CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Nhưng rõ ràng, tôi đã đánh giá thấp cái lòng tự trọng vừa bị chính tay mình giẫm nát của anh ta. Tôi chẳng thể lường trước được nó lại có thể lên men thành thứ nọc độc bốc mùi tởm lợm đến thế.
Những lời đàm tiếu râm ran bắt đầu lan truyền từ khu vực pantry của công ty.
Ban đầu chỉ là vài ánh mắt phức tạp, ngập ngừng ném về phía tôi.
Dần dà, bất cứ nơi nào tôi đi ngang qua, những tiếng trò chuyện rôm rả đều đột ngột im bặt.
Rồi đợi lúc tôi đi khuất, chúng lại tiếp tục vang lên với âm lượng nhỏ hơn.
Hệt như lũ ruồi muỗi phiền phức ngày hè cứ vo ve bên tai, tuy chẳng gây ra tổn thương thực thể nào, nhưng cũng đủ khiến người ta bực dọc, tâm phiền ý loạn.
Trong câu chuyện qua lời kể của Trịnh Tầm, anh ta nghiễm nhiên trở thành một gã đàn ông tốt, si tình và nhẫn nhục chịu đựng vì tình yêu.
Còn tôi, Hứa Liên, lại biến thành một “ác nữ” không biết điều, cay nghiệt, thích bới bèo ra bọ và chi li tính toán.
“Hứa Liên á, chỉ được cái đòi hỏi cao. “
“Quà tôi tặng, ngoài miệng cô ấy bảo thích, nhưng quay lưng đi đã than vãn với hội chị em là đồ rởm, không phải hàng hiệu. “
Đây là lời đồn xuất phát từ một cô đồng nghiệp bên phòng Marketing có quan hệ khá thân với Trịnh Tầm.
“Nghe Trịnh Tầm kể, cậu ấy cày cuốc sấp mặt cũng chỉ vì muốn mua nhà sớm một chút. Kết quả Hứa Liên toàn chê cậu ấy không có thời gian dành cho mình, trách cậu ấy khô khan. Haiz, làm đàn ông khổ thật đấy. “
Đây là thông tin mà mấy người anh em cùng phòng với anh ta “vô tình” tiết lộ trên bàn nhậu.
Phiên bản nực cười nhất là chuyện xảy ra ở quán thịt nướng. Mọi người đồn rằng tôi trơ mắt nhìn áo bạn trai bị làm bẩn mà vẫn hùa theo bênh vực nhân viên phục vụ.
Anh ta vốn dĩ định bỏ qua, nhưng tôi lại quay sang trách ngược, làm anh ta bẽ mặt giữa chốn đông người, từ đó mới dẫn đến cớ sự chia tay.
Vì chúng tôi làm cùng công ty nên vở diễn này của anh ta có ngay một sân khấu tuyệt hảo với vô số khán giả.
Những đồng nghiệp không rõ sự tình nhìn chúng tôi bằng ánh mắt dần đan xen giữa sự khinh miệt và đồng cảm — tất nhiên, sự đồng cảm đó là dành cho Trịnh Tầm.
Ban đầu tôi chẳng thèm để tâm.
Một con chó điên sủa nhặng xị sau lưng, chẳng lẽ mình lại quay ra sủa tay đôi với nó sao?
Nhưng tôi đã nhầm.
Im lặng, đôi khi lại bị coi là sự ngầm thừa nhận.
Chiều hôm đó, tôi cầm tài liệu đi tìm sếp tổng xin chữ ký. Lúc ngang qua một phòng họp đang khép hờ cửa, tôi nghe thấy giọng Trịnh Tầm và đồng nghiệp vọng ra. Có vẻ anh ta đang ba hoa hăng say lắm.
“. .. Không phải tôi hẹp hòi đâu, thật đấy. Đàn ông con trai ra ngoài làm ăn, thể diện là cái quan trọng nhất. “
“Cô ta thì hay rồi, vì một thằng phục vụ mà chẳng nể nang gì mặt mũi tôi. “
“Các ông nói xem, loại phụ nữ như thế, sau này cưới về thì sống với nhau kiểu gì? “
“Tôi nhìn thấu rồi, cô ta vốn dĩ có yêu đương thật lòng gì tôi đâu, chỉ rắp tâm bòn rút công sức của tôi thì có. “
Tự dưng, tôi thấy thật không đáng.
Tôi không thể tiếp tục dung túng cho phần tình cảm chân thành mình từng trao đi bị anh ta chà đạp và bóp méo một cách rẻ mạt như vậy.
Cách tốt nhất để chặn họng miệng đời chưa bao giờ là lên tiếng đính chính, mà là quăng thẳng sự thật trần trụi vào mặt tất cả bọn họ.
Giây phút đó, tôi đã hạ quyết tâm.
Thực ra, vào cái đêm rời khỏi quán thịt nướng, tôi không hề đi thẳng về nhà.
Tôi lượn lờ một vòng, ngồi ở cửa hàng tiện lợi gần đó tầm nửa tiếng rồi mới quay lại quán.
