CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Việc gì tôi phải ấm ức? “
“Cô! “
Thái độ dửng dưng không lọt lỗ tai của tôi khiến anh ta hoàn toàn mất kiểm soát. Anh ta bắt đầu ăn nói mất trí, giọng điệu vút cao lên mấy quãng, thu hút ánh nhìn tò mò của mấy đồng nghiệp đi ngang qua cửa phòng pantry.
“Cô bớt làm bộ thanh cao ở đây đi! Chẳng phải vì cô nghèo rớt mồng tơi sao? Thế nên đụng đến cái gì cô cũng phải tính toán rạch ròi từng đồng từng hào! “
“Ở quán lẩu cũng vậy, mà chuyện đăng video lên mạng cũng thế! “
“Cái thứ như cô thì làm quái gì biết thể diện là cái gì! “
“Nói cho cô hay, giờ tôi đang quen Tiểu Tình. Nhà cô ấy tiền bạc chất đống, dắt đi cùng mới không lo mất mặt! Loại người như cô, ngay từ đầu đã chẳng xứng với tôi! “
Những lời mạt sát chói tai văng vẳng trong không gian chật hẹp, tôi nhìn bộ mặt đang đỏ gay lên vì kích động của anh ta, tự dưng lại thấy nực cười.
Tôi mà nghèo á?
Lương tháng của tôi gấp 3 lần anh ta, đứng tên một căn hộ chung cư nhỏ tự mua đứt 100% tiền mặt, lợi nhuận từ các khoản đầu tư mỗi tháng cộng lại còn dư dả hơn cả tiền thưởng tết của anh ta.
Những điều này, anh ta vĩnh viễn không hề hay biết.
Hồi còn yêu nhau, tôi chưa bao giờ mang chuyện tiền bạc ra khoe khoang, bởi tôi luôn tâm niệm rằng hai người ở bên nhau là vì tình cảm, chứ không phải để đong đếm tài sản.
Có rất nhiều khoản chi tiêu, tôi gánh thêm được phần nào thì gánh, cũng chưa từng đưa hóa đơn ra bắt anh ta cưa đôi trả lại.
Thế mà giờ đây, anh ta lại dám dán cái mác “nghèo hèn” lên người tôi.
Còn cái thứ mà anh ta gọi là “chi li tính toán”, chẳng qua chỉ là việc tôi kiên quyết yêu cầu nhà hàng phải tự chịu trách nhiệm cho lỗi sai của họ, chẳng qua chỉ là việc tôi chọn dùng sự thật trần trụi để bảo vệ danh dự của chính mình sau khi bị anh ta hắt chậu nước bẩn lên đầu.
Vậy mà trong mắt anh ta, những hành động chính đáng đó lại biến thành hành vi “kém sang”, làm bẽ mặt anh ta.
Giờ thì hay rồi, cuối cùng anh ta cũng mồi chài được một cô bạn gái dư sức cho anh ta cái gọi là “thể diện”, một cô người yêu dắt ra ngoài không làm anh ta bị “mất giá”.
Tôi bật cười thành tiếng, lần này, tôi chẳng thèm che giấu vẻ mỉa mai chế giễu trên mặt nữa.
“Trịnh Tầm, anh thấy vui là được. Chúc anh và cái ‘thể diện’ của anh, mãi mãi bên nhau vinh hoa phú quý nhé. “
Bỏ lại câu đó, tôi cũng chẳng buồn nhìn anh ta thêm cái nào, sải bước thẳng vào pantry hứng trọn cốc nước, rồi quay ngoắt đi ra bằng cửa khác.
Bỏ mặc anh ta đứng chôn chân tại chỗ, trông chẳng khác nào một gã hề rởm đời.
Kể từ ngày hôm đó, màn “yêu đương phô trương” của Trịnh Tầm và Tạ Tình ngày càng được đà làm tới, rầm rộ khắp công ty.
