CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tối hôm đó, tôi hẹn cô bạn thân Tiểu Nhiễm đến một quán thịt nướng Nhật Bản mới mở.
Khi hai đứa đang hào hứng nghiên cứu thực đơn, một giọng nói quen thuộc nhưng vô cùng chói tai chợt vang lên ngay trên đỉnh đầu.
“Hứa Liên? Trùng hợp thật đấy. “
Tôi ngẩng đầu lên, thấy ngay Trịnh Tầm đang đứng cạnh bàn, vây quanh là đám anh em chí cốt của anh ta.
Trên mặt anh ta mang nụ cười cợt nhả đầy tự mãn, cứ như thể cuộc “chạm trán” tối nay là do tôi cất công sắp đặt từ trước vậy.
“Hết giận chưa? Đừng làm mình làm mẩy nữa, qua bàn kia ngồi với anh. “
Giọng điệu anh ta vô cùng dửng dưng, cứ làm như cuộc chia tay dứt khoát hôm trước giữa chúng tôi chỉ là dăm ba trò dỗi hờn vớ vẩn của mấy cặp đôi đang yêu.
Tôi đến cái chớp mắt cũng lười, hờ hững đẩy thực đơn sang cho Tiểu Nhiễm:
“Cậu xem set tổng hợp này thế nào? Nhìn có vẻ ngon đấy. “
Thái độ bơ đẹp của tôi hiển nhiên đã chọc giận anh ta. Nét mặt anh ta cứng đờ sượng trân, nhưng trước mặt đám bạn, anh ta vẫn cố giữ lấy cái thể diện của mình.
Anh ta hậm hực quay về chỗ ngồi. Bàn của bọn họ cách chúng tôi không xa, giọng anh ta không lớn không nhỏ, nhưng dư sức lọt rành rọt vào tai tôi.
“Sao thế anh Tầm? Cãi nhau với chị dâu à? ” Một cậu bạn lên tiếng hỏi.
“Ui dào, đừng nhắc nữa. “
Vở kịch của Trịnh Tầm chính thức bắt đầu. Anh ta cầm ly rượu lên, giả vờ phiền não nốc một ngụm.
“Đàn bà con gái ấy mà, chúa là thích xé chuyện bé ra to. Cũng chỉ vì chút chuyện cỏn con lúc đi ăn lẩu lần trước, phục vụ mang nhầm một đĩa thịt, chênh lệch có vài trăm nghìn bạc mà cô ấy cứ nằng nặc đòi tính toán cho ra nhẽ với người ta. “
“Tao bảo thôi bỏ đi, chuyện bé bằng cái móng tay, ra ngoài thì cũng phải nể mặt đàn ông con trai một tí chứ? “
“Cô ấy thì hay rồi, mắng tao là đồ sĩ diện hão, rồi làm ầm lên đòi chia tay ngay tại trận. “
“Tụi mày nói xem, thế là cái đạo lý gì? Chẳng thèm nể nang chút tình nghĩa cũ nào, chỉ vì vài trăm nghìn bạc rách. “
Đám bạn của anh ta lập tức hùa theo.
“Chuẩn đấy, đàn bà là không thể chiều sinh hư được, chi li tính toán quá mức. “
“Tính anh Tầm tốt thật đấy, đổi lại là em thì em nổi trận lôi đình từ lâu rồi. “
“Chỉ vì chút tiền còm này mà chia tay đúng là chẳng đáng. Nhìn là biết trong lòng người ta vốn dĩ đâu có anh. “
Nghe những lời đổi trắng thay đen kia, tôi chỉ thấy nực cười vô cùng.
Qua miệng Trịnh Tầm, tôi bỗng chốc hóa thành mụ đàn bà chanh chua, lật mặt vô tình, chẳng nể nang ai chỉ vì vài trăm nghìn bạc.
Còn anh ta thì ôi chao, biến ngay thành một người bị hại nhẫn nhục chịu đựng, bụng dạ rộng lượng bao la.
Anh ta đắm chìm trong sự đồng cảm và tung hô của bạn bè, một lần nữa dùng việc dìm tôi xuống để tâng bốc bản thân lên.
Tiểu Nhiễm tức đến trắng bệch cả mặt, định đứng phắt dậy đi tính sổ thì bị tôi ấn vai giữ lại.
Tôi lắc đầu, nói nhỏ:
“Đừng qua đó, chấp nhặt gì loại người này, mình cứ ăn phần mình thôi. “
Đôi co với một kẻ mắc chứng hoang tưởng, thích sống trong thế giới do tự mình huyễn hoặc ra thì chỉ tổ lãng phí sinh mệnh.
4
Đúng lúc này, một cậu phục vụ trẻ tuổi bưng một khay xiên nướng khổng lồ đi ngang qua bàn của nhóm Trịnh Tầm.
Một tên bạn của anh ta chắc đã uống ngà ngà say, lúc nâng ly lỡ tay hắt cả một vũng bia lớn xuống sàn.
Sàn gạch vốn đã nhẵn bóng, nay dính thêm bia lại càng trơn trượt.
Cậu phục vụ vừa đạp trúng, chân trượt đi một đường, cả người mất đà ngã nhào về phía trước, kêu lên thất thanh.