Tôi tìm gặp quản lý, diễn vẻ mặt lo lắng và áy náy vừa đủ, báo rằng mình có đánh rơi một chiếc lắc tay quanh khu vực bàn ăn vừa rồi.
Đó là kỷ vật bà ngoại để lại, cực kỳ quan trọng đối với tôi, nên mong muốn xin được trích xuất camera.
Quản lý dĩ nhiên chẳng có lý do gì để từ chối một yêu cầu vô cùng hợp tình hợp lý như vậy.
Thế là, trong phòng an ninh, tôi vừa giả vờ “tìm” chiếc lắc tay, vừa được dịp “chiêm ngưỡng” lại trọn vẹn vở hài kịch kia.
Trong đoạn video, cái bộ dạng hung tợn của Trịnh Tầm khi chỉ thẳng tay vào mặt cậu phục vụ mà gào thét, cả thói ỷ đông hiếp yếu của đám bạn anh ta, cùng với cái vẻ sĩ diện hão thùng rỗng kêu to lúc hét lên đòi “chia tay” ở phút chót, tất tần tật đều được ghi lại sắc nét không sót một chi tiết nào.
Nhân lúc quản lý đang mải nghe điện thoại, tôi lấy chiếc USB đã chuẩn bị sẵn, thoăn thoắt sao chép lại đoạn video đó.
Tôi quá hiểu Trịnh Tầm, anh ta là loại đàn ông sống dựa vào ánh nhìn của người khác.
Bị bẽ mặt chốn đông người như thế, anh ta chắc chắn sẽ không để yên.
Tôi phải chừa lại cho mình một con bài tẩy, không phải để tấn công, mà là để tự vệ.
Quả nhiên, bây giờ lá bài này đã có đất dụng võ.
6
Quay lại chỗ ngồi, tôi mở diễn đàn nội bộ của công ty lên.
Đây là một nền tảng khá sôi nổi, bình thường mọi người hay lên đây chia sẻ kinh nghiệm làm việc, tổ chức hoạt động, và đương nhiên, nó cũng là mảnh đất màu mỡ ươm mầm cho những drama hóng hớt.
Tôi tạo một bài viết mới, tiêu đề vỏn vẹn bảy chữ: “Sự thật về buổi tối hôm đó”.
Chẳng cần đến những lời kể lể tố cáo dài dòng, cũng chẳng cần diễn cảnh khóc lóc ỉ ôi tỏ vẻ tủi thân.
Tôi chỉ lẳng lặng đính kèm đoạn video trích xuất từ camera an ninh dài 5 phút, giữ nguyên bản không cắt ghép chỉnh sửa lấy một giây.
Sau đó, nhấp chuột, đăng bài.
Làm xong tất cả những việc này, tôi tắt diễn đàn, điềm nhiên xử lý tiếp đống công việc dang dở, cứ như thể bản thân vừa mới tiện tay phản hồi một email bình thường.
Thế nhưng, bầu không khí của cả công ty trong một tiếng đồng hồ sau đó đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Bắt đầu là sự im lặng đến quỷ dị trong các nhóm chat công việc.
Tiếp đó, tôi có thể cảm nhận rõ những tiếng nhấp chuột, hòa cùng tiếng hít hà kinh ngạc đang cố kìm nén vang lên không ngớt từ các vách ngăn làm việc xung quanh.
Những ánh mắt phóng về phía tôi một lần nữa thay đổi.
Sự khinh miệt và soi mói tò mò trước kia bay sạch, thay vào đó là sự chấn động, vẻ vỡ lẽ bừng tỉnh, và cả một tia dè chừng kiêng nể.
Hướng gió, ngay vào khoảnh khắc đoạn video được đăng tải, đã lập tức đảo chiều.
“Trời đất ơi, hóa ra Trịnh Tầm là con người như thế á? Bình thường trông ổng bảnh bao lịch sự lắm mà. .. “
“Cú quay xe này khét lẹt quá, đối xử với một cậu phục vụ thôi có cần đến mức đấy không? Cái bản mặt kia dọa người chết đi được. “
“Hứa Liên đỉnh thật đấy! Làm tốt lắm! Tôi đã bảo mà, nhìn cô ấy đâu giống loại người như lão nói. “
“Mấy lời Trịnh Tầm nói trước đây, giờ nghĩ lại mới thấy ớn lạnh, toàn là tự tẩy trắng cho bản thân. “
Tôi thậm chí chẳng buồn lướt xem bình luận trên diễn đàn, chỉ nghe qua những lời xì xầm bàn tán của đồng nghiệp cũng đủ chắp vá được toàn cảnh bức tranh dư luận lúc này.
Cái hình tượng “chính nhân quân tử” và “kẻ bị hại si tình” mà Trịnh Tầm cất công tạo dựng, dưới sức ép của quả bom tấn do tôi ném ra, đã vỡ nát thành trăm mảnh, đến một chút cặn bã cũng chẳng còn giữ lại được.