Tạ Tình đúng chuẩn là kiểu người “không thèm chi li tính toán lấy một đồng”, hay nói chính xác hơn, cô ta vốn dĩ mù tịt về khái niệm tiền bạc.
Có lần, một cô bé thực tập sinh bên phòng Marketing lỡ tay làm đổ cà phê lên chiếc túi xách phiên bản giới hạn mới tậu của Tạ Tình, sợ đến mức mặt mày tái mét. Tạ Tình chỉ xua tay, cười bảo: “Không sao đâu, có cái túi cỏn con thôi mà, để chị mua cái khác là được. “
Dứt lời, cô ta liền quay sang nũng nịu ôm cánh tay Trịnh Tầm đang đi tới: “Anh yêu ơi, ngày mai đi mua sắm với em tiếp nhé? “
Cơ mặt Trịnh Tầm khẽ giật giật, nhưng dưới ánh mắt ghen tị của đám đông, anh ta vẫn phải cắn răng nặn ra một nụ cười sượng trân gật đầu.
“Được, nghe em tất. “
Lại có lần khác, dưới bãi đỗ xe của công ty, lúc lùi xe Tạ Tình vô tình đụng phải cô thư ký mới của sếp phòng bên cạnh. Do người kia chưa quen tay lái nên mới va quệt với xe của Tạ Tình.
Sắc mặt Trịnh Tầm lúc đó khó coi vô cùng, nhưng Tạ Tình lại phớt lờ, thản nhiên bước xuống xe, phẩy tay với cô thư ký đang rối rít xin lỗi:
“Lần sau cô chú ý một chút là được, người ta cũng đâu có cố ý. “
Kết quả là Trịnh Tầm chỉ đành bấm bụng chịu đựng, đặt lịch đi bảo dưỡng và sơn lại xe với mức giá đắt đỏ.
Dù trên mặt vẫn phải treo nụ cười cưng chiều dỗ dành “Không sao đâu em, chuyện nhỏ ấy mà”, nhưng dù đứng cách xa mấy mét, tôi vẫn có thể nhìn rõ mấy khớp ngón tay đang siết chặt lấy chiếc điện thoại của anh ta đã trắng bệch cả đi vì dùng sức.
Anh ta quả thực đã có được cái “thể diện” mà bản thân hằng khao khát mộng mị.
Cô bạn gái quý hóa của anh ta chẳng bao giờ thèm hạ mình đi cãi vã với anh ta vì mấy chuyện tiền bạc “phàm tục”, động hễ có chuyện gì là lại quen thói dùng cách giải quyết trực tiếp nhất, và cũng đắt đỏ nhất.
Đương nhiên rồi, vì toàn dùng tiền của anh ta mà.
Bởi trong lăng kính của Tạ Tình, khi đã bước vào yêu đương thì chuyện đàn ông vung tiền cho bạn gái là chân lý hiển nhiên. Còn việc bảo vệ thể diện cho đôi bên lại càng là trách nhiệm mà nhà trai bắt buộc phải gánh vác.
Hình tượng “chính nhân quân tử” của Trịnh Tầm, dưới sự chắp cánh của vầng hào quang sặc mùi tiền từ Tạ Tình, dường như lại được đắp nặn từ đống đổ nát.
Anh ta bỗng chốc hóa thành “người đàn ông tuyệt vời hiếm có khó tìm”, “vì người yêu vung tiền qua trán” qua miệng thiên hạ.
Thế nhưng tôi lại tinh ý soi ra, bữa trưa của anh ta đã âm thầm bị giáng cấp từ suất cơm đắt đỏ của nhà hàng cao cấp xuống thành hộp cơm bento ăn liền mua vội ở cửa hàng tiện lợi.
Cả mấy bộ vest phẳng phiu khoác trên người, anh ta cũng chẳng còn xông xênh mỗi tuần thay một bộ mới nữa.
Anh ta bây giờ chẳng khác nào một gã đang tự vả sưng mặt cho oai, khoác lên mình bộ lễ phục diêm dúa lộng lẫy mướn tạm từ tiệm.
