CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Nụ cười trên môi Trịnh Tầm sượng cứng.
Ngay sau đó là món thứ hai: hai khay tôm hùm bỏ lò khổng lồ, lớp phô mai vàng ươm phủ ngập lên lớp vỏ đỏ au, mùi thơm nức mũi, khẩu phần nhiều đến giật mình.
Sắc mặt Trịnh Tầm bắt đầu trắng bệch.
Rồi đến món thứ ba, thứ tư. ..
Nào là nguyên một chiếc thuyền sashimi nhum biển khổng lồ, một thố súp Tom Yum đủ cho mười mấy người ăn, rồi thì đủ các loại sushi và tempura bày la liệt kín cả mặt bàn. ..
Hết món này đến món khác thi nhau được bưng lên, thoắt cái đã lấp kín chiếc bàn bốn người vốn chẳng hề nhỏ của bọn họ.
Thậm chí có vài đĩa vì hết chỗ, đành phải xếp chồng lên nhau.
Ánh mắt của toàn bộ thực khách trong nhà hàng đều bị cảnh tượng hoành tráng này thu hút.
Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, ánh mắt chứa đầy vẻ kinh ngạc và tò mò hóng hớt.
Trịnh Tầm chết lặng, anh ta run giọng hỏi:
“Thế này là sao? “
Ban đầu Tạ Tình cũng hơi ngớ người, nhưng cô ta nhanh chóng hoàn hồn, trên mặt ngược lại còn lộ ra vẻ buồn cười.
“Ây da, lúc nãy cái tablet hơi lag một chút, chắc em lỡ tay ấn nhầm vào nút ‘chọn số lượng lớn’ rồi. “
Cô ta cầm đũa lên, gắp một miếng bò Wagyu nếm thử rồi thản nhiên bảo:
“Không sao đâu, lỡ gọi rồi thì thôi, tính tiền là được mà. “
“Mùi vị cũng ngon phết đấy, lát nữa mình ăn xong phần của hai đứa, đồ thừa thì gói mang về cho đồng nghiệp ăn đêm. “
Câu nói của cô ta hệt như một mồi lửa, châm nổ tung sợi dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của Trịnh Tầm trong nháy mắt.
“Gói mang về? “
Cuối cùng anh ta cũng lên tiếng, giọng khàn đặc như cọ xát vào giấy nhám.
“Tạ Tình! Cô có biết nguyên cái bàn thức ăn này hết bao nhiêu tiền không hả? Cô ném ra một câu ‘lỡ tay ấn nhầm’ là xong chuyện à? Cô có não không thế! “
Anh ta cố đè thấp âm lượng, nhưng sự giận dữ trong giọng nói như ngọn núi lửa chực chờ tuôn trào, căn bản không thể giấu nổi.
Khuôn mặt vốn đang treo nụ cười cưng chiều của anh ta, giờ phút này vì tức giận mà vặn vẹo đến khó coi, trông vô cùng dữ tợn.
Tiếng xì xầm xung quanh càng lúc càng lớn.
Vị khách hàng của tôi cũng đặt đũa xuống, đầy hứng thú dòm ngó vở kịch vui nhộn đằng kia.
Tạ Tình bị cơn thịnh nộ thình lình của anh ta làm cho ngẩn người.
Cô ta bỏ đũa xuống, đôi lông mày thanh tú khẽ chau lại đầy khó hiểu.
“Anh gào cái gì? Chẳng phải chỉ là lỡ gọi nhầm món thôi sao? Có đến mức phải nổi trận lôi đình thế không? Hết bao nhiêu tiền được chứ? “
“Bao nhiêu tiền á? “
Trịnh Tầm cứ như vừa nghe được một câu chuyện cười động trời. Anh ta bật phắt dậy, chỉ tay vào bàn thức ăn chất đống, giọng run rẩy vì kích động.