Khay thịt nướng to đùng trên tay cậu ta chẳng trượt đi đâu được, úp trọn vẹn lên lưng Trịnh Tầm.
Nước sốt và bột thì là trong nháy mắt đã nhuộm bẩn chiếc áo khoác sáng màu trông có vẻ đắt tiền của anh ta.
Cả không gian chợt đông cứng lại.
Cậu phục vụ luống cuống lồm cồm bò dậy, chẳng buồn để ý đến đầu gối đang đau điếng, mặt mày tái mét, cúi gập người xin lỗi rối rít.
“Xin lỗi! Thành thật xin lỗi quý khách! Tôi không cố ý! Tôi sẽ lau sạch cho anh ngay ạ! “
Trịnh Tầm bật phắt dậy, mặt đỏ phừng phừng như gan lợn. Anh ta chỉ tay ra sau lưng mình, gào lên với cậu phục vụ tội nghiệp:
“Xin lỗi là xong việc à? Mày có biết cái áo này của tao bao nhiêu tiền không? Mày có đền nổi không hả! Gọi quản lý của tụi mày ra đây! “
Cái bộ dạng giãy nảy lên như đỉa phải vôi đó của anh ta so với hình tượng “rộng lượng bao la” vừa tự vẽ ra ban nãy đúng là một sự tương phản nực cười đến cùng cực.
Đám bạn của anh ta cũng nhao nhao đứng dậy, xúm lại chỉ trích cậu nhân viên không ngớt.
Tôi đứng dậy, đi thẳng đến trước bàn bọn họ rồi lên tiếng. Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe rõ mồn một.
“Trịnh Tầm, anh đừng làm khó cậu ấy nữa. “
Thấy tôi, Trịnh Tầm như vớ được chỗ xả giận mới, ngọn lửa tức tối bốc lên ngùn ngụt.
“Hứa Liên, cô có ý gì? Cô không thấy nó làm áo tôi ra nông nỗi này à? Dựa vào cái gì mà tôi phải cho qua? “
Tôi mỉm cười, chỉ tay vào vũng bia trên mặt đất.
“Tại sao cậu ấy trượt ngã, anh nhìn mà không biết sao? “
“Là do bạn anh hắt bia ra sàn nên người ta mới ngã. “
“Hơn nữa, thịt xiên trong khay cũng đã nguội bớt, hoàn toàn không nóng, anh cũng chẳng sứt mẻ miếng thịt nào. Có mỗi cái áo thôi mà, mang đi giặt là xong chứ gì? “
“Cũng có đáng bao nhiêu tiền đâu, đừng làm ầm lên để người ta chê cười. “
Từng câu từng chữ, tôi bê nguyên xi những lời rao giảng dối trá mà mình đã phải nghe không biết bao nhiêu lần, hoàn trả lại hết cho anh ta.
Biểu cảm của Trịnh Tầm lập tức sượng cứng. Chắc anh ta không thể ngờ được, tôi lại dùng chính những lý lẽ đó để chặn họng anh ta.
Thực khách xung quanh đang hóng hớt cũng bắt đầu xì xầm bàn tán, ánh mắt chứa đầy vẻ chế giễu cợt nhả.
Mặt anh ta chuyển từ đỏ sang trắng, rồi lại từ trắng tái đi đến xanh mét. Dưới ánh nhìn soi mói của đám bạn và những người xung quanh, cái lòng tự trọng nực cười của anh ta đã bị tôi giẫm nát không thương tiếc.
“Chẳng phải anh là người rộng rãi, biết cảm thông cho người khác nhất sao? Giờ sao chỉ vì một cái áo mà lại chi li tính toán thế này rồi? “
“Hóa ra những đạo lý cao cả mà anh từng rao giảng cho tôi nghe, toàn là đạo đức giả hết à? “
“Cô im đi! “
Nghe đến đây, Trịnh Tầm chính thức vỡ trận. Anh ta chỉ thẳng tay vào mặt tôi, thẹn quá hóa giận gào lên:
“Chia tay! Hứa Liên, chúng ta chia tay! “
Anh ta cứ tưởng đây vẫn là đòn sát thủ cuối cùng của mình, là nước cờ ép tôi phải ngoan ngoãn xuống nước.
Nhưng tiếc thay, anh ta nhầm to rồi.
Tôi nhún vai một cái đầy hờ hững, thậm chí còn thấy hơi buồn cười.
“Trịnh Tầm. “
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không mảy may sót lại lấy nửa tia lưu luyến.
“Chúng ta chia tay lâu rồi. Là tự anh ảo tưởng, chưa nắm rõ tình hình đấy chứ. “
Bỏ lại câu nói đó, tôi chẳng buồn để tâm đến cái bản mặt đang thay đổi sắc thái liên tục của anh ta nữa, xoay người đi về chỗ ngồi.
Phía sau lưng là một khoảng tĩnh lặng như tờ, cùng với sự sượng trân, ngượng ngùng không biết giấu mặt đi đâu của đám bạn Trịnh Tầm.
5
Sau vở kịch lố lăng tàn cuộc trong không vui ấy, thế giới của tôi và Trịnh Tầm đáng nhẽ ra đã trở thành hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau nữa, đường ai nấy đi.