. Tôi nhấp một ngụm cà phê, lấp lửng hùa theo: “Cũng đại loại là thế. “
Nhưng mấy chữ “cũng đại loại là thế” trong công cuộc buôn dưa lê hiển nhiên là quá thừa thãi.
Chỉ trong một buổi sáng, “chiến tích” của Trịnh Tầm ở nhà hàng cao cấp — cắn răng làm màu giả danh người giàu, kết quả bị bạn gái mới vạch trần rồi đá không thương tiếc ngay giữa chốn đông người — đã được thêm mắm dặm muối thành vô số phiên bản khác nhau, bay khắp các ngóc ngách trong công ty.
Những nhân viên mới trước kia từng bị hình tượng đạo đức giả của anh ta lừa phỉnh, vốn luôn khúm núm nể nang, giờ đây nhìn anh ta đều bằng ánh mắt đầy tò mò và lén che miệng cười thầm.
Còn những đồng nghiệp lâu năm vốn đã chướng mắt anh ta từ lâu, nay lại càng chẳng buồn nể nang mà ngang nhiên chỉ trỏ, bàn tán sau lưng.
Mỗi lần đi ngang qua bàn làm việc của anh ta, tôi luôn nghe thấy những tiếng xì xầm to nhỏ không dứt.
“Nghe chuyện chưa? Bàn đồ ăn của Trịnh Tầm hôm đó ngốn tới hàng chục triệu đồng đấy! Bằng cả hai tháng lương của ổng, chậc chậc. “
“Làm màu làm mè cái gì không biết, cứ làm như mình to mặt lắm. Suốt ngày mở miệng ra là ‘tầm nhìn’ với ‘đẳng cấp’, thế mà rốt cuộc đến một bữa cơm cũng chả bao nổi. “
“Nực cười nhất là, trước đây ổng còn chê Hứa Liên hẹp hòi thiển cận, không xứng với ổng cơ đấy. “
“Rồi kết quả thì sao? Bị cô bạn gái mới vả thẳng cái thẻ đen vào mặt, mắng cho cái tội sĩ diện hão mà tự rước họa vào thân, đáng đời lắm, ha ha ha ha! “
11
Sắc mặt Trịnh Tầm ngày một khó coi.
Anh ta không còn cái vẻ phong độ ngời ngời, vênh váo lượn lờ quanh văn phòng như trước nữa. Thay vào đó, anh ta hệt như con chim sợ cành cong, lúc nào cũng rụt cổ thu mình trong cái vách ngăn chật hẹp của bàn làm việc.
Bất cứ một tiếng cười khẽ nào vang lên cũng đủ khiến anh ta giật mình thon thót.
Anh ta cố gắng làm việc bán mạng để vớt vát lại chút thể diện, nhưng cái “hình tượng” mà anh ta khổ công xây dựng bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ, chẳng còn ai thèm nể mặt hay đoái hoài đến anh ta nữa.
Chuyện này cũng nhanh chóng truyền đến tai sếp tổng.
Trong một cuộc họp phòng ban, sếp tổng giao xuống một dự án mới cực kỳ quan trọng.
Trịnh Tầm như người chết đuối vớ được cọc, lập tức đứng phắt dậy xung phong nhận việc, ngoài miệng vẫn tuôn ra một rổ lý thuyết sáo rỗng kiểu “bố cục vĩ mô”, “quy hoạch dài hạn”.
Nhưng sếp tổng chỉ nhạt nhẽo liếc anh ta một cái, không để anh ta luyên thuyên thêm. Ngược lại, ông dời mắt nhìn sang tôi, giọng điệu vô cùng ôn hòa.
“Hứa Liên, dự án này giao cho cô phụ trách đi, bản kế hoạch của cô lúc nào cũng chắc tay nhất. “
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy hai vai Trịnh Tầm rũ rượi hẳn đi.
Quyết định của sếp tổng chẳng khác nào một lời tuyên cáo với toàn công ty: Trịnh Tầm rốt cuộc cũng chỉ là một cái gối thêu hoa, tài hèn chí lớn, thùng rỗng kêu to, không thể trọng dụng được.
Nền tảng của sự tin tưởng một khi đã nứt toác thì vĩnh viễn không thể nào hàn gắn lại như xưa.
Kể từ ngày đó, tình cảnh của Trịnh Tầm ở công ty càng lúc càng thê thảm.
Sự xa lánh cố ý và những lời mỉa mai vô tình của đồng nghiệp hệt như vô số mũi kim tàng hình, ngày đêm đâm chọc vào cái lòng tự trọng nhạy cảm và mỏng manh của anh ta.
Cuối cùng, vào một buổi chiều thứ Sáu, anh ta nộp đơn từ chức. Chẳng chào hỏi ai lấy một câu, anh ta cứ thế lủi thủi cuốn gói rời đi.
Tôi cứ ngỡ câu chuyện giữa hai chúng tôi đến đây là chính thức khép lại.
Cho đến nửa tháng sau, vào một buổi tối trời mưa lất phất, tôi tình cờ nhìn thấy anh ta ngay dưới sảnh công ty.
Anh ta đứng co ro dưới mái hiên trú mưa, không mang ô. Mái tóc ướt sũng, bết dính chặt vào trán trông vô cùng nhếch nhác.
Quần áo nhăn nhúm, cả người thất hồn lạc phách, hệt như một con chó hoang bị chủ vứt bỏ.
Vừa thấy tôi bước ra, anh ta lập tức lao tới, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Hứa Liên. .. “
Tôi dừng bước, bình thản nhìn anh ta.
Anh ta không thể gồng thêm được phút giây nào nữa. Mọi sự kiêu ngạo và cái gọi là “thể diện” của anh ta vào khoảnh khắc này đã sụp đổ tan tành.
Khóe mắt anh ta đỏ hoe, giọng nghẹn ngào, gần như là van xin.
“Hứa Liên, anh sai rồi, anh thật sự biết lỗi rồi. “
“Anh không nên hám hư vinh như vậy, không nên vì chút sĩ diện nực cười đó mà làm tổn thương em. .. “
“Bây giờ anh trắng tay thật rồi. .. Em có thể. .. cho anh thêm một cơ hội nữa được không? “
“Chúng ta làm lại từ đầu nhé, được không em? “
Anh ta khóc lóc thảm thiết, buông lời sám hối hòng chắp vá, níu kéo lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Tôi lẳng lặng nhìn gã đàn ông từng cao ngạo trịch thượng chỉ trích tôi “chi li tính toán” này.
Bộ dạng anh ta hiện tại nhếch nhác, thảm hại đến vậy, nhưng trong lòng tôi lại chẳng nảy sinh lấy một tia hả hê nào.
Những nỗi đau và sự oán hận ngày trước đã sớm theo vở kịch lố lăng ở nhà hàng đêm đó mà tan thành mây khói hết rồi.
Vài hạt mưa bụi tạt vào má tôi, lành lạnh.
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt dửng dưng như đang nhìn một món đồ phế thải chẳng còn chút liên quan gì đến mình.
“Trịnh Tầm. “
Tôi lên tiếng.
“Anh biết tại sao rác đã vứt vào thùng rồi, tôi sẽ không bao giờ nhặt lại không? “
Không đợi anh ta mở miệng, tôi đã tự đưa ra câu trả lời:
“Bởi vì tôi chê bẩn. “
Dứt lời, tôi bung ô, sải bước chìm vào màn mưa dày đặc, tuyệt nhiên không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
(Hết)