“Cái bàn này! Ít nhất cũng phải lên tới hàng chục triệu đồng đấy! Bằng cả hai tháng lương của tôi! Vậy mà cô dám hỏi ‘hết bao nhiêu tiền’ à? “
Anh ta không thể gồng mình diễn tiếp được nữa rồi.
Đứng trước áp lực khổng lồ về tiền bạc và sự bẽ mặt khi bị hàng chục ánh mắt đổ dồn vào, anh ta đã phơi bày nguyên hình bộ mặt thật chật vật, túng quẫn vì đồng tiền của mình.
10
Sự hoang mang trên mặt Tạ Tình dần biến mất, thay vào đó là vẻ vỡ lẽ và khinh miệt.
Cô ta chằm chằm nhìn vào khuôn mặt đang đỏ gay như gan lợn của Trịnh Tầm vài giây, sau đó bật cười khẩy một tiếng.
Tiếng cười trong trẻo nhưng lại tràn ngập sự trào phúng không hề che giấu.
“Ồ, tôi hiểu rồi. “
Cô ta gật gù như thể bừng tỉnh ngộ, giọng điệu chuyển sang lạnh nhạt và xa cách.
“Hóa ra là vậy. Trịnh Tầm, anh căn bản làm gì có tiền, đúng không? Từ trước đến nay anh toàn cố ra vẻ đại gia. “
Trịnh Tầm bị câu nói của cô ta đâm trúng tim đen, cả người run lên bần bật, cứ như bị lột sạch quần áo giữa chốn đông người. Mọi sự quẫn bách và hèn mọn đều bị phơi bày trần trụi dưới thanh thiên bạch nhật.
Anh ta há miệng, nhưng chẳng thể thốt lên nửa lời phản bác.
Tạ Tình tao nhã đứng dậy, xách chiếc túi hàng hiệu lên, đưa ánh mắt bề trên nhìn xuống anh ta. Trong mắt đã chẳng còn sót lại mảy may tình ý nào, chỉ có sự lạnh lẽo của kẻ vừa nhìn thấu mọi chuyện.
“Sao phải vì chút chuyện nhỏ nhặt, vì chút tiền còm này mà cãi vã chứ? Thật sự quá chi li tính toán rồi. “
Cô ta bê đúng những lời lẽ mà anh ta từng dùng để tâng bốc cô ta, cũng như để công kích tôi, ném trả lại nguyên xi không sai một chữ cho anh ta.
Cô ta khựng lại một nhịp, rút từ trong túi xách ra tấm thẻ đen quyền lực, đưa cho người quản lý nhà hàng vừa vội vàng chạy tới: “Thanh toán. “
Xong xuôi, cô ta quay đầu lại, nhìn Trịnh Tầm lần cuối.
Ánh mắt ấy như đang nhìn một kẻ xa lạ, một kẻ xa lạ vừa đáng thương lại vừa nực cười.
“Thực ra chẳng cần phải cố gồng lên tỏ vẻ đâu, Trịnh Tầm ạ. “
Cô ta buông lại một câu cuối cùng, thanh âm không lớn, nhưng lại như một chiếc búa tạ nện thẳng vào tim người đối diện.
“Sĩ diện hão cũng chẳng được ích lợi gì. Tôi đâu có vì cái thói thà chết cũng phải giữ thể diện của anh mà yêu anh đắm đuối đâu. “
Nói xong, cô ta xoay gót không thèm ngoảnh đầu lại, giẫm trên đôi giày cao gót bước đi tao nhã ra khỏi nhà hàng.
Cả không gian dường như rơi vào tĩnh lặng.
Chỉ còn lại mỗi mình Trịnh Tầm trơ trọi, đứng cứng đờ bên cạnh ngọn núi thức ăn kia.
Tôi thu ánh nhìn về, cười áy náy với vị khách hàng của mình: “Thật ngại quá, làm ảnh hưởng đến bữa ăn của anh rồi. “