Giữa ánh mắt ngưỡng mộ của đám đông, anh ta phải chật vật xoay vần với một điệu nhảy độc diễn mà bên trong toàn là rỗng tuếch và đắng cay.
Mỗi một nhịp bước chân gõ xuống là một lần anh ta đang tự giẫm nát cái ví tiền của chính mình.
Sự “kém sang” mà anh ta từng lao tâm khổ tứ muốn rũ sạch, giờ đây lại đang âm thầm quấn chặt lấy từng ngóc ngách trong cuộc sống.
Cuối cùng thì anh ta cũng “sang” lên rồi đấy, nhưng có vẻ anh ta sắp bị chính cái “thể diện” này đè cho bẹp dí rồi.
9
Quả mìn hẹn giờ thực sự phát nổ vào một buổi tối thứ Sáu.
Tối hôm đó sau khi tan ca, tôi có hẹn khách hàng dùng bữa tại một nhà hàng fusion cao cấp khá có tiếng nằm ngay gần công ty.
Nhà hàng này có không gian cực kỳ nhã nhặn sang trọng, giá cả cũng đắt khét lẹt, là địa điểm ưu tiên hàng đầu của rất nhiều cặp đôi khi muốn hâm nóng tình cảm.
Tôi và vị khách vừa an tọa tại một bàn sát cửa sổ thì liền bắt gặp ngay cảnh Trịnh Tầm và Tạ Tình đang tay trong tay bước vào.
Hôm nay rõ ràng Trịnh Tầm đã chải chuốt vô cùng kỹ lưỡng, diện bộ suit may đo thẳng tắp, tóc vuốt sáp bóng lộn, bước đi khoan thai.
Còn Tạ Tình thì diện chiếc váy dài xịn xò toàn hàng hiệu, khoác tay anh ta, nụ cười trên môi rạng rỡ như hoa nở mùa xuân.
Bọn họ được phục vụ dẫn đến một chiếc bàn sofa cách chỗ chúng tôi không xa. Vị trí đó cực kỳ đắc địa, vừa đủ độ riêng tư lại vừa ngắm được trọn vẹn cảnh sắc rực rỡ của thành phố về đêm qua ô cửa kính.
Tôi bình thản thu ánh mắt về, chuyên tâm bàn bạc dự án với khách hàng.
Đến lúc gọi món, khách hàng lịch sự nhường quyền quyết định cho tôi. Thế là tôi cầm chiếc tablet, điêu luyện chốt vài món signature của quán, không quên chú ý cân bằng sự thanh đạm và hài hòa khẩu vị.
Ở bàn bên kia, Tạ Tình cũng đang cầm tablet lướt chọn một cách đầy hờ hững.
Chiếc tablet ở bàn cô ta có vẻ hơi trục trặc, phục vụ tiến đến lịch sự hỏi xem cô ta có muốn đổi cái mới không, nhưng Tạ Tình chỉ phẩy tay bảo không có gì to tát.
Trong khi đó, Trịnh Tầm ngả người tựa hẳn lưng vào ghế sofa với vẻ mặt mãn nguyện cùng cực, bận đắm chìm trong việc tự biên tự diễn cái mác “đại gia” của mình.
Tôi lẳng lặng quay đầu lại, khẽ nhoẻn miệng cười xã giao với khách hàng rồi tiếp tục câu chuyện dang dở.
Ấy thế mà chưa đầy hai mươi phút sau, thảm họa đã ập tới.
Đám nhân viên phục vụ bắt đầu xếp thành hàng dài như dây chuyền sản xuất công nghiệp, nối đuôi nhau bê những chiếc khay thức ăn to vật vã tiến thẳng về phía bàn của hai người bọn họ.
Món ăn đầu tiên dọn lên bàn là một khay thịt bò Wagyu nướng được chất cao như ngọn núi nhỏ, khẩu phần ăn này dư sức cung cấp bữa phụ cho cả một đội bóng đá.